Thứ Bảy, 27 tháng 8, 2011

T7 ngọt ngào...

Đã lâu quá rồi nó không còn cảm thấy muốn lên blog viết và viết nữa, mặc dù đối với nó, viết là khi nó thể hiện được cá tính của mình nhất, viết là khi nó được sống thật với chình mình nhất và viết là khi nó lại được nạp năng lượng vào trong mình, để những khát khao được lên tiếng, để những dự định biến thành hành động. Thế mà đã lâu lắm rồi nó không viết lách nhiều, không miên man suy nghĩ, nó cứ tự nhủ rằng hãy biết trân trọng thời gian và làm những việc có ích hơn, hãy quý trọng những phút giây còn lại trong đời sinh viên để làm nên nhiều điều có ích. Nó ít vào blog hẳn và bỏ bẵng cái thói quen đọc blog, nó thấy tâm hồn mình khô khan.

Anh đèo nó về nhà lúc 12h45’
Hôm nay anh lại đi sang trường đón nó. Lúc nó ra thì đã thấy anh đợi ở cổng trường. Nó cảm thấy thật vui, nó nhoẻn miệng cười rồi chày ùa ra với anh. Nó thích có anh trai lắm, để được đưa đón mỗi khi đi học, được nhõng nhẽo, được chiều chuộng…Nó thích nhất những buổi chiều mùa hè nào anh chở ra Tràng Tiền ăn kem, hay là lòng vòng qua đường Thanh Niên, ra hồ sen ngồi hóng gió, cũng không nói chuyện nhiều, nhưng cảm giác thật là thích khi được ngồi bên anh.
Trưa nay anh chở nó về nhà, nó huyên thuyên đủ thứ chuyện với anh, tí là đã về tới nhà rồi, thầm ước ao con đường cứ dài mãi, dài mãi đến vô cùng.

Nó về nhà, ăn một vài thứ lặt vặt rồi đi ngủ. Ngủ trưa với nó là cả một điều xa xỉ. Lâu rồi nó ko đuợc ngủ trưa. Giấc ngủ trưa hôm nay thật sâu và dài. Nó thấy thoải mái vô cùng. Trong giấc mơ nó thấy hiện lên hình ảnh của những con số, và hình ảnh của lớp học Giao dịch viên mà nó đang theo…Phải rồi, khi đầu óc nghĩ quá nhiều về một thứ thì dấu ấn sẽ để lại trong giấc mơ…Ngủ dậy rồi nó vẫn còn mơ. Nó đi tắm. Nước mát lạnh và cảm giác tỉnh hẳn người. Nó làm vài việc lặt vặt và cảm giác thời gian cứ trôi đi không đợi chờ nó. Nó cứ thấy tiếc nuối, muốn níu kéo, muốn cái buổi chiều thứ 7 cứ dài dài ra vô tận....
Bữa ăn tối ngon nhất trong tuần, giấc ngủ trưa sâu và dài nhất trong tuần, đó là ngày thứ 7, nó cảm thấy mọi thứ đều đẹp đẽ lung linh, đều dễ chịu, thứ 7 là ngày hoàn hảo nhất trong tuần!

Buổi tối thứ 7…
Nó lang thang trên mang, vừa nghe nhạc, vừa đọc thông tin, vừa lên diễn đàn…Đầu óc nó bây giờ lùng bùng nhiều thứ, nó cần sắp xếp lại cho ngăn nắp và nạp thêm những gì cần thiết.

Giờ nó lên kế hoạch chủ nhật ở nhà học tiếng anh với em Thơ. Hai chị em cùng luện toeic, thế là nó đã đối xử công bằng với cái môn này rồi, ko được phép bỏ bẵng nếu muốn cuối năm nay đạt chỉ tiêu!

Nó còn phân vân mấy chuyện, nhất là cái chuyện vào Đảng. Nó biết chuyện này không dễ, vì thực ra bận học quá nên nó ko có nhiều thời gian quan tâm đến những cái khác, dạo này lại ít tiếp xúc ở trường, toàn bạn bè bên ngoài là chính nên nó thấy đến trường có chút gì đó xa lạ. Năm cuối rồi, nó có nhiều cảm xúc và nhiều hơn là sự lo lắng. Nó muốn thu luợm được nhiều nhất kiến thức trong nhà trường để có thể ra đời một cách tư tin hơn. Nó lúc nào cũng dặn mình phải cố gắng. Nó vui vì luôn có gia đình, có anh đứng sau làm hậu phương vững chắc cho nó. Nó vui và hạnh phúc thật sự. Dù bận bịu nhưng dù có phải đổ mồ hôi nhiều hơn thế nó vẫn quyết tâm.

Bởi vì nó biết phía trước nó là bầu trời…


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét