Dường như đất trời vẫn còn lưu luyến với mùa đông lắm nên dù đã nắng nóng như mùa hè mấy hôm rồi mà hôm nay trời bỗng nổi gió, cái lạnh tràn về, se sắt làm lòng người cũng thấy lạnh. Nằm trong chăn ôm chị Lan, hai chị em co ro, suýt xoa như những ngày đầu đông.
Vì " Mùa xuân ấm nên cần tình
Mùa đông rét nên cần đôi"
Còn mình thì SINGLE nên mình buồn, mình ko thích mùa đông, mình thích mùa hè, sôi động và vui tươi với những buổi chiều đi tập thể dục thẩm mĩ về đạp xe lang thang dạo mát , ngắm bầu trời cao trong xanh rồi về nhà chui vào bếp nấu bữa tối, những buổi tối mùa hè đi dạo mát và kể bao nhiêu chuyện, hồn nhiên như cỏ cây hoa lá....
...Mùa đông lại nhớ đến câu chuyện Gió lạnh đầu mùa của Thạch Lam học trong Văn học hồi lớp 8, nhưng lần này nhân vật ko còn là những đứa trẻ con nhà nghèo đói rét nữa mà là những cụ giá tóc bạc lang thang trên con đường kiếm sống qua ngày mà mình bắt gặp trên đường phố mỗi ngày đi học về, nhưng sao hôm nay thấy những cụ già ấy tội nghiệp quá, già rồi mà vẫn phải lao động, lại co ro trong những tấm vải mà gọi là áo quần cũng ko phải, một nỗi thương xót tràn ngập, và một mơ ước nhen nhóm lên..... nếu như một ngày mình giàu có thì mình sẽ đóng góp để xây nhiều trại dưỡng lão cho các cụ già kia ko còn lang thang.
Chiều nay lại vẫn như mọi hôm, Tân đèo ra bến xe bus trong cái lạnh tái tê, hai đứa kêu ầm lên vì lạnh, ngồi trong lớp học ấm thế mà ra đường thấy rét quá, hòa vào dòng người trên đường, Tân bảo nghe mình kêu lên vì lạnh nó cũng ko dám kêu nữa, kẻo làm người đi đường người ta sợ. Gặp hai Trang Nguyễn và Trang Phạm đi qua, chúng nó rú ầm lên như nhìn thấy idol, vì chúng nó tưởng mình đang ôm lấy Tân vì lạnh, thật ra là mắt chúng nó quáng gà, mới đầu vì ko hiểu gì nên ko thèm phản ứng , đến lúc Tân bảo là chúng nó tưởng bọn mình là một Couple thì khi ấy mới thấy ngại ngùng làm sao ấy, rõ ràng là " tình ngay lí gian" hic, ngay mai đến lớp chúng nó lại đi rêu rao như loa phát thanh thì chết mất. Nhưng mà mình ngày nào chả đi học về cới Tân, đồ dở hơi mà nghĩ người ta là một Couple.
Thứ 7 này Khuê đi lấy chồng, nhà chống ở Đường Láng, chỉ cách nhà Khuê ở Ngã Tư Sở có vài km thôi. Chỉ có bố đi đám cưới vì hôm ấy mình ko được nghỉ, thôi chỉ biết điện thoại chúc Khuê thôi, vậy là thêm một người đã có gia đình, kí ức còn lại rõ nhất là lần hai cô cháu đi bể bơi Thái Hà, Khuê và mình đều ko biết bơi, Khuế cũng thích uống nước sấu đá giống mình, vì mình yêu cái hương vị sấu đá, hương vị của Hà Nội.
Cái xe bus bỏ bến làm mình thấy bực mình, giấc ngủ chập chờn trên xe bus ko đủ xua đi caais mệt mỏi của một ngày học hành căng thẳng, về ăn cơm tắm rửa rồi check mail, vào entry của chị hoatuylipden đọc, thấy đồng cảm, và thấy hơi có lỗi vì mình đã làm chị hơi thất vọng. Thật lòng ko muốn thế, nhưng cái gì là sự thật thì nên đưa nó ra ngoài ánh sáng để ta ko còn hoài nghi và mệt mỏi vì hoài nghi nữa.
Adam ơi, biết là mọi thứ đều ko hoàn hảo vậy mà đôi khi em vẫn buồn, có cần thiết phải như thế ko anh? Tại sao anh ko thể chung tình như những Adam khác, biết là anh có một hoàn cảnh ko giống ai, nhưng em hiểu anh, thương anh, lo lắng cho anh và chấp nhận tất cả cơ mà, tại sao anh ko hiểu, để đến giờ khi em lần theo nhưng dấu vết quá khứ, em ngỡ ngàng..... Adam của em , và cũng là Adam của người khác..... ko giống như những gì em đã từng mơ. Nhưng mà em thì khác, anh vẫn là một Adam đáng mến dù anh có như thế nào, vì em tin vào con người thật sự của anh. DÙ ko còn yêu nữa, em vẫn cảm phục và ngưỡng mộ anh như một người anh trai. Và dù có như thế nào đi nữa, em vẫn muốn cảm ơn anh vì tất cả.
Mong mùa đông mau qua để sớm nhìn thấy những tia nắng lung linh và nụ cười của bao người.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét