Cứ hôm nào “đèn đỏ” là ý như rằng mình gặp chuyện bực mình, chỉ muốn có ai đó để cãi nhau, hay đấm đá nhau cũng được. Ra đường nhìn ai cũng thấy ghét, ai động vào người là thấy khó chịu, chỉ muốn quát ầm ĩ lên vì ko tài nào chịu nổi. Anh bảo mình ko có khả năng chịu áp lực. Không hẳn. Vì anh ko phải là con gái nên anh ko biết cái cảm giác đau đớn trong những ngày đó, anh không cảm nhận được cái căng thẳng và mệt mỏi khi mình phải đi học từ sáng đến tối 3 ca liền ko hề nghỉ ngơi: sáng, chiều và tối, mỗi ca 4 tiếng đồng hồ và buổi trưa chỉ kịp ăn một cái gì đó thật gọn nhẹ và nhanh chóng, sáng thì nhịn hẳn vì ko muốn đi học muộn. Dạo này mặc dù rất thèm ăn cơm nhưng cứ về là chán ăn, vì về đến nhà là 22h30, ko muốn ăn gì hết, chỉ muốn đi tắm và lên giường trút tất cả mọi mệt mỏi vào cái đệm thật êm và ngủ một giấc như chết, quên cả việc nhắn tin hỏi xem anh đã về tới nhà chưa? Cũng quên luôn cả việc cảm ơn anh vì anh đã đón mình về nhà, chỉ biết là lúc chia tay anh chỉ kịp nói: “Bye bye anh, anh đi về cẩn thận nhé!” và cười với anh một cái nụ cười mệt mỏi. Anh đã nhận nhiệm vụ cao cả là đưa đón mình suốt khoá học, ko để mình phải lọc cọc xe bus trong mệt mỏi nữa…Thế mà về đến nhà là mình ko thể nhớ nổi cái nữa. Thậm chí cứ để tóc ướt như thế và ngủ, mình cảm giác hơi sức cho một ngày gần như đã kiêt. Hôm nọ tự nhiên soi gương, ngắm nghĩa mình trong gương, thấy hai vai gầy dơ, mắt trũng sâu, chả giống mình tẹo nào, tự nhiên thấy thưong cái thân xác của mình. Mình ko thể mặc được quần áo may sẵn nữa. Mấy cái quần bò của mình rộng thùng thình. Giờ chỉ còn đúng 2 cái quần vải là mặc vừa. Hỡi ôi, ko thể tả nổi cái thân hình của mình lúc nay! Chỉ mỗi ăn và học thôi mà cũng thế. Thế nhưng giờ ko cố gắng thì biết làm thế nào đây. CHỉ thấy cần phải cố gắng, cố gắng để vượt qua cái thời điểm nóng bỏng nhất này. Nếu thành công thì những gì mình thu lượm được sẽ là những kiến thức vô giá!
Hôm nay, vẫn trong thời kì “đèn đỏ”, mặc dù mệt mỏi vô cùng nhưng vẫn cố gắng viết vài dòng, chỉ mong được giải toả nỗi bức bối trong lòng và được anh thấu hiểu. Anh ơi, nếu ko có anh thì em ko biết sẽ làm sao đây, có thể em sẽ vẫn bước đi, vẫn bước đi trên con đường phía trước nhưng em sẽ ko thể dừng lại để tựa vào vai anh, để trút bớt những mệt mỏi và để có thêm sức mạnh bước đi tiếp con đường này. EM sắp về đích rồi anh ạ!
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét