Thứ Bảy, 27 tháng 8, 2011

T7 ngọt ngào...

Đã lâu quá rồi nó không còn cảm thấy muốn lên blog viết và viết nữa, mặc dù đối với nó, viết là khi nó thể hiện được cá tính của mình nhất, viết là khi nó được sống thật với chình mình nhất và viết là khi nó lại được nạp năng lượng vào trong mình, để những khát khao được lên tiếng, để những dự định biến thành hành động. Thế mà đã lâu lắm rồi nó không viết lách nhiều, không miên man suy nghĩ, nó cứ tự nhủ rằng hãy biết trân trọng thời gian và làm những việc có ích hơn, hãy quý trọng những phút giây còn lại trong đời sinh viên để làm nên nhiều điều có ích. Nó ít vào blog hẳn và bỏ bẵng cái thói quen đọc blog, nó thấy tâm hồn mình khô khan.

Anh đèo nó về nhà lúc 12h45’
Hôm nay anh lại đi sang trường đón nó. Lúc nó ra thì đã thấy anh đợi ở cổng trường. Nó cảm thấy thật vui, nó nhoẻn miệng cười rồi chày ùa ra với anh. Nó thích có anh trai lắm, để được đưa đón mỗi khi đi học, được nhõng nhẽo, được chiều chuộng…Nó thích nhất những buổi chiều mùa hè nào anh chở ra Tràng Tiền ăn kem, hay là lòng vòng qua đường Thanh Niên, ra hồ sen ngồi hóng gió, cũng không nói chuyện nhiều, nhưng cảm giác thật là thích khi được ngồi bên anh.
Trưa nay anh chở nó về nhà, nó huyên thuyên đủ thứ chuyện với anh, tí là đã về tới nhà rồi, thầm ước ao con đường cứ dài mãi, dài mãi đến vô cùng.

Nó về nhà, ăn một vài thứ lặt vặt rồi đi ngủ. Ngủ trưa với nó là cả một điều xa xỉ. Lâu rồi nó ko đuợc ngủ trưa. Giấc ngủ trưa hôm nay thật sâu và dài. Nó thấy thoải mái vô cùng. Trong giấc mơ nó thấy hiện lên hình ảnh của những con số, và hình ảnh của lớp học Giao dịch viên mà nó đang theo…Phải rồi, khi đầu óc nghĩ quá nhiều về một thứ thì dấu ấn sẽ để lại trong giấc mơ…Ngủ dậy rồi nó vẫn còn mơ. Nó đi tắm. Nước mát lạnh và cảm giác tỉnh hẳn người. Nó làm vài việc lặt vặt và cảm giác thời gian cứ trôi đi không đợi chờ nó. Nó cứ thấy tiếc nuối, muốn níu kéo, muốn cái buổi chiều thứ 7 cứ dài dài ra vô tận....
Bữa ăn tối ngon nhất trong tuần, giấc ngủ trưa sâu và dài nhất trong tuần, đó là ngày thứ 7, nó cảm thấy mọi thứ đều đẹp đẽ lung linh, đều dễ chịu, thứ 7 là ngày hoàn hảo nhất trong tuần!

Buổi tối thứ 7…
Nó lang thang trên mang, vừa nghe nhạc, vừa đọc thông tin, vừa lên diễn đàn…Đầu óc nó bây giờ lùng bùng nhiều thứ, nó cần sắp xếp lại cho ngăn nắp và nạp thêm những gì cần thiết.

Giờ nó lên kế hoạch chủ nhật ở nhà học tiếng anh với em Thơ. Hai chị em cùng luện toeic, thế là nó đã đối xử công bằng với cái môn này rồi, ko được phép bỏ bẵng nếu muốn cuối năm nay đạt chỉ tiêu!

Nó còn phân vân mấy chuyện, nhất là cái chuyện vào Đảng. Nó biết chuyện này không dễ, vì thực ra bận học quá nên nó ko có nhiều thời gian quan tâm đến những cái khác, dạo này lại ít tiếp xúc ở trường, toàn bạn bè bên ngoài là chính nên nó thấy đến trường có chút gì đó xa lạ. Năm cuối rồi, nó có nhiều cảm xúc và nhiều hơn là sự lo lắng. Nó muốn thu luợm được nhiều nhất kiến thức trong nhà trường để có thể ra đời một cách tư tin hơn. Nó lúc nào cũng dặn mình phải cố gắng. Nó vui vì luôn có gia đình, có anh đứng sau làm hậu phương vững chắc cho nó. Nó vui và hạnh phúc thật sự. Dù bận bịu nhưng dù có phải đổ mồ hôi nhiều hơn thế nó vẫn quyết tâm.

Bởi vì nó biết phía trước nó là bầu trời…


Thứ Năm, 25 tháng 8, 2011

Đèn đỏ

Cứ hôm nào “đèn đỏ” là ý như rằng mình gặp chuyện bực mình, chỉ muốn có ai đó để cãi nhau, hay đấm đá nhau cũng được. Ra đường nhìn ai cũng thấy ghét, ai động vào người là thấy khó chịu, chỉ muốn quát ầm ĩ lên vì ko tài nào chịu nổi. Anh bảo mình ko có khả năng chịu áp lực. Không hẳn. Vì anh ko phải là con gái nên anh ko biết cái cảm giác đau đớn trong những ngày đó, anh không cảm nhận được cái căng thẳng và mệt mỏi khi mình phải đi học từ sáng đến tối 3 ca liền ko hề nghỉ ngơi: sáng, chiều và tối, mỗi ca 4 tiếng đồng hồ và buổi trưa chỉ kịp ăn một cái gì đó thật gọn nhẹ và nhanh chóng, sáng thì nhịn hẳn vì ko muốn đi học muộn. Dạo này mặc dù rất thèm ăn cơm nhưng cứ về là chán ăn, vì về đến nhà là 22h30, ko muốn ăn gì hết, chỉ muốn đi tắm và lên giường trút tất cả mọi mệt mỏi vào cái đệm thật êm và ngủ một giấc như chết, quên cả việc nhắn tin hỏi xem anh đã về tới nhà chưa? Cũng quên luôn cả việc cảm ơn anh vì anh đã đón mình về nhà, chỉ biết là lúc chia tay anh chỉ kịp nói: “Bye bye anh, anh đi về cẩn thận nhé!” và cười với anh một cái nụ cười mệt mỏi. Anh đã nhận nhiệm vụ cao cả là đưa đón mình suốt khoá học, ko để mình phải lọc cọc xe bus trong mệt mỏi nữa…Thế mà về đến nhà là mình ko thể nhớ nổi cái nữa. Thậm chí cứ để tóc ướt như thế và ngủ, mình cảm giác hơi sức cho một ngày gần như đã kiêt. Hôm nọ tự nhiên soi gương, ngắm nghĩa mình trong gương, thấy hai vai gầy dơ, mắt trũng sâu, chả giống mình tẹo nào, tự nhiên thấy thưong cái thân xác của mình. Mình ko thể mặc được quần áo may sẵn nữa. Mấy cái quần bò của mình rộng thùng thình. Giờ chỉ còn đúng 2 cái quần vải là mặc vừa. Hỡi ôi, ko thể tả nổi cái thân hình của mình lúc nay! Chỉ mỗi ăn và học thôi mà cũng thế. Thế nhưng giờ ko cố gắng thì biết làm thế nào đây. CHỉ thấy cần phải cố gắng, cố gắng để vượt qua cái thời điểm nóng bỏng nhất này. Nếu thành công thì những gì mình thu lượm được sẽ là những kiến thức vô giá!
Hôm nay, vẫn trong thời kì “đèn đỏ”, mặc dù mệt mỏi vô cùng nhưng vẫn cố gắng viết vài dòng, chỉ mong được giải toả nỗi bức bối trong lòng và được anh thấu hiểu. Anh ơi, nếu ko có anh thì em ko biết sẽ làm sao đây, có thể em sẽ vẫn bước đi, vẫn bước đi trên con đường phía trước nhưng em sẽ ko thể dừng lại để tựa vào vai anh, để trút bớt những mệt mỏi và để có thêm sức mạnh bước đi tiếp con đường này. EM sắp về đích rồi anh ạ!

Chủ Nhật, 21 tháng 8, 2011

Nếu...

Đừng khóc Monsoon ! Đây đâu phải lần đầu tiên mày khóc vì chuyện này!
...Vì tình yêu là khát vọng nên em tự thiêu cháy mình, và vì những mối tình đầu chẳng thể đi đến đâu, nên nó thiêng liêng và để lại những vết cứa khó lành…
Anh ko phải tình đầu, nhưng nếu như…nếu như…nếu như…Mình ko đủ can đảm để nói ra từ đó.
Mình ko muốn nói ra với anh. Bình thường thì chuyện gì mình cũng có thể nói với anh. Thế nhưng sao cái chuyện này, mình vẫn muốn dược âm thầm chịu đựng, âm thầm suy nghĩ, mình ko muốn chia sẻ với anh, dù đây là chuyện của hai đứa. Một mình mình nghĩ thế là quá đủ rồi, dù sao thì cũng chảng thay đổi được cái gì hết. Anh và mình ko thể cưỡng lại được những gì gọi là số phận. Và trong cái thời buổi hiện đại này, khi mà càng ngày con người ta đều hiểu biết hơn, tín ngưỡng hơn, sach vở nhiều hơn, thì mình và anh chẳng thể tránh khỏi cái nhìn soi mói từ mọi phía.
MÌnh ko biết nữa, ko biết phải làm gì nữa. Đôi khi mình thấy cay khoé mắt khi nghĩ đến một ngày nào đó, mình phải rời xa người mà mình yêu thương và dành nhiều niềm tin, niềm hi vọng nhất, đôi khi mình cảm giác mình ko thể duy trì được tình cảm này mãi mãi, bởi vì mình và anh nên chọn cho riêng mình lối đi riêng, có thể là sáng lạn hơn, có thể là nhiều may mắn hơn. Mình biết anh là người có tài và tham vọng. Mình cũng là người tham vọng. MÌnh ko muốn có điều gì đó cản trở chuyện công danh của hai đứa, nhất lại là chuyện tuổi tác. MÌnh muốn anh và mình đều đạt được đỉnh cao của sự nghiệp và vinh quang. Mình muốn nhiều cho anh lắm. Mình ko muốn tuổi tác và duyên nợ làm vật cản cho số mệnh của hai đứa. Nếu như có thể được chọn lựa, thì tại sao ta ko chọn một lối đi thanh thản và ít lo âu hơn, tại sao ta ko thể bình tĩnh để nhìn nhận và lựa chọn lại?

Mình còn nhiều băn khoăn và lo lắng về mối quan hệ của mình và anh lắm. Mình ko biết cả anh và mình đều có phải là lựa chọn cuối cùng của nhau hay không? Mình biết tình cảm dành cho anh lúc nào cũng đậm sâu. Mình biết mình đặt nhiều hi vọng và tin tưởng ở anh. Mình hạnh phúc và mong chờ một ngày được cùng anh sánh bước chung một con đường. Mình muốn anh hay giữ chặt mình để chúng mình khỏi lạc mấtt nhau… Mình muốn thật nhiều! Nhưng hỡi ôi, số phận con người ko thể nói trước được điều gì. Anh cũng ý thức được điều này và mình cũng vậy

MÌnh thấy hạnh phúc vì anh và mình luôn tôn trọng nhau, trân trọng nhau trong từng phút giây. Tình yêu của mình giản đơn mà ấm áp vô cùng. MÌnh thấy hạnh phúc vì điều ấy…Thế nên cứ nghĩ đến ngày xa nhau, mình lại cảm thấy đất trời như sắp sụp đổ, mình sẽ phải làm gì đây? Mình sẽ phải làm gì để bắt đầu cho tình cảm mới?

Nếu anh nghe thấy điều này, anh sẽ mắng mình là đứa cả nghĩ. NHưng thực lòng mình là đứa tín nguỡng, mình tin vào tuổi tác, tin vào số phần. MÌnh ko muốn chuyện đó ảnh hưởng tới hạnh phúc của hai đứa chúng mình. MÌnh yêu và lo cho anh hơn cả bản thân mình. Nếu như anh tìm được một người con gái hợp với anh hơn mình thì mình sẽ hạn phúc lắm. Hạnh phúc là như thế, đôi khi nó là một sự hi sinh, đôi khi nó là kết quả của một sự giằng xé, dằn vặt và đớn đau. Hạnh phúc đôi khi là một sự đánh đổi. Hạnh phúc đôi khi là sự tự biết kìm lòng mình.

Anh ơi, nếu như chúng mình ko thể đến với nhau thì thế nào anh nhỉ, nếu những ước mơ của hai ta ko thành sự thật, nếu cái ngày mà chúng ta bước chung đường ấy ko bao giờ xảy ra, thì anh và em sẽ làm gì đây?

Anh đừng mắng em, cũng đừng an ủi em, vì đó là số mệnh, đó là sự thật mà anh, chúng mình ko cưỡng lại được cái tự nhiên đó đâu anh à. Miìn chỉ biết chấp nhận mà thôi. Anh ơi, nếu ngày đó xảy ra, em vẫn sẽ nói: Anh là nguời em yêu nhất, tin tưởng nhất…dù anh sẽ không là người em yêu!


Viết cho anh!

Hãy để cho em là người duy nhất phải buồn vì chuyện này thôi, anh nhé! Mong anh hạnh phúc mãi mãi, dù anh sẽ không là người em yêu!

Don't lose your way
With each passing day
You've come so far
Don't throw it away
Live believing
Dreams are for weaving
Wonders are waiting to start
Live your story
Faith, hope & glory
Hold to the truth in your heart
If we hold on togetherI know our dreams will never die
Dreams see us through to forever
Where clouds roll by
For you and I
Souls in the wind
Must learn how to bend
Seek out a starHold on to the endValley, mountain
There is a fountainWashes our tears all away
Words are swayingS
omeone is praying
Please let us come home to stayIf we hold on together
I know our dreams will never die
Dreams see us through to forever
Where clouds roll by
For you and I
When we are out there in the dark
We'll dream about the sunIn the dark we'll feel the light
Warm our hearts, everyoneIf we hold on together
I know our dreams will never dieDreams see us through to forever
As high as souls can fly
The clouds roll by
For you and I

Thứ Ba, 16 tháng 8, 2011

Xúc cảm


Mình chẳng biết nữa..
Tất cả những gì trong con người mình bây giờ là một sự hỗn loạn…Vừa vui mừng, vừa lo lắng…
May nhờ em Trang, mình đã có trong tay một cái lịch hoàn chỉnh cho các môn học mình thích. Hạnh phúc của thời sinh viên với mình chính là cái cảm giác sung sướng khi được ngồi nghe giảng những môn mình thích và hạnh phúc bây giờ của mình còn là khi nhận ra mình là con bé may mắn nhất trên đời và đi đâu mình cũng tìm được những người bạn tốt, hết lòng giúp đỡ và cảm thông cho mình. Có lẽ trong cuộc sống, những trợ giúp về mặt tinh thần như thế là đáng quý gấp trăm lần….Cảm ơn cuộc sống đã cho mình những người bạn tốt.
Mình đã trải qua buổi học đầu tiên lớp Giao dịch viên & Kế toán nội bộ với biết bao nhiêu cảm xúc vui mừng, háo hức, bất ngờ. Nhưng thực sự mình cảm thấy mình chưa thể hiện bản thân hết mình, vẫn còn chút gì đó e ngại, sợ sệt. Nhưng mình tin với kiến thức và sự hiểu biết, cộng với sự tìm tòi của bản thân, mình sẽ chinh phục được những buổi học tiếp theo.
Cái bản tính nhút nhát của mình ơi! Mi không được lên tiếng. Khi ngồi học thì tuyệt đối không đuợc lên tiếng nghe chưa? Hãy nhường chỗ cho sự bạo dạn và tự tin, chỉ có thế mi mới chíên thắng!
Biết mình biết ta
Ham học hỏi.
Tự tin và chiến thắng!!!!
Cố lên máy ơi, tất cả thử thách cũng như những điều tốt đẹp đang đợi chờ mày ở phía trước!
P/s : Cảm ơn Siêu Nhân của em, cảm ơn vì anh đã cho em một dộng lực. Đi ra ngoài em mới biết em vẫn còn Ngốc Xít và Ngố Tàu lắm, vẫn còn sách vở lắm, nhưng mà cuộc sống cần những con người nhạy bén và khôn khéo, cuộc sống cần những con người khác cơ chứ không nên quá thơ ngay như em. Em biết điểm yếu của em. Em sẽ khắc phục dần anh ạ. Những khoá học thế này cho em rất nhiều kĩ năng sống bổ ích, chứ ko đơn thuần chỉ là công việc mai sau. Cún của anh sẽ làm đuợc. Nếu tình cờ đọc được những dòng này thì hãy pm cho Cún, anh nhé!!!

Thứ Hai, 8 tháng 8, 2011

Chúc anh lên đường bình an!

Hôm nay anh T bay vào Sài Gòn để tiếp tục công việc trong đó. Anh T có đến chào bố mẹ mình và hỏi thăm các em. Anh hỏi thăm từng đứa một như chính các em ruột của anh vậy. Tự nhiên mình thấy anh sâu lắng và nguời lớn thật. Lúc trước mình cứ nghĩ anh T là người vô tư và không biết lo toan. Bởi gia đình anh khá giả nên bố mẹ tạo điều kiện hết mức cho anh. Anh dư thừa vật chất và đôi khi mình cảm giác cái dư thừa đó khiến anh thiếu thốn tình cảm và sự quan tâm cho mọi người. Nhưng rồi dần dần khi anh đi làm, mình thấy anh là người biết hỏi han và quan tâm tới mọi người hơn hẳn. Gặp mình bên trường cấp 1, anh cũng gọi to hỏi thăm mình trước :

- Em đi đâu vậy?

Mình giật mình ngoái lại nhìn và cười khi thấy anh:

- Anh à, em đi đưa Bầu nhà em đi học? Anh đưa ai đi học thế?

- À anh đi đón mợ anh về ấy mà. Bầu lớn nhanh thế, đã vào lớp 1 rồi đấy à.

- Hì vâng, bao nhiêu cơm gạo của bố mẹ em đấy anh ạ !

Mình nói với anh vài câu mà thấy vui vui trong lòng.

Lâu dần, mình cảm thấy anh T rất biết chiều em gái và thích động vật. Tình anh cũng hiền lành chứ không chơi bời như mình vẫn lầm tưởng. Đúng là đi làm rồi có khác. Với lại có lẽ là khi người ta trường thành thì người ta sẽ suy nghĩ chín chắn hơn. Mình thấy quý mến anh hơn trước. Giờ khi mình nhận ra điều ấy thì anh đã ở rất xa nhà. Mình vẫn nhớ cái hôm đi học về muộn, gặo anh T ngang đường, anh ấy không ngại đèo mình về nhà. Rồi đi qua nhà mình, bao giờ anh cũng mau miệng:
- Con chào bố mẹ. Bố mẹ ăn cơm chưa ạ?
Bố mình cũng thấy vui, đáp lại hồ hởi
- Uh, con trai, vào ăn cơm với bố mẹ!

Không giống như mình, lúc nào gặp mẹ anh T là mình chỉ lí nhí: “Con chào mẹ Phương, mẹ đi đâu đấy ạ? “. Hay hôm thấy mẹ mặc cái váy đẹp thì mình thích khen: “Mẹ có váy đẹp thế?”

Mình vẫn cảm thấy có chút xa cách với mẹ Phương, với bố Tuấn chứ không như anh T với bố mẹ mình. Buồn cười nhất là lúc cái H gọi mình ra thì thầm:
- CHị có đồng ý lấy anh T nhà em không?
Mình chỉ cười, xoa đầu con bé: Ngốc ạ !

Giờ khi nhận ra anh T là ngưòi tốt, hiền lành và chu đáo thì anh lại không còn ở gần nữa. Hôm vừa rồi mình nghe mẹ Phương khoe là anh đang thích một cô bé xinh xinh trong Sài Gòn. HÌ, có lẽ tình yêu đã làm cho con người ta thay đổi! Hi vọng trong đó anh sẽ tìm đuợc nhiều niềm vui mới

Chúc anh lên đuờng bình an và công tác tốt!

Thứ Sáu, 5 tháng 8, 2011

Là con gái thật tuyệt !

Ngày gọi tia nắng lóng lánh qua hàng mi
Chở nụ cười em tươi lung linh trên phố
Ngại ngùng như thế, đôi môi em khẽ cười,
Đôi chân em cất lời
Tình yêu ngày xanh là em hồn nhiên
Vui là con gái, ha
Vui là con gái ha
Dịu dàng đôi mắt biết hát thay lời ca
Để mùa thu qua buông hương lên mái tóc
Nhẹ nhàng em nghe trên cao kia nắng về
Xua tan đi chút buồn,
Là em hờn ghen chờ mong tình yêu
Vui là con gái ha
Vui là con gái ha
Nắng cho em màu yêu
Vui là con gái, ha
Vui là con gái ha
Nắng cho em màu iu
Lạnh lùng em bước cứ bước như làm lơ
Để mặc cho ai kia theo em xuống phố
Ngập ngừng em biết con tim đang rối bời,
Trông em như hững hờ
Là em sợ thương, sợ vương lòng ai.
Tiếng thương, tiếng yêu
Tiếng ca, tiếng lòng,
Nhẹ thôi người ơi,
Hát em nghe mùa yêu
Vui là con gái, ha, là con gái thật tuyệt
Vừa thấy em tinh khôi trẻ con
Vui là con gái, ha, là con gái thật tuyệt
Lại thấy em ưu tư trầm ngâm
Vui là con gái, ha, là con gái thật tuyệt
Thấy em phiêu du cùng mây.

Thứ Bảy, 30 tháng 7, 2011

Tạm biệt mùa hè cuối cùng của tôi!



Đã lâu lắm rồi nó không vào blog viết lách gì cả.

Chẳng phải cuộc sống quá đỗi bình yên đến mức không còn gì để viết. Thực tế thì ngược lại. Thời gian qua nó đã làm biết bao việc và có biết bao nhiêu trải nghiệm thú vị. Năm thứ 3 đại học kết thúc, nó lao vào công việc tiếp theo chuẩn bị cho kế hoạch cuối năm. Có những lúc cảm giác tất cả hơi quá sức với nó. Nhưng rồi nó không thể dùng lại trên cái quỹ đạo đó nữa. Chiếc bánh xe thời gian đã quay và quay mãi không chờ ai. Bánh xe sẽ chẳng thể dừng lại để chờ một con bé như nó đâu. Nó sẽ lại lấy hết sức để mà chạy, để mà đua…

Đây là mùa hè cuối cùng của thời sinh viên. Chỉ hết hè này thôi, nó sẽ không bao giờ còn mùa hè theo đúng cái nghĩa của nó nữa. Nó ngồi miên man suy nghĩ và thấy tiếc nuối như vừa đánh rơi một cái gì rất quý giá. Mùa hè năm nay là mùa hè cuối cùng, mùa hè in dấu biết bao kỉ niệm yêu thương của nó. Nó bỗng nhớ về mùa hè năm thứ nhất ĐH, nó đi dạy thêm và ngồi nghiền ngẫm sách chuyên ngành để năm thứ 2 học. Mùa hè năm thứ 2 lặi lặn lội đi học tiếng Anh, rồi ở nhà học chuyên ngành, mùa hè năm thứ 3 thì đây, nó lại lao đầu vào học và học, để chuẩn bị cho năm cuối ra trường…Mùa hè trước thì nó còn thích đi chơi, và cũng có những chuyến đi thú vị, còn hè năm nay thì ưu tiên việc học lên hàng đầu…Thế nhưng đây vẫn là một mùa hè đáng nhớ trong cuộc đời của nó…

25/7, Giang đi lấy chồng…

Đó là một ngày cuối tháng 6 âm lịch nóng như đổ lửa, nó vào giúp đám cưới Giang. Hôm ấy nó mặc bộ váy công sở mới may, đứa bạn nào cũng nói trông ra dáng người đi làm lắm. Giang khen : Sao vòng 2 của mày nhỏ thế? Hình như nó đang tiếc nuối một điều gì đó. Nó nghĩ thầm: uh, lấy chồng vào rồi con cái, sẽ không còn cái vòng 2 thon nhỏ, thắt đáy lưng ong nữa….

Giang là đứa bạn hàng xóm thời thơ ấu, cũng là đứa bạn đã học chung mẫu giáo và chung lớp 1 với nó, chung trường cấp 3 nhưng khác lớp. Dù không thân nhưng nó là đứa bạn lâu chơi lâu nhất của nó từ thủa bé. Dù chưa qua sinh nhật mà Giang đã đi lấy chồng rồi. Năm nay mới 21 tuổi. Chồng Giang sinh năm 85, hai nhà cách nhau 7 km. Nói chung đứa nào cũng bảo lấy chống gần thế là sướng. Giang lại làm ở nhà trẻ ngay gần nhà nên vẫn được gần bố mẹ đẻ.

