Thứ Bảy, 28 tháng 1, 2012

Tết...Tết...Tết...

Vậy là Tết đã đi hết đuợc chặng đường của nó, ghé vào từng nhà, hỏi thăm, mang đến sắc đào thắm, sắc mai vàng, tô môi hồng trên khuôn mặt rạng ngời của những em bé, làm trẻ lại những khuôn mặt vất vả của các chị, các mẹ…Cho đến ngày mùng 4 Tết là cảm tưởng không khí Tết đang nhạt dần. Mùng 6 ra ngoài đường, rất nhiều nhà đang hoá vàng…Mùng 3 mình đi chùa gần nhà, rồi đi lên nhà bác Nhưỡng chúc Tết, sau đó vòng lên đền Thánh Gióng…4 mình chẳng đi đâu, loanh quanh ở nhà và đi chúc Tết một số bác bạn của mẹ, mùng 5 lại đi chùa và đền ở Lạng Sơn mất một ngày trời, mùng 6 đi đền Rõm cách nhà 15 km….Năm nay mình dành trọn thời gian cho gia đình, cũng là năm công danh sự nghiệp nên mình chỉ thích đi chùa cầu may mắn để được thật nhiều lộc công danh…Năm nay cũng là năm hạn tuổi 53 của bố nên mình lo lắm, 2 mẹ con chăm đi lễ để cầu bình an cho bố…Tết đến ở nhà thấy ấm áp và bình yên, không có cái xô bồ của cuộc sống bên ngoài, ko có cái say xỉn, rượu chè, chén chú chén anh của những ngày đầu Xuân….

Con gái bước sang tuổi ngấp nghé, mẹ sinh lo…

Mẹ mình bắt đầu xem tuổi cho con gái, mẹ bắt đầu nghĩ ngợi về chuyện tình duyên của mình, và để ý nhiều hơn đến chuyện yêu đương. Mẹ dặn đi dặn lại con gái là phải lo công danh trước rồi hãy yêu và cưới, chí ít cũng phải 27 trở đi thì mới đứng số lấy được chồng. Mẹ buồn vì con gái duyên muộn, nhưng lại sợ nhất con gái không biết điều cứ dính vào chuyện yêu đương. Mình hiểu nỗi lo của mẹ, nhưng mà mình cũng có cái quan điểm sống riêng của mình. Mình chẳng phải đứa con gái vô lo vô nghĩ. Tầm tuổi 27, 28 thì mới đủ chín cho mình bắt đầu có một gia đình, bởi vì bản thân mình cũng có vô vàn dự định muốn làm trước khi có gia đình. Tự nhiên nghĩ tới chuyện yêu đương, cưới hỏi, mình bỗng trùng lại, thấy có chút gì đó ngại ngại nản nản.

Mình tự nhiên trở thành trung tâm của sự “ dòm ngó”

Mình biết bằng tầm tuổi mình bây giờ, có nhiều bác có con trai lớn hơn tuổi mình, công ăn việc làm ổn định cũng ngấp nghé muốn hỏi vợ cho con. Tết này mình bỗng nhiên trở thành cái trung tâm của cả nhà về chuyện yêu đương, mặc dù vẫn đang phòng không, cô đơn, vậy mà mình bị soi mói và để ý thật kỹ. Mẹ mình có bao nhiêu người nhận làm mẹ vợ, nhận làm thông gia…còn mình thì chỉ cười vô tư…Biết bao giờ mới đi lấy chồng mà nhận?

Có lẽ giờ phải treo biển : “Em là con nợ” để thử lòng thiên hạ!

Tết này nhà mình có 2 khách mời lạ, mặc dù đã gặp các anh ấy nhiều lần rồi nhưng mà cảm giác Tết nhất gặp nhau đến là ngại ngùng. Mình vẫn biết đó chỉ là các bác muốn mình có cơ hội giao lưư để hiểu nhau, biết đâu có cảm tình thì sẽ tiến xa hơn, thế mà sao mình ngại đến thế, và thấy ghét chuyện giới thiệu mai mối. Dù sao mình vẫn còn ít tuổi, chưa tốt nghiệp. mẹ mình cũng chẳng welcome cho lắm, nhưng họ cứ dẫn con trai đến thì chả lẽ ko mời bác, mời anh vào uống nước?


Ngày Tết không sao tránh khỏi tiệc rượu…

Tết nhất chủ yếu gặp nhau trên bàn tiệc. Mẹ bảo đàn ông dễ bộc lộ tính cách nhất là trên bàn tiệc. Dăm ba chén rượu vào rồi mới tỏ lòng nhau. Mẹ vẫn ca ngợi anh Huỳnh, anh Hậu nhà mình, vì các anh ấy luôn chuẩn mực và tỉnh táo, phong độ trong chuyện rược chè. Mình cũng thấy vậy. Và mình chỉ ao ước mai sau lấy được người chồng phong độ, chuẩn mực như các anh của mình. Mẹ bảo nhà có chồng nát chả khác gì nhà dột từ nóc, phụ nữ sẽ khốn khổ cả một đời, mất thể diện, bị coi thường, rồi vợ chồng trục trắc…Hiểu được lòng mẹ nên mình sinh ra ghét những anh chàng quá nhiệt tình và vô tư đến độ quá chén. Mình chỉ thích anh Hậu, anh Huỳnh, tuy còn ít tuổi nhưng đã dày kinh nghiệm trong chuyện rượu chè trên bàn tiệc.

Lại nói về cân nặng…..

Tết ra ăn nhiều bánh trưng thế mà mình trông vẫn mi nhon quá, chả nhích cân tẹo nào. Cân đi cân lại cũng chỉ dừng ở con số 48kg. Nhưng bù lại giờ mặc quần áo khá đẹp vì không phải lo chỗ này thừa, chỗ kia thiếu…hix

Thế là cái Tết đã qua đi, hôm nay là ngày mùng 7 mất rồi…mùng 10 là mình thi Toeic rồi, khai xuân bằng một bài Test, hi vọng là mình sẽ được suôn sẻ.

Thứ Tư, 25 tháng 1, 2012

Quên để bước tiếp...

Buồn, chỉ là buồn thôi.

Có tiếc nuối, có chán chường, có thất vọng, nhưng trong lòng bỗng thấy nhẹ tênh, bởi giờ đây anh sẽ tự do đi tìm hạnh phúc riêng, sẽ ko còn phải bận tâm vì mình nữa, mình sẽ ko còn cái cảm giác áy náy có lỗi khi bắt anh phải đợi chờ mình có thể sẽ là trong vô vọng …và từ nay, chấm dứt những ngọt ngào, chấm dứt tất cả, mình phải đối mặt với cuộc sống muốn vàn khó khăn. Mình có ý định vào Sài Gòn, nhưng vẫn còn rụt rè e ngại…Mình muốn chạy trốn kỉ niệm, chạy trốn những ký ức vẫn còn in đậm trong tim. Mình muốn bắt đầu một cái mới mẻ ở một môi trường mới. Nhưng mình ko dám mạo hiểm. Mình phải làm sao bây giờ???

Mình biết cả mình và anh đang bị tổn thương, mình hiểu điều ấy. Và giờ mình sẽ cố gắng chữa lành vết thương đó trước khi bắt đầu trận chiến mới. Lấy học hành công việc làm niềm vui, lấy gia đình làm điểm tựa, mình sẽ cố gắng vượt qua tất cả, dù tim mình vẫn nhói đau khi biết bên mình ko còn anh nữa….Có lẽ mình sẽ phải sống khác đi, sẽ phải thay đổi nhiều hơn, mình nghĩ thế. Ko thay đổi sẽ ko thể đạt được nhiều điều mình đang mong đợi. Tự hứa với lòng mình sẽ quên để bước tiếp…

Mình sẽ làm được, mình sẽ làm được, sẽ làm được…Monsoon, mạnh mẽ lên, thay đổi mình để thành công !

Khí xuân

Mưa phùn…

Hình như cứ phải có mấy hạt mưa phùn thì không khí mới trở nên thực sự là Tết.

Năm nào cũng thế, mình luôn mong chờ một điều rất giản đơn, đó là Tết đừng có mưa, để trẻ con và người lớn còn có cảm hứng mà đi chơi Tết.

Đối với mình, Tết là một điều gì đó thật vui, nhưng kỳ thực lại là buồn, bởi Tết là một sự chia ly, có lẽ vậy. Hôm nay bác Tú chuẩn ỵi bao nhiêu là thứ để vào Sài Gòn ăn tết cùng con gái, thế là nhà mình mất đi một người bạn hay nói đó là bác Tú. Các anh các chị họ nhà mình lục tục chuẩn bị đồ để mai về quê ăn tết hết rồi. Hôm nay bác Lan cũng ra chào bố mẹ mình để về quê. Mình sẽ buồn và nhớ mọi người lắm…Giờ chỉ còn lại bà ngoại, Tết mà không có bà chắc mình sẽ chết vì buồn mất. Rồi có chị Hương, anh Nguyễn, chị Huế. Mình thèm cảm giác đông vui quá! Mình thấy thương những người quê ở xa…

Hôm nay trong lòng cảm thấy thanh thản hơn một chút, có lẽ công việc giờ cũng ổn ổn rồi, ko còn quá bận bịu nữa. Hôm nay mình dọn dẹp xong nhà cửa rồi. Giờ chỉ lo đi mua hoa tươi về cắm và mua đồ về nấu thôi. Quần áo thì chẳng sắm thêm gì vì năm nay mình cũng ko đi đâu mấy, chỉ về quê và chúc tết thấy cô giáo là cùng thôi. Vì mình sẽ dành thời gian nghỉ tết để luyện Toeic, mùng 10 tết là thi rồi…Cố lên.

Cảm nhận rõ đất trời đang giao mùa, mình thấy trong lòng ấm áp hơn nhiều!. Thế là tết này mình lại bước sang một tuổi mới rồi, cái tuổi 22 tươi trẻ, mình thích số 22, vì nó là một cặp hoàn hảo.

Mình cầu chúc mọi điều tốt đẹp nhất sẽ đến với gia đình và người thân yêu của mình trong năm mới này.

Thứ Năm, 19 tháng 1, 2012

Vỡ tan

Hôm này là một ngày buồn nhất trên đời….

Nếu như hôm qua không gặp anh và cố tình đọc được những tin nhắn của anh gửi cho một bạn Trang nào đó thì có lẽ mình cứ chủ quan và có khi lại thành lạc quan, và có lẽ ngày hôm nay đối với mình ko phải là một ngày quá nặng nề và mệt mỏi như vậy….

Cái tin nhắn trong đêm 1h05p sáng…

- Anh đang đứng trước cổng nhà Cún….

Làm sao mà tin được lời anh nói, khi niềm tin đối với anh giờ đây như đang dần sụp đổ…Mình không biết anh làm gì mà 1h sáng còn đi qua nhà mình. Có lẽ anh không ngủ được chăng? Hay đó chỉ là cái cớ, cái gì đó giả tạo để mình thương tình và thông cảm cho anh. Mình không phải đứa con gái dễ dãi, càng không dễ cảm thông và tha thứ cho những lỗi lầm của anh, dù mình biết lỗi lầm đó là do mình đã bỏ mặc anh, đã không quan tâm tới anh, đã lạnh lùng với anh trong một thời gian dài….

Nhưng mình ích kỷ quá, mình ko sao thay đổi được cái suy nghĩ ấy, cứ đọc lại cái tin nhắn mà anh gửi cho bạn Trang, ấm áp và thân thiện giống hệt cái tin nhắn mà ngày xưa anh đã làm quen với mình…thì nỗi thất vọng như dâng lên và giày vò mình. Mình đang ghen ư? Mình đang ghen thật hay sao? Mình chẳng biết nữa….Nhưng thật lòng mình rất buồn và mất niềm tin vào anh kinh khủng. DÙ mình biết mình gần như đã rời xa anh rồi…vậy mà tình cảm dành cho anh…mình ko biết phải định nghĩa nó như thế nào nữa.
Mệt mỏi và thất vọng tràn trề…Chỉ mong những ngày này qua thật mau, chỉ mong trời có một chút nắng để xua tan những ngày mưa ảm đạm….Chỉ mong có một làn gió mới thổi qua cuốn cái tâm trạng não nề này đi thôi…

Buồn quá, những lúc buồn mình ghét nhất ai nói nhiều, ghét nhất là bị quan tâm thái quá và ghét nhất là bị hỏi nhiều. Mình chỉ cần sự ấm áp trong im lặng, mình chỉ cần sự tĩnh lặng mà thôi.

Đi làm về qua cảng vụ, không hiểu sao mình lại muốn chờ anh Giang cùng về. Đã lâu lắm rồi anh em không gặp nhau. Ngày xưa những lúc buồn mình hay tâm sự với anh Giang. Giờ thì khác. MÌnh e ngại và dè dặt hơn. Nhưng sao chiều nay bỗng thấy muốn được gặp và nói chuyện cùng anh ấy thế. Đợi một lúc ở cảng vụ thế rồi bất giác bấm máy gọi cho anh. Thật không may anh ấy đã tan sở về mất rồi. Anh ấy ngỏ ý muốn quay ra cảng vụ đón mình về và mua ít hoa lan Đà Lạt luôn…Nhưng mà mình thấy ngại quá, thế là đành đi xe bus về một mình. Buồn chán và cô đơn bao trùm lên tâm hồn yếu đuối và tổn thương của mình.

Mình lê bước đi về nhà từ bến xe bus mà không để ý xem xe cộ đi lại như mắc cửi. Vô hồn. Mình tự nhiên nhớ tới những bài hát của những ngưòi thất tình. Nó thật giống với cái tâm trạng tồi tệ của mình lúc này.


Ngày thực tập thứ 7...thứ 8...


Thế là trọn một ngày sống trong mệt mỏi. Công việc thì vẫn thế, có tí mới mẻ nhưng về cơ bản là bận bịu và lặp lại. Hôm nay mình cũng được mắt thấy tai nghe nhiều điều thú vị, và tự nhiên mình thấy quyết tâm vào làm việc ở ngân hàng thế. Có lẽ mình sẽ cố gắng theo đuổi mục tiêu này đến cùng!

Chỉ có một điều cứ đẻo đẳng trong tâm hồn mình, đó là tình cảm với anh. Cho đến giờ mình vẫn ko thể quyết đoán để đưa ra cho mình lời giải chính xác cho bài toán đó. Mình đau đầu và mệt mỏi lắm. Giờ chỉ muốn có một bờ vai để tựa và một cái ôm đủ nhẹ để ko làm mình sợ hãi. Mình căm ghét tình yêu, căm ghét tất cả…..

Chỉ muốn làm người tự do thôi….Chỉ muốn tâm hồn là một tờ giấy trắng không vương chút mệt mỏi của tình yêu…chỉ muốn khóc cho thoả nỗi mệt mỏi và buồn chán của hiện tại mà thôi…..

Hãy đứng lên đi Monsoon ! Mày mạnh mẽ lắm mà. Mày có cái tôi rất lớn và có niềm kiêu hãnh vốn có. Đừng yếu đuối như vậy nữa Monsoon. Sau cơn mưa trời lại sáng. Và rồi mày sẽ tìm được tình yêu đích thực của mình.

Ngày thực tập thứ 6

Hôm nay là một ngày làm việc mệt mỏi..

Mạng IPCas của ngân hàng hỏng từ hôm thứ 6, kéo dài đến tận thứ 2, thứ 3 vẫn chưa sửa được. Lỗi này là do bưu điện có trục trặc gì đó. Nhân viên bưu điện vào sửa mấy lân không được. Cán bộ công nghệ thông tin của ngân hàng thì đành bó tay. Tất cả các giao dịch đều bị hạn chế, công việc bị ùn tắc. Khách hàng và nhân viên ngân hàng đều phải chờ đợi mệt mỏi. Các giao dịch chuyển tiền và liên quan đến tài khoản đều bị từ chối. Chỉ duy nhất một giao dịch được chấp nhân đó là gửi tiền tiết kiệm và đóng sổ tiết kiệm. Các chị đành thực hiện giao dịch tay…Mệt. Nói chung là rất mệt mỏi và bực mình. Mình thì chạy lăng xăng giúp chị Mai một tí, cô Hương một tẹo. Khi rảnh thì ngồi đọc hồ sơ khách hàng, rồi đi phô tô…Bao trùm lên PGD là một không khí ảm đạm và mệt mỏi của cả khách hàng lẫn nhân viên…

Cuối năm, nhu cầu đổi tiền lẻ lên cao, nhà nhà đổi tiền lẻ, và ngân hàng chính là cái trung tâm của cơn lốc đó. Hôm qua, cô Chăm thủ quỹ đã đổi cho mình hơn triệu tiền lẻ, và giờ mình vẫn còn muốn đổi tiếp để cho bà, cho mẹ đi chùa….

Mấy hôm nay, công việc vẫn thế, vẫn là những gì lặp đi lặp lại và càng ngày mình càng cảm thấy thạo việc hơn, không còn lạ lẫm và chủ động hơn trong công việc. DÙ chỉ là công việc phụ giúp các anh chị trong quá trình làm việc nhưng mình vẫn thấy vui vì mình có thể giúp công việc diễn ra phần nào nhanh hơn và trôi chảy hơn….

Có một điều mà mình vẫn luôn phải suy nghĩ…Đó là mối quan hệ giữa mình và mọi người. Có lẽ mình quá trẻ, quá non nớt để hiểu được hết mọi khía cạnh trong cuộc sống. Chưa bao giờ va chạm thì sẽ không thể hiểu và cảm nhận hết được những thách thức đang đón chờ mình.

Phần lớn đàn ông thoáng hơn trong các mối quan hệ. Họ cũng không phải người chấp vặt và để ý nhiều đến những chuyện linh tinh, đến những tiểu tiết. Nhưng phụ nữ đều là những người tỉ mỉ hơn…và chính vì thế họ trở nên phức tạp. MÌnh không có thói quen lấy lòng ai bao giờ, và cũng không biết làm sao để lấy lòng người khác. MÌnh không quen như thế. Bạn bè mình toàn đứa dễ tính, vô tư và nhiệt tình, thêm phần thẳng thắn nữa. MÌnh sợ khi mỗi khi nói năng phải cân nhắc và suy nghĩ quá nhiều. Mình thực sự thấy mệt mỏi khi phải sống như thế. Mình biết cuộc sống và công việc mai sau cũng sẽ như thế. Sống trên đời không danh không phận, không tiền bạc, không ô dù, đôi khi đó lại là một cái dở. Bởi vì sống trên cỏi đời này vốn đã mệt mỏi và phức tạp rồi, mình lại sợ bon chen…Mình không biết nghĩ về những điều này có quá sớm không, nhưng mình nghĩ là không đâu. RỒi mình cũng sẽ phải nghĩ, sẽ phải đối mặt với những chuyện như thế trong công việc thôi mà….


Ôi cái cuộc đời này ! ước gì được làm một nhành hoa thôi !

Chủ Nhật, 15 tháng 1, 2012

Nhớ về những ngày xưa...

Không hiểu sao mình cứ cảm thấy tinh thần rệu rã, chẳng biết vì buồn ngủ hay vì không cảm thấy thực sự có hứng khi ngồi vào bàn học.

Chiều nay đi mua đồ với em gái, nhìn cảnh chợ đông đúc mà mình thấy sợ. Bon chen, mệt mỏi…người bán mệt, người mua mệt…..những tiếng kì kèo mặc cả…những tiếng chê đắt..khen rẻ…đúng là chợ búa…mình ko cảm giác thấy cái không khí của ngày Tết. Mình chỉ thấy mọi thứ đại trà và nhàn nhạt, giống hệt cái cảm giác hôm qua đi chợ sinh viên, nhìn đâu cũng thấy quần quần áo áo, chẳng thấy cái nào đẹp, chẳng thấy có cảm hứng mua sắm, mặc dù mình cũng thích có một cái váy mặc đi chơi mấy hôm Tết, một đôi bốt thật điệu hay một cái túi xách thật xinh…thế mà cuối cùng chả mua được gì. Mình tự nhiên thích màu trắng đến lạ lùng…màu của tuyết, màu của những tinh khôi…Mình chọn cho riêng mình một cái áo len trắng và một đôi giày trắng.

Mấy hôm nay mình thấy tâm trạng thật nản. Mình thấy buồn, thấy lo lắng, thấy thương mẹ. MÌnh chỉ ao ước một cái Tết ít bận rộn, thanh bạch và cả nhà được sum họp, vui vầy….MÌnh thích những cái giản dị mà đầm ấm, thích sự thanh thản trong tâm hồn.

Mình nhớ sắc đào thắm, nhớ cái tiếng nhạc rộn ràng của bài hát Happy New Year của những năm trước…nhớ nhiều thứ lắm, những thứ mà đã xa, xa lắm rồi. MÌnh thèm cái không khí của Tết cổ truyền, thèm cái cảnh sống thanh bình không gơn chút xô bồ của cuộc sống hiện đại hoá, công nghiệp hoá. Thà rằng cứ nghèo nghèo, khó khó thì có lẽ những giá trị tinh thần sẽ không bị mai một đi. Mình buồn thế!

Mai là ngày 23 tháng Chạp, ngày tiễn ông Công ông Táo về Trời rồi, mình tự nhiên nhớ cái lần đầu tiên khi còn bé tí được cùng anh Huân ra sông thả cá chép…xa lắm rồi những cái Tết thời thơ ấu!

Thứ Năm, 12 tháng 1, 2012

Nhớ...

Mệt Mỏi !
Đó là cái cảm giác đầu tiên choàn hết con người mình.

Thế là đã 2 ngày mình cắm đầu cắm cổ vào luyện thi. Mình ghét mình quá. Bao nhiêu là tài liệu hay mà ko tranh thủ ôn đi. Giờ gần thi rồi, sắp biết là mình chết đến nơi rồi mới mang ra ôn.

Từ cái hôm đi đăng ký thi Toeic về, mình bị ám ảnh. Sợ quá. Mình rất lo rằng điểm sẽ tụt hạng, sẽ không đạt được cái mục tiêu đề ra. CHiều nay mình nghỉ học kế toán, xin nghỉ thực tập ở ngân hàng mấy hôm để ở nhà ôn tiếng Anh.

Mệt mỏi kinh khủng. Mắt mình mờ đi khi phải nhìn mãi vào cái màn hình. Mình ghét thi online quá. Thế là đành đi in ra để ngồi làm. CHứ không sẽ chết vì đau mắt chứ ko phải chết vì quá tải!

Mùa đông vẫn cứ giá lạnh. Gió vẫn vô tình thổi. MÌnh thích trời ấm ấm, thích những giọt nắng mới ngây thơ bên khung trời ngoài kia. Gìơ đang là những ngày cuối cùng của tháng 12 âm lịch, ngày 20 tháng Chạp rồi đấy. CHỉ còn 10 ngày nữa thôi là Tết Nguyên Đán rồi. Thế là mình phải ôn thi thông luôn sang Tết rồi. MÌnh hạ quyết tâm Tết này sẽ không đi đâu hết, ở nhà ôn thi cho đạt mục tiêu phía trước.

Biết bao nhiêu dự định, bao nhiêu mục tiêu phải hàon thành, nhưng mà tất cả đều sắp về đích rồi, vì thế mình càng phải quyết tâm hơn bao giờ hết…

MÌnh thấy nhớ quá, nhớ một cái gì đó xa xôi, rất gần mà rất xa…hình như cũng là những ngày mùa đông như thế này của những năm về trước, xa lắm rồi. Mình nhớ ông ngoại, nhớ ông da diết…nhớ cái dáng run run của ông trên chiếc xe đạp ngày nào…nhớ…nhớ lắm…


MÌnh nhớ mẹ, nhớ mẹ lạnh cóng trong chiếc áo mỏng ngày xưa, từ trong bếp đi ra, tất bật….

Nhớ những kỉ niệm của những ngày giáp Tết, vui cũng lắm, buồn cũng nhiều. Tất cả hoà quyện lẫn cả trong nước mắt và nụ cười. MÌnh đang buồn hay đang vui ? CHả biết. CHỉ thấy nhớ nhớ thương thương những ngày thơ ấu ấy…

Và tự nhiên muốn được quay về những ngày yêu dấu ấy…

Ông ơi…bà ơi…mẹ ơi…con thấy nhớ ngày xưa quá…nhớ những ngày lam lũ của nhà mình, nhớ những vất vả, những đắng cay. Giờ con đã lớn, con lớn lên trong sự hi sinh của cả nhà, con thấy thương, thấy nhớ vô cùng….

Con biết con phải cố gắng thôi. Phải quyết tâm làm bằng được. Bởi vì con biết con là hi vọng của cả nhà.