Thứ Sáu, 30 tháng 4, 2010

Chỉ còn là nỗi nhớ....

Trưa nay qua đường phố quen, chợt nhớ tiếng ve đầu tiên, chợt nghe tâm hồn xao xuyến, điệp khúc tiếng ve triền miên





Một hôm mây trắng bỗng nhớ tiếng hát em, mây lang thang hoài để bầu trời thêm vắng, một hôm con nắng bỗng nhớ tiếng hát em, nắng lang thang hoài, tựa chua muốn quên...





Nhớ quá những mùa hè yêu thương, ta cùng ai đạp xe đi dưới 1 rừng hoa phượng đỏ, ta gọi đó là thời hoa đỏ, thời của khát khao cháy bỏng, và với bạn ấy thời hoa đỏ là một thời yêu đương bỏng cháy.

Phải chăng ta đã xa rồi cái thời hoa đỏ ấy?



Ta vẫn nhớ lắm mùa hè năm lớp 12, khi bao nhiêu nuối tiếc đọng lại trên trang vở của ngày học cuối cùng, trước mắt ta là kì thi đại học, đằng sau ta là bao nhiều kỉ niệm của thời áo trắng, và bạn ấy...ta cứ ngỡ ta sinh ra là để gặp bạn ấy, nhưng rồi sau 2 năm đại học, ta cảm giác như kí ức xưa chỉ còn lại bên thềm, trong một chiều hạ nắng đổ lửa, trong tiếng ve râm ran, chỉ mình ta tìm về với kí ức, nhớ .... về một con người chỉ biết yêu ta và thương ta mà thôi, còn ta thì vô tình, quá vô tình, ta đã làm bạn ây buồn nhiều....

Với ta, mùa hè thực sự nằm lại trong tim, nơi con phố ấy, căn nhà nhỏ ấy và bờ hồ ấy....



Ta xúc động bồi hồi một tiếng ve, xúc động khi bắt gặp ánh sáng đỏ hồng của chùm hoa phượng, mùa hè yêu thương của ta đã về...và ta nhớ....





Mùa hè ơi, chỉ còn là nỗi nhớ thương mà thôi....

Tản mạn những ngày không vào được blog...



Trước hết là phải nói về Girl's Generation, 9 cô gái là thần tượng của rất nhiều teen việt trong đó có Pig, Pig cũng làm mình thích lây, mình thích cái vể bề ngoài nhưng hơn hết vẫn là cái phong cách trẻ trung, và nhất là mình thích sự nỗ lực của những thiên thần xứ sở Kim Chi này. Dạo này mình thường xuyên để desktop là hình ảnh của Girl's Generation, Pig rất thích thế, và nó cứ ngắm nhìn như ngắm nhìn một giấc mơ, hơn ai hết mình hiểu được giấc mơ của Pig, giấc mơ nào cũng vậy, đều đáng trân trọng.

Thứ năm tuần qua, 29/4, ngày cuối cùng để nộp hồ sơ đi học Cảm tình Đảng, bí thư ko đi họp khiến thông tin mù mờ, lớp mình và 4 lớp trên giảng đường đều ko hay biết gì hết. May có Ngọc ma nữ có bạn thân làm bí thư nên biết thông tin, tối 28/4 nhắn tin hỏi thì mình mới biết, điều kiện đi học cũng khắt lkhe, hồ sơ phải đầy đủ, đọc cái thông báo dán ở trước cửa văn phòng đoàn mà thấy nản, ngoài điều kiện về điểm số còn một lô một loạt các giấy tờ mà Đoàn trường ko phát cho, bắt đi download trên trang web của đoàn trường về mới mệt chứ, mà thời gian chỉ gói trọn trong 4h chiều ngày hôm nay thôi, nhưng mà lớp chỉ có mỗi mình và Ngọc ma nữ là đủ tiêu chuẩn đi học, tại sao ko tận dụng cơ hội này, nhất là hai đứa đều muốn có một cái gì đó khác đi, dù hai ko mặn mà gì với cái môn học chính trị, tuy nhiên với cơ hội như thế, ko nên bỏ qua làm gì hết, thế là mình đôn đáo đi lo 2 bộ hồ sơ, lục cục chạy đi download tài liệu về , điền vào hồ sơ, đi chụp ảnh, viết bản kiểm điểm đoàn viên, báo cáo thành tích học tập và rèn luyện, xin xác nhân của GVCN, xin bảng điểm của trung tâm tình....ôi trời ơi, bao nhiêu là thủ tục, dù ko quá khăn khó nhưng mà rất mệt và mất thời gian, chỉ có Ngọc ma nữa là sướng, vì cái gì cũng được hướng dẫn hết rồi, đúng là người đến sau đôi khi lại sướng.

Cuối cùng thì vẫn kịp đi nộp hồ sơ, hai đứa thở phào nhẹ nhõm vì dù sao cũng đã cố gắng hết sức rồi.

....Sau đó là vụ đi chơi 30/4, ngày hôm qua, khởi động từ 3h sáng đi về miền Thanh Hóa đồi núi, chỉ tầm 16km nữa là dến đường mòn HỒ Chí Minh.

Cái mà mình ấn tượng nhất có lẽ là những đồi mía, đồi dứa, đồi cao su bạt ngàn....và nhìn đầu cũng thấy một màu xanh ngút ngàn....

Lần đầu tiên đi lên đồi hái mơ, hái chè và ngắm nhìn những chú bướm xinh xinh bay rợp trời, thật là thích!

Lần đầu tiên đi xe máy chở.... 5 người, cảm giác vừa sợ vừa.... thú vị.

Lần đầu tiên biết rằng Thanh Hóa đâu chỉ có biển, đâu chỉ là những bãi tắm dài.

Lần đầu tiên biết đến tiết canh dê, thít dê tái, canh Lóng dân tộc, Canh chua nấu với thịt trâu và rất rất nhiều những cái khác nữa, thú vị và mới lạ....

Và lần này về Thanh Hóa mới thấy rằng dân miền Trung họ hiếu học đến nhường nào!

Hôm nay 1/5 chả đi đâu hết, đêm qua online nói chuyện với chị Huế đến 11h khuya rồi ngồi post bài trả lời câu hỏi lên VNecon tới 1h sáng mới đi ngủ, nhìn webcam thấy chị cười mà hình như vừa mới khóc, thấy thương chị thế, 23 tuổi, con người ta cần sự mạnh mẽ năng động, tự tin và cái nhiệt tình của tuổi trẻ, mong rằng những lời khuyên nhỏ bé của mình sẽ giúp chị suy nghĩ khác đi, bởi rằng "Thay thái độ, đổi cuộc đời" mà.

Dạo này mình cũng đang lùng sục đi tìm việc, mình muốn có một công việc khác với cái nghề dạy gia sư, mình muốn có 1 môi trường mới mẻ hơn là những cái gì quá nhàn hạ và êm đềm. Sinh viên mà, mình ko muốn bỏ phí thời gian và để thời đẹp đẽ của mình bay vụt đi hay vỡ tan như bong bóng xà phòng, và cũng bởi mình ko thể chấp nhận cái cuộc sống nhàn nhạt và quá ư bình yên đến độ nhàm chán. Công việc dạy thêm đang rất tốt, nhưng mình sẽ cố gắng trong 1 tháng nữa và muốn chuyển nghề sau khi thi xong học kì.

Có lẽ đó là một sự sắp đặt, hay là ý muốn chủ quan, hay là cái tất nhiên và ngẫu nhiên khi mình ko còn cách nào khác phải delete những tin nhắn đó đi, vẫn biết là kí ức ko thể nào chỉ bằng một cái lệnh delete là có thể xóa sạch đi được. Thật ra là mình thấy vô cùng tiếc nuối....

Đôi khi trong tâm trí mình, hình ảnh của con người ấy hiện ra, nói với mình rằng em phải cố gắng và đừng buông xuôi, hãy trưởng thành và mạnh mẽ lên. Dù mình biết người ấy đã đi về 1 miền kí ức xa xôi rồi.....

Nhưng cái gì đẹp đẽ nhất sẽ mãi là bất tử, mình tin là như thế.

Thứ Ba, 27 tháng 4, 2010

Niềm vui nhân đôi và ....nỗi buồn vơi đi một nửa

Thứ bảy: đi dạy thêm rồi sau đó lượn lờ ra Nguyễn Xí mua sách cho Pig ( Mỗi teen là một Việt Nam), cho Bầu(từ điển tranh) và mua cho mình quyển sách " ao ước bấy lâu" :Em phải đến Havard học kinh tế.

Niềm vui ngập tràn khi được sở hữu " những điều ao ước" đó.

Chủ nhật: 9h ở Chùa Hà, gần chợ xe máy, chính xác là làng quốc tế Thăng Long,trung tâm DAS, điểm ko cao do ko ôn gì trước khi thi hết,lại là do tình cờ đọc trên mạng nên mình đi thi thôi, muốn để kiến thức tự nhiên xem thế nào. 465đ cũng ko quá thấp nhưng mà chưa đạt chỉ tiêu, mình thấy hơi xí hổ chút với tỷ tỷ Vân Anh bên cạnh.

Một chuyện buồn: Mình bị đau dạ dày rồi, mình mới biết hôm nay, chết rồi,lại mật ong với nghệ đen sao? Mình ko thể ăn nổi thứ hỗn hợp kì cục đó

Thứ hai: một ngày ko mong đợi, khi tiết casestudy bị bỏ quên

Thứ ba: hôm nay đây, rất vui khi được 10 điểm thuyết trình triết học_ công lao của cả nhóm

Rồi được CLB Yêu thư viện tổ chức sinh nhật cho,cảm động quá. Rồi chơi trò chơi, và bị bắt lên hát một bài, thế là hát Mưa tình yêu của Hồ Quỳnh Hương trong cái trưa hè nắng gắt.

Chiều nay đi hiến máu,đợt hiến này khá nghĩa vì là đang trong thời gian chào đại lễ 1000 năm thăng long hà nội mà.

Ngồi gõ keyboard trong trạng thái cả hai tay đều đau vì bị lấy máu cả hai( do bị chệch vein) nên anh bác sĩ bảo là cố gắng chút xíu lấy cả hai tay luôn, mình thấy đau lắm, giá có ai để mà kêu to lên chứ mình ko kêu với BS đâu.

Quyên em cũng đi hiến máu, mình thấy vui vui vì đã làm được nhiều việc có ý nghĩa

Mình muốn đi ngủ lắm,sau một ngày mất đi 250ml máu,con gấu bông như một lời nhắc nhở: niềm vui nhân đôi, và nỗi buồn sẽ vơi đi môt nửa.........nếu biết chia sẻ.

Thứ Năm, 22 tháng 4, 2010

Còn ba mươi ngày nữa thôi....

Hôm nay là 23/4, bằng tầm này năm ngoái mình đang làm gì?

À, thì là một con bé SV năm đầu mà mình hay gọi là fresh student, là một con bé năm nhất ngây thơ nhưng mà cũng đủ nhạy cảm để biết trước được những gì sẽ phải đến, dự cảm được trước những gì sẽ phải xảy ra, con bé ấy đang "hạnh phúc trong nghi ngờ", hạnh phúc bên một người mà người ta vẫn gọi đùa là "người dưng", thế rồi cái gì đến cũng phải đến, giờ thì "người dưng" ấy ko còn bên nó nữa, người ấy đã đi tìm một khoảng trời riêng cho người ấy, và nó thấy thế là bình thường, nó chấp nhận sự thật theo cái cách mà chỉ có nó mới hiểu. Xem phim, đọc truyện làm cái gì chứ, nếu ko phải là để đúc rút cho mình những bài học trong cuộc sống? Chuyện của nó cũng giống một bộ phim Hàn thôi mà, giống như cái muôn thủa của tình yêu thôi mà, nó thấy như thế là bình thường, bởi tình đâu bao giơ cũng thế, bởi đàn ông (tuy ko phải tất cả) nhưng bao giờ cũng thế, bởi những gì đến nhanh thì cũng sẽ đi nhanh khỏi tầm tay ta mà thôi.

"Người dưng" ấy đã dạy nó nhiều điều, đến giờ nó vẫn nhớ. Đúng, chả có lí do gì để nó phải quên khi những điều ấy là đúng, "người ấy" cho nó nhiều động lực trong học tập, vì người ấy học giỏi, thông minh và đó là điều nó ngưỡng mộ nhất, vẻ bề ngoài ư? cái đó thật phù phiếm, chính nhân cách con người mới là cái đáng quý, nó nghĩ thế và sẽ làm đúng như thế, chả có gì phải quên cả, có chăng chỉ là những lần giận dỗi, nhưng mà cũng chẳng cần, bởi nó là gia vị cuộc sống, thiếu nó, tình yêu sẽ chẳng thế trọn vẹn theo đúng cái nghĩa của nó.....và nó ko quên, đơn giản nó thấy " người dưng" của nó hoàn toàn theo đúng nghĩa là một kỉ niệm đẹp trong trái tim nó, dù ko phải bất cứ cái gì đẹp cũng là tình yêu.

Bây giờ nó_ ko_ yêu_ ai hết

Một con bé ko yêu ai giống như hồi đi học phổ thông, nó đóng cửa trái tim, thực hiện chính sách "bế quan tỏa cảng"....với tình yêu thôi mà......và nó nhận ra điều làm nó buồn hơn cả chính là bạn bè nó( ngoài gia đình nó), những biến cố nào trong gia đình cũng làm nó đau lòng, rất may gia đình luôn là điểm tựa trong cuộc sống của nó, trong những cơn bão táp cuồng phong của lòng mình. Còn bạn bè,nó trân trọng lắm,nó cố gắng giữ gìn tình bạn, nó có nhiều bạn bè hơn nó tưởng, và nó thấy may mắn hạnh phúc lắm.

Bạn bè đã dạy nó cách sống hòa đồng và trách nhiệm, sống tình cảm và biết quan tâm hơn, chan hòa hơn, tôn trọng mọi người hơn...., đó là những gì cần có trong một tình bạn, ngoài sự chân thành và thẳng thắn, nó thấy cảm ơn bạn bè nó lắm, ngay cả khi anh Hiếu nhắn cho nó 1 cái tin như vậy, nó thấy buồn và hụt hẫng nhưng trong đầu lóe lên một niềm vui, vì nếu ko có anh, nó sẽ ko bao giờ nhận ra sự vô tâm và thiếu trách nhiệm của mình, nếu ko có anh, nó sẽ chẳng có cơ hội hoàn thiện mình, nếu ko có mất mát, con người ta ko thể có cơ hội nhận ra điều đáng quí của lòng mình.

Nó chỉ có 1 lời thỉnh cầu duy nhất: Em muốn nói lời xin lỗi chân thành nhất với anh, anh Hiếu ah, là em đã sai rồi, em thật lòng mong anh tha thứ! EM nhận ra rằng,sống vô trách nhiệm một chút thôi cũng là nhiều.

Và nó sẽ ko làm lại điều đó nữa, chỉ còn 30 ngày nữa thôi, để cho 1 con chim đủ lông đủ cánh tung bay..........

Thứ Hai, 19 tháng 4, 2010

It's going wrong......I wanna cry so hard.....

Làm sao thế hả mày ơi?

Nếu như mày mệt mỏi thì hãy ngủ một giấc dài đi, đừng cố gắng quá làm gì, đừng có làm mình thêm mệt mỏi nữa, Monsoon ơi, đừng có trở nên quá mạnh mẽ và ngang bướng như thế.

Nếu mày cần thiết yêu một ai đó thì cứ yêu đi,cứ yêu đi mà dựa vào họ những lúc như thế này, ngoài gia đình ra, cũng cần có tình yêu lắm chứ.

Vậy mà tại sao trái tim cứ đóng băng mãi thế????

Tại sao mày cứ như thế thì ai dám yêu mày chứ.

Mày là đồ ngốc,mày bị điên thật rồi, mày ơi,con bé đáng thương ơi, hãy đứng lên đi nếu đã có thể làm nhím thì hãy cứ xù lông đi, đừng khóc!

Chán mọi thứ, và nhận ra tình người thật nông cạn, ta cần một thứ tình cảm khác kia, ko cần các người, tránh xa hết đi, tôi ko cần gì hết.

Thứ Bảy, 17 tháng 4, 2010

Dù trên đời không còn mẹ nữa......

Em viết entry này để gửi tới anh lời chia buồn, em ko biết nói gì cả, chỉ biết động viên anh hãy mạnh mẽ và vững vàng lên,dù bây giờ trên đường đời ko còn mẹ nữa.

Anh hay nghĩ đó là số phận,người ta nói "mình ko thể thay đổi những quân bài đã chia, mà chỉ có thể thay đổi cách chúng ta chơi chúng". Mẹ đã xa rồi, đã ko còn ở bên anh để chứng kiến những bước đi của mình nữa, ko thể ở bên bảo ban dạy dỗ hay nấu cho anh ăn những bữa cơm nữa. Anh vẫn bảo em là được vào bếp nấu ăn với mẹ là một niềm hạnh phúc phải ko? Em hiểu, em biết là anh rất đau lòng và suy sụp,nhưng em mong anh hãy giàu nghị lực và vững vàng lên,vì anh là trụ cột trong nhà mà.

Anh hãy sống thật tốt để mẹ anh yên lòng. Và hãy thành đạt như những gì mà anh ao ước. Em tin rằng dù mẹ ko còn mẹ vẫn ở trong tim mình và sẽ luôn dõi theo những bước đi của anh. Cố gắng lên anh, vì em sẽ luôn ở bên anh trong những lúc khó khăn như thế này, anh vẫn còn những người bạn tốt và gia đình nữa. Mong anh chóng bình yên trở lại!
Viết riêng cho anh Hiển_we are a team

Thứ Năm, 15 tháng 4, 2010

Gió mùa về

Dường như đất trời vẫn còn lưu luyến với mùa đông lắm nên dù đã nắng nóng như mùa hè mấy hôm rồi mà hôm nay trời bỗng nổi gió, cái lạnh tràn về, se sắt làm lòng người cũng thấy lạnh. Nằm trong chăn ôm chị Lan, hai chị em co ro, suýt xoa như những ngày đầu đông.

Vì " Mùa xuân ấm nên cần tình
Mùa đông rét nên cần đôi"

Còn mình thì SINGLE nên mình buồn, mình ko thích mùa đông, mình thích mùa hè, sôi động và vui tươi với những buổi chiều đi tập thể dục thẩm mĩ về đạp xe lang thang dạo mát , ngắm bầu trời cao trong xanh rồi về nhà chui vào bếp nấu bữa tối, những buổi tối mùa hè đi dạo mát và kể bao nhiêu chuyện, hồn nhiên như cỏ cây hoa lá....


...Mùa đông lại nhớ đến câu chuyện Gió lạnh đầu mùa của Thạch Lam học trong Văn học hồi lớp 8, nhưng lần này nhân vật ko còn là những đứa trẻ con nhà nghèo đói rét nữa mà là những cụ giá tóc bạc lang thang trên con đường kiếm sống qua ngày mà mình bắt gặp trên đường phố mỗi ngày đi học về, nhưng sao hôm nay thấy những cụ già ấy tội nghiệp quá, già rồi mà vẫn phải lao động, lại co ro trong những tấm vải mà gọi là áo quần cũng ko phải, một nỗi thương xót tràn ngập, và một mơ ước nhen nhóm lên..... nếu như một ngày mình giàu có thì mình sẽ đóng góp để xây nhiều trại dưỡng lão cho các cụ già kia ko còn lang thang.

Chiều nay lại vẫn như mọi hôm, Tân đèo ra bến xe bus trong cái lạnh tái tê, hai đứa kêu ầm lên vì lạnh, ngồi trong lớp học ấm thế mà ra đường thấy rét quá, hòa vào dòng người trên đường, Tân bảo nghe mình kêu lên vì lạnh nó cũng ko dám kêu nữa, kẻo làm người đi đường người ta sợ. Gặp hai Trang Nguyễn và Trang Phạm đi qua, chúng nó rú ầm lên như nhìn thấy idol, vì chúng nó tưởng mình đang ôm lấy Tân vì lạnh, thật ra là mắt chúng nó quáng gà, mới đầu vì ko hiểu gì nên ko thèm phản ứng , đến lúc Tân bảo là chúng nó tưởng bọn mình là một Couple thì khi ấy mới thấy ngại ngùng làm sao ấy, rõ ràng là " tình ngay lí gian" hic, ngay mai đến lớp chúng nó lại đi rêu rao như loa phát thanh thì chết mất. Nhưng mà mình ngày nào chả đi học về cới Tân, đồ dở hơi mà nghĩ người ta là một Couple.

Thứ 7 này Khuê đi lấy chồng, nhà chống ở Đường Láng, chỉ cách nhà Khuê ở Ngã Tư Sở có vài km thôi. Chỉ có bố đi đám cưới vì hôm ấy mình ko được nghỉ, thôi chỉ biết điện thoại chúc Khuê thôi, vậy là thêm một người đã có gia đình, kí ức còn lại rõ nhất là lần hai cô cháu đi bể bơi Thái Hà, Khuê và mình đều ko biết bơi, Khuế cũng thích uống nước sấu đá giống mình, vì mình yêu cái hương vị sấu đá, hương vị của Hà Nội.

Cái xe bus bỏ bến làm mình thấy bực mình, giấc ngủ chập chờn trên xe bus ko đủ xua đi caais mệt mỏi của một ngày học hành căng thẳng, về ăn cơm tắm rửa rồi check mail, vào entry của chị hoatuylipden đọc, thấy đồng cảm, và thấy hơi có lỗi vì mình đã làm chị hơi thất vọng. Thật lòng ko muốn thế, nhưng cái gì là sự thật thì nên đưa nó ra ngoài ánh sáng để ta ko còn hoài nghi và mệt mỏi vì hoài nghi nữa.

Adam ơi, biết là mọi thứ đều ko hoàn hảo vậy mà đôi khi em vẫn buồn, có cần thiết phải như thế ko anh? Tại sao anh ko thể chung tình như những Adam khác, biết là anh có một hoàn cảnh ko giống ai, nhưng em hiểu anh, thương anh, lo lắng cho anh và chấp nhận tất cả cơ mà, tại sao anh ko hiểu, để đến giờ khi em lần theo nhưng dấu vết quá khứ, em ngỡ ngàng..... Adam của em , và cũng là Adam của người khác..... ko giống như những gì em đã từng mơ. Nhưng mà em thì khác, anh vẫn là một Adam đáng mến dù anh có như thế nào, vì em tin vào con người thật sự của anh. DÙ ko còn yêu nữa, em vẫn cảm phục và ngưỡng mộ anh như một người anh trai. Và dù có như thế nào đi nữa, em vẫn muốn cảm ơn anh vì tất cả.

Mong mùa đông mau qua để sớm nhìn thấy những tia nắng lung linh và nụ cười của bao người.