Thế là bạn nó đã có một đứa chia tay với cảnh độc thân. Nó và tất cả những người bạn thời thơ ấu của nó đều lên xe đưa cô dâu về nhà chồng. Giang rạng rỡ trong bộ áo cưới trắng tinh khôi, nụ cười và đôi mắt ánh lên vẻ trẻ trung và hồn nhiên.Với nó thì ở cái tuổi trẻ măng và vô tư thế này, hãy tận hưởng tuổi trẻ để không bao giờ phải tiếc nuối nữa. Và có thêm nhiều thời gian để mà khám phá nhiều điều thú vị mà khi đi học mình không có thời gian…Đúng là mỗi đứa một quan điểm. Đứa lấy chồng sớm thì lại thích cuộc sống gia đình ổn định…Còn nó thì lại nghĩ cuộc sống ổn định theo một nghĩa khác…
Hi vọng từ giờ đến cuối năm sẽ không có ai trong đám bạn ấu thơ của nó…xuất giá tòng phu nữa !

Tháng 7, đó là cái tháng nóng nực khó chịu nhất trong năm. Nó mải mê trên những trang sách, nó học kế toán, luyện Toeic…Nghỉ hè mà vẫn thấy thiếu thời gian và thấy thèm ngủ. Đôi khi ngước lên bầu trời thấy những cánh diều xanh đỏ của bọn trẻ con, thấy đứa em trai cứ luôn mồm đòi bố đưa đi thả diều, lòng lại nao nao nhớ về tuổi thơ với những cánh diều giấy tự làm đủ màu sắc. Giờ thì cánh diều mộng mơ đã đi qua rồi, nó trôi qua đẹp như một áng mây:
Đếm qua, giấc mơ nào đẹp thế, em mơ thấy cánh diều đậu vào vai em….
Bài hát ngày nào hồi còn là đội viên, còn đeo khăn quàng đỏ, vậy mà giờ nó đã thành dĩ vãng rồi

Đôi khi nó thèm được ra biển, ngồi trên bờ biển vào ban đêm ngắm sao trời và nghe sóng hát rì rào…
Thế mà lúc mẹ rủ đi Đà Nẵng thì lại không đi, vì nó sợ để bố ở nhà một nó buồn, với lại nó tiếc thời gian. Đây là thời điểm quan trọng trong cuộc đời nó.

Nó tham gia học thêm một số khoá học, cũng viết CV, cũng phỏng vấn như đi xin việc, nó cực kì thích thủ tục này…
Nó cố gắng nhớ lại những gì đã học để xâu chuỗi và hệ thống lại
Chỉ từng ấy thôi mà hết cả mùa hè. Ngoảnh đi ngoảnh lại thì chỉ còn một tuần nữa là đi học. Nó thấy tiếc nuối. Hôm nay đã là 31/7 rồi, và năm 2011 đã đi được hơn nửa chặng đường…

Mùa hè ơi! Hãy mãi là cái nắng đổ lửa, là tiếng ve râm ran, là sắc phượng hồng thắm, và nhành hoa điệp vàng, là sắc tím bằng lăng, là cốc nước sấu mát của những ngày ấu thơ!

Dù giờ nó đã lớn rồi, nó tự lừa dối nó là nó vẫn còn trẻ con, nhưng thực sự nó đã lớn rồi. Vóc dáng, giọng nói, suy nghĩ và trách nhiệm của nó với cuộc sống này đã khác. Nó phải làm nhiều nhiều việc lắm. Và cái trưởng thành của con nguời làm tuổi thơ đôi khi bị lãng quên và nhạt nhoà đi. Nó thấy tiếc nuối, nhớ nhưng mùa hè, nhớ nhung tuổi thơ đã trôi qua….

Tạm biệt mùa hè dấu yêu, tạm biệt những kỉ niệm thời sinh viên, ta phải quay trở lại mái trường đại học để tiếp tục nốt năm học cuối. Chẳng biết đến bao giờ mới lại được sống trong cái khoảnh khắc của những ngày mùa hè vui tươi sôi động và hồn nhiên, được chạy chân trần trên bãi cát thả diều và đêm tối ngồi đếm những vì sao, ngắm nhìn dải ngân hà lung linh như những ánh mắt trẻ thơ…?

Nhớ và yêu mùa hè tha thiết!

31/7/2011