Thứ Bảy, 30 tháng 7, 2011
Tạm biệt mùa hè cuối cùng của tôi!
Đã lâu lắm rồi nó không vào blog viết lách gì cả.
Chẳng phải cuộc sống quá đỗi bình yên đến mức không còn gì để viết. Thực tế thì ngược lại. Thời gian qua nó đã làm biết bao việc và có biết bao nhiêu trải nghiệm thú vị. Năm thứ 3 đại học kết thúc, nó lao vào công việc tiếp theo chuẩn bị cho kế hoạch cuối năm. Có những lúc cảm giác tất cả hơi quá sức với nó. Nhưng rồi nó không thể dùng lại trên cái quỹ đạo đó nữa. Chiếc bánh xe thời gian đã quay và quay mãi không chờ ai. Bánh xe sẽ chẳng thể dừng lại để chờ một con bé như nó đâu. Nó sẽ lại lấy hết sức để mà chạy, để mà đua…
Đây là mùa hè cuối cùng của thời sinh viên. Chỉ hết hè này thôi, nó sẽ không bao giờ còn mùa hè theo đúng cái nghĩa của nó nữa. Nó ngồi miên man suy nghĩ và thấy tiếc nuối như vừa đánh rơi một cái gì rất quý giá. Mùa hè năm nay là mùa hè cuối cùng, mùa hè in dấu biết bao kỉ niệm yêu thương của nó. Nó bỗng nhớ về mùa hè năm thứ nhất ĐH, nó đi dạy thêm và ngồi nghiền ngẫm sách chuyên ngành để năm thứ 2 học. Mùa hè năm thứ 2 lặi lặn lội đi học tiếng Anh, rồi ở nhà học chuyên ngành, mùa hè năm thứ 3 thì đây, nó lại lao đầu vào học và học, để chuẩn bị cho năm cuối ra trường…Mùa hè trước thì nó còn thích đi chơi, và cũng có những chuyến đi thú vị, còn hè năm nay thì ưu tiên việc học lên hàng đầu…Thế nhưng đây vẫn là một mùa hè đáng nhớ trong cuộc đời của nó…
25/7, Giang đi lấy chồng…
Đó là một ngày cuối tháng 6 âm lịch nóng như đổ lửa, nó vào giúp đám cưới Giang. Hôm ấy nó mặc bộ váy công sở mới may, đứa bạn nào cũng nói trông ra dáng người đi làm lắm. Giang khen : Sao vòng 2 của mày nhỏ thế? Hình như nó đang tiếc nuối một điều gì đó. Nó nghĩ thầm: uh, lấy chồng vào rồi con cái, sẽ không còn cái vòng 2 thon nhỏ, thắt đáy lưng ong nữa….
Giang là đứa bạn hàng xóm thời thơ ấu, cũng là đứa bạn đã học chung mẫu giáo và chung lớp 1 với nó, chung trường cấp 3 nhưng khác lớp. Dù không thân nhưng nó là đứa bạn lâu chơi lâu nhất của nó từ thủa bé. Dù chưa qua sinh nhật mà Giang đã đi lấy chồng rồi. Năm nay mới 21 tuổi. Chồng Giang sinh năm 85, hai nhà cách nhau 7 km. Nói chung đứa nào cũng bảo lấy chống gần thế là sướng. Giang lại làm ở nhà trẻ ngay gần nhà nên vẫn được gần bố mẹ đẻ.
Thế là bạn nó đã có một đứa chia tay với cảnh độc thân. Nó và tất cả những người bạn thời thơ ấu của nó đều lên xe đưa cô dâu về nhà chồng. Giang rạng rỡ trong bộ áo cưới trắng tinh khôi, nụ cười và đôi mắt ánh lên vẻ trẻ trung và hồn nhiên.Với nó thì ở cái tuổi trẻ măng và vô tư thế này, hãy tận hưởng tuổi trẻ để không bao giờ phải tiếc nuối nữa. Và có thêm nhiều thời gian để mà khám phá nhiều điều thú vị mà khi đi học mình không có thời gian…Đúng là mỗi đứa một quan điểm. Đứa lấy chồng sớm thì lại thích cuộc sống gia đình ổn định…Còn nó thì lại nghĩ cuộc sống ổn định theo một nghĩa khác…
Hi vọng từ giờ đến cuối năm sẽ không có ai trong đám bạn ấu thơ của nó…xuất giá tòng phu nữa !
Tháng 7, đó là cái tháng nóng nực khó chịu nhất trong năm. Nó mải mê trên những trang sách, nó học kế toán, luyện Toeic…Nghỉ hè mà vẫn thấy thiếu thời gian và thấy thèm ngủ. Đôi khi ngước lên bầu trời thấy những cánh diều xanh đỏ của bọn trẻ con, thấy đứa em trai cứ luôn mồm đòi bố đưa đi thả diều, lòng lại nao nao nhớ về tuổi thơ với những cánh diều giấy tự làm đủ màu sắc. Giờ thì cánh diều mộng mơ đã đi qua rồi, nó trôi qua đẹp như một áng mây:
Đếm qua, giấc mơ nào đẹp thế, em mơ thấy cánh diều đậu vào vai em….
Bài hát ngày nào hồi còn là đội viên, còn đeo khăn quàng đỏ, vậy mà giờ nó đã thành dĩ vãng rồi
Đôi khi nó thèm được ra biển, ngồi trên bờ biển vào ban đêm ngắm sao trời và nghe sóng hát rì rào…
Thế mà lúc mẹ rủ đi Đà Nẵng thì lại không đi, vì nó sợ để bố ở nhà một nó buồn, với lại nó tiếc thời gian. Đây là thời điểm quan trọng trong cuộc đời nó.
Nó tham gia học thêm một số khoá học, cũng viết CV, cũng phỏng vấn như đi xin việc, nó cực kì thích thủ tục này…
Nó cố gắng nhớ lại những gì đã học để xâu chuỗi và hệ thống lại
Chỉ từng ấy thôi mà hết cả mùa hè. Ngoảnh đi ngoảnh lại thì chỉ còn một tuần nữa là đi học. Nó thấy tiếc nuối. Hôm nay đã là 31/7 rồi, và năm 2011 đã đi được hơn nửa chặng đường…
Mùa hè ơi! Hãy mãi là cái nắng đổ lửa, là tiếng ve râm ran, là sắc phượng hồng thắm, và nhành hoa điệp vàng, là sắc tím bằng lăng, là cốc nước sấu mát của những ngày ấu thơ!
Dù giờ nó đã lớn rồi, nó tự lừa dối nó là nó vẫn còn trẻ con, nhưng thực sự nó đã lớn rồi. Vóc dáng, giọng nói, suy nghĩ và trách nhiệm của nó với cuộc sống này đã khác. Nó phải làm nhiều nhiều việc lắm. Và cái trưởng thành của con nguời làm tuổi thơ đôi khi bị lãng quên và nhạt nhoà đi. Nó thấy tiếc nuối, nhớ nhưng mùa hè, nhớ nhung tuổi thơ đã trôi qua….
Tạm biệt mùa hè dấu yêu, tạm biệt những kỉ niệm thời sinh viên, ta phải quay trở lại mái trường đại học để tiếp tục nốt năm học cuối. Chẳng biết đến bao giờ mới lại được sống trong cái khoảnh khắc của những ngày mùa hè vui tươi sôi động và hồn nhiên, được chạy chân trần trên bãi cát thả diều và đêm tối ngồi đếm những vì sao, ngắm nhìn dải ngân hà lung linh như những ánh mắt trẻ thơ…?
Nhớ và yêu mùa hè tha thiết!
31/7/2011
Chủ Nhật, 22 tháng 5, 2011
Thêm một tuổi hồng
Hôm nay là 23/5/2011, sinh nhật Cún tròn 21 tuổi và chuẩn bị bước sang tuổi 22.
Hôm qua, 22/5/2011, ngày toàn dân đi bầu cử, đó là ngày có ý nghĩa nhiều với nó bởi đây là lần đầu tiên nó được cầm lá phiếu bầu cử trên tay. Lần đầu tiên nó đi bầu cử, nó cảm thấy mình lớn hơn và có trách nhiệm nhiều hơn với cuộc sống và xã hội.
Chiều hôm qua, một buổi chiều đầy nắng, khu chợ đông đúc toàn nam thanh nữa tú. Lần đầu tiên nó và Voi Còi rủ nhau đi mua sắm, lần đầu tiên nó mặc thử chiếc áo mới để cho ai đó "duyệt" mà không phải là mẹ nó. Nó thấy thật là đặc biệt và vui nữa. Một buổi chiều chủ nhật kết thúc bằng một trận mưa đá. Mưa xuống làm thời tiết mát mẻ dễ chịu hẳn đi. Mưa xóa tan đi tất cả những nắng nóng, ngột ngạt. Cơn mưa như chiếc chổi thần quét hết những bụi bặm, trả lại một bầu không khí sạch trong và mát mẻ như sáng ngày hôm nay. Chảng biết vô tình hay hữu ý, cơn mưa kết thúc một ngày nóng nực để bước sang một ngày mới: ngày sinh nhật con bé Cún tròn 21 tuổi.
Bằng tuổi nó, bạn bè nó một vài đứa đã nghĩ đến chuyện lấy chồng, đứa thì lấy chồng rồi, đứa thì chuẩn bị....còn nó thì vẫn vô tư như cỏ cây hoa lá, vẫn yêu đời, vẫn thấy cuộc sống như những ngày hè ấu thơ, khi mà nó còn có ông ngoại, bà ngoại....
Nó nhớ sinh nhật của nó những năm trước, thật vui! Cũng có cái dịu mát của những cơn mưa mùa hè, có vị chua chua của những trái mận, vị thanh thanh của cốc nước sấu đá, vị ngọt ngào của những viên kẹo.....
Sinh nhật nó thường đơn giản, không mấy khi ồn ào. Thường đó là cảm giác ấm cúng của bữa cơm gia đình. Nó thật sự thấy vui và hạnh phúc khi sinh nhật mình có đông đủ mọi thành viên. Giờ thì không còn ông bà ngoại nữa, nhưng những kí ức của những dịp sinh nhật hồi bé vẫn đọng lại trong tâm trí nó.
21 tuổi rồi, nó thấy mình lớn hơn một chút. Nó sẽ bớt trẻ con đi, biết lo toan hơn nhiều, sống có trách nhiệm hơn và nhất là luôn luôn sẵn sàng cho một cuộc sống tự lập.
21 tuổi, thời điểm nó cần cố gắng nhiều hơn, học hỏi nhiều hơn để có thật nhiều hành trang vững vàng vào đời. Nó tự hứa sẽ không ngừng cố gắng để làm được nhiều việc ý nghĩa ở cái tuổi rất đẹp này....
21 tuổi, em đã lớn lên rồi!
Hôm qua, 22/5/2011, ngày toàn dân đi bầu cử, đó là ngày có ý nghĩa nhiều với nó bởi đây là lần đầu tiên nó được cầm lá phiếu bầu cử trên tay. Lần đầu tiên nó đi bầu cử, nó cảm thấy mình lớn hơn và có trách nhiệm nhiều hơn với cuộc sống và xã hội.
Chiều hôm qua, một buổi chiều đầy nắng, khu chợ đông đúc toàn nam thanh nữa tú. Lần đầu tiên nó và Voi Còi rủ nhau đi mua sắm, lần đầu tiên nó mặc thử chiếc áo mới để cho ai đó "duyệt" mà không phải là mẹ nó. Nó thấy thật là đặc biệt và vui nữa. Một buổi chiều chủ nhật kết thúc bằng một trận mưa đá. Mưa xuống làm thời tiết mát mẻ dễ chịu hẳn đi. Mưa xóa tan đi tất cả những nắng nóng, ngột ngạt. Cơn mưa như chiếc chổi thần quét hết những bụi bặm, trả lại một bầu không khí sạch trong và mát mẻ như sáng ngày hôm nay. Chảng biết vô tình hay hữu ý, cơn mưa kết thúc một ngày nóng nực để bước sang một ngày mới: ngày sinh nhật con bé Cún tròn 21 tuổi.
Bằng tuổi nó, bạn bè nó một vài đứa đã nghĩ đến chuyện lấy chồng, đứa thì lấy chồng rồi, đứa thì chuẩn bị....còn nó thì vẫn vô tư như cỏ cây hoa lá, vẫn yêu đời, vẫn thấy cuộc sống như những ngày hè ấu thơ, khi mà nó còn có ông ngoại, bà ngoại....
Nó nhớ sinh nhật của nó những năm trước, thật vui! Cũng có cái dịu mát của những cơn mưa mùa hè, có vị chua chua của những trái mận, vị thanh thanh của cốc nước sấu đá, vị ngọt ngào của những viên kẹo.....
Sinh nhật nó thường đơn giản, không mấy khi ồn ào. Thường đó là cảm giác ấm cúng của bữa cơm gia đình. Nó thật sự thấy vui và hạnh phúc khi sinh nhật mình có đông đủ mọi thành viên. Giờ thì không còn ông bà ngoại nữa, nhưng những kí ức của những dịp sinh nhật hồi bé vẫn đọng lại trong tâm trí nó.
21 tuổi rồi, nó thấy mình lớn hơn một chút. Nó sẽ bớt trẻ con đi, biết lo toan hơn nhiều, sống có trách nhiệm hơn và nhất là luôn luôn sẵn sàng cho một cuộc sống tự lập.
21 tuổi, thời điểm nó cần cố gắng nhiều hơn, học hỏi nhiều hơn để có thật nhiều hành trang vững vàng vào đời. Nó tự hứa sẽ không ngừng cố gắng để làm được nhiều việc ý nghĩa ở cái tuổi rất đẹp này....
21 tuổi, em đã lớn lên rồi!
Chủ Nhật, 1 tháng 5, 2011
Tháng 5 về...
Tháng 5...
từng giọt nắng đuổi nhau rơi ào ào qua những kẽ lá, rớt xuống khoảng sân tĩnh lặng ngoài kia, những chú chim họa mi, chi chào mào đua nhau hót líu lo, dàn hoa lan trước sân nhà như bừng tỉnh sau một đêm hè...bình minh của nó bắt đầu như thế....
Cuộc sộng của nó vẫn như thế, bình yên...dù rât bận rộn và có biết bao nhiều đổi khác.
Anh vẫn cùng nó bước đi trên con đường đầy nắng, dù đôi khi cả 2 đều mệt mỏi và áp lực vì công việc, hay những lo lắng vu vơ mơ hồ nào đó, nhưng rồi cả hai cùng nhìn lại và tự hào vì những gì đã đi qua...và nó thấy bình yên vì điều đó...
Bên anh nó được là chính mình. Nó chẳng ngại ngần thể hiện những cái trẻ con và ngu ngốc cùa mình, nó không ngại nói thẳng ra những suy nghĩ của mình, những yêu ghét, những khen chê, bình luận, những thái độ quan điểm và cả những hay dở...của nó, của gia đình nó, của mọi người xung quanh. Nó nghĩ mọi thứ đều bắt đầu bằng sự hiểu nhau, vì thể nó cần một người hiểu nó hơn. Nó cũng muốn được anh bộc bạch nhiều điều để hiểu anh, hiểu gia đình anh, hiểu những điểm mạnh và điểm yếu của nhau, để mà giúp đỡ, để mà cảm thông cho nhau nhiều hơn, và để vì nhau mà vươn lên....Nó thấy cuộc đời như thể thật là đẹp đẽ và ý nghĩa...
Trong đầu nó bây giờ, học hành là một vấn đề vừa nhạy cảm, vừa áp lực. Nó thấy mình ít chia sẻ với bạn bè cùng lớp, nó mở rộng giao lưu bên ngoài và cố gắng học hỏi nhiều hơn những người đi trước....nhưng người cho nó cả sự tự tin và kinh nghiệm, nó cảm thấy thế. Nó thấy biết ơn chị Yến, người đã cho nó cả một chân trời của niềm hi vọng. Chị ấy đã tô lên bầu trời của nó một gam màu của ước mơ.
Nó thấy cảm ơn anh Hiển nhiều, vì anh đã luôn cho nó những hướng mở, những con đường, anh giúp đỡ nó nhiều, cho nó một niềm tin rằng con đường nó đi không bao giờ là sai lầm dù có nhiều chông gai...
Nó đã thay đổi và làm mới mình nhiều lắm. Nó thay đổi nhiều thói quen, tự tập cho mình thói quen biết quản lí thời gian một cách hiệu quả, biết sắp xếp công việc, làm cái gì trước, cái gì sau cho hợp lí, biết giải quyết những tình huống trong cuộc sống một cách khéo léo và êm ấm, biết quan tâm tới mọi người....Nó cảm thấy trong thời gian qua, nó học hỏi được nhiều lắm. Anh đã dạy nó nhiều điều. Dù là đôi khi bực mình lắm, anh có thể quát mắng nó, có thể to tiếng, nhưng nó thấy mình thực sự sai, thực sự trẻ con, mình cần biết học hỏi và nghe lời nhiều lắm, mình cần biết tự lập và giải quyết mọi chuyện thật hợp lý....đừng yếu đuối!
Nó biết là nó đang làm nhiều điều có ý nghĩa để chuẩn bị cho một tuổi mới, để kỉ niệm ngày nó tròn 21 tuổi, cái tuổi rất đệp của một đời người, cái tuổi nó biết đến nhiều hơn hai chữ Trách Nhiệm trong cuộc sống này.
Nó nhớ đến lời cô giáo nói : xã hội này chỉ cần mỗi con người sống có trách nhiệm với chính bản thân mình, chảm lo thật tốt cho bản thân, biết tự lập và đảm bảo cuộc sống cho chính mình, thế cũng đủ để cho xã hội này tốt đẹp và bớt đi nhiều gánh nặng rồi....
Và nó biết rằng làm điều tốt chảng phải là cái gì to tát, đôi khi chỉ là làm tròn 2 chữ trách nhiệm với bản thân mình, sống tốt... thế cũng là một sự đóng góp rồi...
Nó đang gần bước đến tuổi 21 rồi, hãy sống tốt, làm thật nhiều diều tốt để sinh nhật này trở nên ý nghĩa với mình nhé!
từng giọt nắng đuổi nhau rơi ào ào qua những kẽ lá, rớt xuống khoảng sân tĩnh lặng ngoài kia, những chú chim họa mi, chi chào mào đua nhau hót líu lo, dàn hoa lan trước sân nhà như bừng tỉnh sau một đêm hè...bình minh của nó bắt đầu như thế....
Cuộc sộng của nó vẫn như thế, bình yên...dù rât bận rộn và có biết bao nhiều đổi khác.
Anh vẫn cùng nó bước đi trên con đường đầy nắng, dù đôi khi cả 2 đều mệt mỏi và áp lực vì công việc, hay những lo lắng vu vơ mơ hồ nào đó, nhưng rồi cả hai cùng nhìn lại và tự hào vì những gì đã đi qua...và nó thấy bình yên vì điều đó...
Bên anh nó được là chính mình. Nó chẳng ngại ngần thể hiện những cái trẻ con và ngu ngốc cùa mình, nó không ngại nói thẳng ra những suy nghĩ của mình, những yêu ghét, những khen chê, bình luận, những thái độ quan điểm và cả những hay dở...của nó, của gia đình nó, của mọi người xung quanh. Nó nghĩ mọi thứ đều bắt đầu bằng sự hiểu nhau, vì thể nó cần một người hiểu nó hơn. Nó cũng muốn được anh bộc bạch nhiều điều để hiểu anh, hiểu gia đình anh, hiểu những điểm mạnh và điểm yếu của nhau, để mà giúp đỡ, để mà cảm thông cho nhau nhiều hơn, và để vì nhau mà vươn lên....Nó thấy cuộc đời như thể thật là đẹp đẽ và ý nghĩa...
Trong đầu nó bây giờ, học hành là một vấn đề vừa nhạy cảm, vừa áp lực. Nó thấy mình ít chia sẻ với bạn bè cùng lớp, nó mở rộng giao lưu bên ngoài và cố gắng học hỏi nhiều hơn những người đi trước....nhưng người cho nó cả sự tự tin và kinh nghiệm, nó cảm thấy thế. Nó thấy biết ơn chị Yến, người đã cho nó cả một chân trời của niềm hi vọng. Chị ấy đã tô lên bầu trời của nó một gam màu của ước mơ.
Nó thấy cảm ơn anh Hiển nhiều, vì anh đã luôn cho nó những hướng mở, những con đường, anh giúp đỡ nó nhiều, cho nó một niềm tin rằng con đường nó đi không bao giờ là sai lầm dù có nhiều chông gai...
Nó đã thay đổi và làm mới mình nhiều lắm. Nó thay đổi nhiều thói quen, tự tập cho mình thói quen biết quản lí thời gian một cách hiệu quả, biết sắp xếp công việc, làm cái gì trước, cái gì sau cho hợp lí, biết giải quyết những tình huống trong cuộc sống một cách khéo léo và êm ấm, biết quan tâm tới mọi người....Nó cảm thấy trong thời gian qua, nó học hỏi được nhiều lắm. Anh đã dạy nó nhiều điều. Dù là đôi khi bực mình lắm, anh có thể quát mắng nó, có thể to tiếng, nhưng nó thấy mình thực sự sai, thực sự trẻ con, mình cần biết học hỏi và nghe lời nhiều lắm, mình cần biết tự lập và giải quyết mọi chuyện thật hợp lý....đừng yếu đuối!
Nó biết là nó đang làm nhiều điều có ý nghĩa để chuẩn bị cho một tuổi mới, để kỉ niệm ngày nó tròn 21 tuổi, cái tuổi rất đệp của một đời người, cái tuổi nó biết đến nhiều hơn hai chữ Trách Nhiệm trong cuộc sống này.
Nó nhớ đến lời cô giáo nói : xã hội này chỉ cần mỗi con người sống có trách nhiệm với chính bản thân mình, chảm lo thật tốt cho bản thân, biết tự lập và đảm bảo cuộc sống cho chính mình, thế cũng đủ để cho xã hội này tốt đẹp và bớt đi nhiều gánh nặng rồi....
Và nó biết rằng làm điều tốt chảng phải là cái gì to tát, đôi khi chỉ là làm tròn 2 chữ trách nhiệm với bản thân mình, sống tốt... thế cũng là một sự đóng góp rồi...
Nó đang gần bước đến tuổi 21 rồi, hãy sống tốt, làm thật nhiều diều tốt để sinh nhật này trở nên ý nghĩa với mình nhé!
Chủ Nhật, 13 tháng 2, 2011
Valentine
Hôm nay là Valentine đầu tiên nó có một tình yêu.
Không hoa hồng, không chocolate, nó lặng im dõi theo những dòng người tấp nập ngoài kia, họ đang bận rộn với biết bao dự định cho một ngày Lễ tình yêu lãng mạn....
Ngày hôm qua...
Nó nhận được một bài thơ tình: "Phút đầu cho em" của một anh bạn. Anh ấy đã thổ lộ tình cảm với nó, kín đáo nhẹ nhạng mà làm nó thấy khó xử.
Nó email chối từ, cũng nhẹ nhàng và kín đáo như thế.
Anh buồn buồn nhận ra tình cảm của nó. Có lẽ chúng ta chỉ nên là bạn.
Ngày hôm nay...
Valentine bắt đầu bằng một cơn mưa rét mướt làm hỏng mất dự định của anh và nó. Nó thấy buồn buồn nhưng rồi công việc của một ngày mới, ngày đầu tiên đi học làm cho nó bận bịu và quên đi nhiều thứ, quên đi cái cảm giác buồn và trống trải, cô đơn...
Vậy là 21 năm rồi, nó đón nhận cái cảm giác cô đơn trống trải của một ngày lễ tuyệt đẹp, ngày tình yêu.
Ngày hôm nay nó bận bịu từ sáng đến trưa, lo sắp xếp lịch học, lo sách vở...đủ thứ
Nó tiếp tục bước vào cuộc hành trình gian khổ của mình trong tâm trạng có chút gì dằng xé...
Thôi, hãy tạm gác lại những điều đó, chưa đến lúc phải suy nghĩ về nó, thời gian còn dài và thử thách còn nhiều, hãy gạt bỏ tất cả để bước tiếp....
Vậy là sau 3 tuần nghỉ tết, 3 tuần để nó có đủ cả 2 câu trả lời lớn cho cuộc đời mình, nó tiếp tục lựa chon hãy quên để bước tiếp, bước tiếp, và nó tin một ngày ánh bình minh sẽ rạng ngời trên khuôn mặt nó.....
Nó buồn nhưng rồi chợt nhận ra: Cuộc sống sẽ luôn công bằng cho tất cả.
Không hoa hồng, không chocolate, nó lặng im dõi theo những dòng người tấp nập ngoài kia, họ đang bận rộn với biết bao dự định cho một ngày Lễ tình yêu lãng mạn....
Ngày hôm qua...
Nó nhận được một bài thơ tình: "Phút đầu cho em" của một anh bạn. Anh ấy đã thổ lộ tình cảm với nó, kín đáo nhẹ nhạng mà làm nó thấy khó xử.
Nó email chối từ, cũng nhẹ nhàng và kín đáo như thế.
Anh buồn buồn nhận ra tình cảm của nó. Có lẽ chúng ta chỉ nên là bạn.
Ngày hôm nay...
Valentine bắt đầu bằng một cơn mưa rét mướt làm hỏng mất dự định của anh và nó. Nó thấy buồn buồn nhưng rồi công việc của một ngày mới, ngày đầu tiên đi học làm cho nó bận bịu và quên đi nhiều thứ, quên đi cái cảm giác buồn và trống trải, cô đơn...
Vậy là 21 năm rồi, nó đón nhận cái cảm giác cô đơn trống trải của một ngày lễ tuyệt đẹp, ngày tình yêu.
Ngày hôm nay nó bận bịu từ sáng đến trưa, lo sắp xếp lịch học, lo sách vở...đủ thứ
Nó tiếp tục bước vào cuộc hành trình gian khổ của mình trong tâm trạng có chút gì dằng xé...
Thôi, hãy tạm gác lại những điều đó, chưa đến lúc phải suy nghĩ về nó, thời gian còn dài và thử thách còn nhiều, hãy gạt bỏ tất cả để bước tiếp....
Vậy là sau 3 tuần nghỉ tết, 3 tuần để nó có đủ cả 2 câu trả lời lớn cho cuộc đời mình, nó tiếp tục lựa chon hãy quên để bước tiếp, bước tiếp, và nó tin một ngày ánh bình minh sẽ rạng ngời trên khuôn mặt nó.....
Nó buồn nhưng rồi chợt nhận ra: Cuộc sống sẽ luôn công bằng cho tất cả.
Chủ Nhật, 2 tháng 1, 2011
I am 21
Hôm nay là ngày rét nhất trong năm cũng là ngày đầu tiên đi học của năm mới.
Đã 3 tuần kể từ ngày thi học kì, con bé toàn ngủ dạy muộn hơn so với bình thường, hoặc là nếu có sớm thì nó cũng toàn ở trong nhà chứ chẳng phải ló mặt ra đến cửa nhà, vậy mà hôm nay phải dậy từ sớm để đi học.
Đường phố vắng tanh, nó cố đi sớm để tận hưởng cái cảm giác khoan khoái của ngày đầu tuần, được nhìn ngắm đường phố còn mờ hơi sương và đến trường khi còn lác đác vài sinh viên.
Hôm nay nó học môn Nghiệp vụ ngân hàng trung ương với lớp 31, cái lớp mà nó đã phải cố công đi tìm để được học thầy. Thầy vào lớp trong trang phục như người châu Âu, cái phong cách đó nó đã quen từ hồi năm nhất, vì nó thích cái kiểu ăn mặc hơi Tây mà vẫn giản dị vô cùng của thầy, và có một chút gì đó toát lên từ một con người chuyên nghiệp.
Nó cứ tưởng thầy sẽ không nhận ra nó, thế mà đến tiết thứ 2 thì thầy đi xuống gần chỗ nó và hỏi nó vài câu. Thầy hỏi nó Sao hôm nay nó lại trốn sang đây học? Hóa ra thầy vẫn nhớ mặt nó, vì nó là đứa thích ngồi bàn đầu mà.
Hôm nay trời lạnh quá, nhưng mà những câu chuyện về thời sự, về thị trường tài chính tiền tệ của thầy đã hâm nóng cái không khí ở giảng đường. Thầy nói chuyện hay hơn cả phóng viên báo chí, đôi khi giản dị mà lại vô cùng hài hước....và cho đến giờ nó đã thuộc lòng những câu chuyện của thầy.
5 tiết học trôi qua, ngồi học cùng một lớp xa lạ vậy mà chảng thấy có gì xa lạ, bởi vì vừa vào lớp nó đã bắt chuyện ngay với một bạn ngồi bên cạnh và hai đứa đã có thể cười nói vô tư. Có lẽ nó đã quen với cái việc lê la khắp các lớp học, các giảng đường, và nó tự cho đó là một niềm vui, niềm vui từ những điều mới lạ, từ những người thầy mới lạ, từ những người bạn mới lạ.....
Nó phát hiện ra là bạn lớp trưởng lớp 31 là con trai, một điều khá hiếm hoi ở trường và bạn lớp trường đó là một trong số những bạn nam hiếm nhất tỏ ra năng động. Đó cũng là một cái mới lạ.
Nó phát hiện ra nó là đứa cực kì thích những điều mới mẻ.
Hôm nay đã là ngày thứ 3 của một năm mới, và nó chợt nhớ ra: nó đã bước sang tuổi 21.
Ôi thế mà nhanh thật, nó đang đến gần cái tuổi rất đẹp.
Nó thấy mình như lớn thêm một tí, có cái gì đó như là từng trải hơn và kinh nghiệm hơn, tự chủ hơn trong cuộc sống. Nó thấy vui vui vì điều này. Chắng mấy chốc là nó sẽ lại tạm biệt ngôi trường này, nơi đã nuôi lớn và tôi luyện cái suy nghĩ cứng cỏi và nghị lực của nó.
Nó nhìn lại những người bạn, những người anh, người chị của nó, những người đã tốt nghiệp ra trường và những người đang chuẩn bị ra trường.
Thế là kì này nó sẽ không còn được gặp anh Giang, chị Oanh, chị Tú, chị Bích... nữa. Mọi người đã đi thực tập hết rồi, và những gì các anh chị để lại trong nó đó là sự nỗ lực và quyết tâm.
Nó ở lại trường, đi lang thang ngắm nhìn và suy nghĩ...
Nó chạnh lòng và có chút gì hơi cô đơn..
...nhưng ko cảm thấy lạc lõng và yếu đuối, bởi bên nó còn có rất nhiều bạn bè, rất nhiều người cho nó động lực, và mang lại cho nó niềm vui.....
21 tuổi......
..........phía trước nó là bầu trời, dưới chân nó là những con đường, trong bàn tay nó là tương lai, trong đầu nó là một bản kế hoạch, là tri thức, trong tim nó là khát khao và bên cạnh nó là gia đình, là những người nó yêu thương, là anh.....
Hành trang của nó đấy....
Và nó sẽ không bao giờ bỏ cuộc trong hành trình này......
Đã 3 tuần kể từ ngày thi học kì, con bé toàn ngủ dạy muộn hơn so với bình thường, hoặc là nếu có sớm thì nó cũng toàn ở trong nhà chứ chẳng phải ló mặt ra đến cửa nhà, vậy mà hôm nay phải dậy từ sớm để đi học.
Đường phố vắng tanh, nó cố đi sớm để tận hưởng cái cảm giác khoan khoái của ngày đầu tuần, được nhìn ngắm đường phố còn mờ hơi sương và đến trường khi còn lác đác vài sinh viên.
Hôm nay nó học môn Nghiệp vụ ngân hàng trung ương với lớp 31, cái lớp mà nó đã phải cố công đi tìm để được học thầy. Thầy vào lớp trong trang phục như người châu Âu, cái phong cách đó nó đã quen từ hồi năm nhất, vì nó thích cái kiểu ăn mặc hơi Tây mà vẫn giản dị vô cùng của thầy, và có một chút gì đó toát lên từ một con người chuyên nghiệp.
Nó cứ tưởng thầy sẽ không nhận ra nó, thế mà đến tiết thứ 2 thì thầy đi xuống gần chỗ nó và hỏi nó vài câu. Thầy hỏi nó Sao hôm nay nó lại trốn sang đây học? Hóa ra thầy vẫn nhớ mặt nó, vì nó là đứa thích ngồi bàn đầu mà.
Hôm nay trời lạnh quá, nhưng mà những câu chuyện về thời sự, về thị trường tài chính tiền tệ của thầy đã hâm nóng cái không khí ở giảng đường. Thầy nói chuyện hay hơn cả phóng viên báo chí, đôi khi giản dị mà lại vô cùng hài hước....và cho đến giờ nó đã thuộc lòng những câu chuyện của thầy.
5 tiết học trôi qua, ngồi học cùng một lớp xa lạ vậy mà chảng thấy có gì xa lạ, bởi vì vừa vào lớp nó đã bắt chuyện ngay với một bạn ngồi bên cạnh và hai đứa đã có thể cười nói vô tư. Có lẽ nó đã quen với cái việc lê la khắp các lớp học, các giảng đường, và nó tự cho đó là một niềm vui, niềm vui từ những điều mới lạ, từ những người thầy mới lạ, từ những người bạn mới lạ.....
Nó phát hiện ra là bạn lớp trưởng lớp 31 là con trai, một điều khá hiếm hoi ở trường và bạn lớp trường đó là một trong số những bạn nam hiếm nhất tỏ ra năng động. Đó cũng là một cái mới lạ.
Nó phát hiện ra nó là đứa cực kì thích những điều mới mẻ.
Hôm nay đã là ngày thứ 3 của một năm mới, và nó chợt nhớ ra: nó đã bước sang tuổi 21.
Ôi thế mà nhanh thật, nó đang đến gần cái tuổi rất đẹp.
Nó thấy mình như lớn thêm một tí, có cái gì đó như là từng trải hơn và kinh nghiệm hơn, tự chủ hơn trong cuộc sống. Nó thấy vui vui vì điều này. Chắng mấy chốc là nó sẽ lại tạm biệt ngôi trường này, nơi đã nuôi lớn và tôi luyện cái suy nghĩ cứng cỏi và nghị lực của nó.
Nó nhìn lại những người bạn, những người anh, người chị của nó, những người đã tốt nghiệp ra trường và những người đang chuẩn bị ra trường.
Thế là kì này nó sẽ không còn được gặp anh Giang, chị Oanh, chị Tú, chị Bích... nữa. Mọi người đã đi thực tập hết rồi, và những gì các anh chị để lại trong nó đó là sự nỗ lực và quyết tâm.
Nó ở lại trường, đi lang thang ngắm nhìn và suy nghĩ...
Nó chạnh lòng và có chút gì hơi cô đơn..
...nhưng ko cảm thấy lạc lõng và yếu đuối, bởi bên nó còn có rất nhiều bạn bè, rất nhiều người cho nó động lực, và mang lại cho nó niềm vui.....
21 tuổi......
..........phía trước nó là bầu trời, dưới chân nó là những con đường, trong bàn tay nó là tương lai, trong đầu nó là một bản kế hoạch, là tri thức, trong tim nó là khát khao và bên cạnh nó là gia đình, là những người nó yêu thương, là anh.....
Hành trang của nó đấy....
Và nó sẽ không bao giờ bỏ cuộc trong hành trình này......
Thứ Tư, 24 tháng 11, 2010
Hà Nội đêm trở gió
Dem qua gio mua dong bac tran ve....Dem ngu ma van nghe tieng gio rit qua cua so. Nam trong chan am om chat chi Lan, roi mo mang cho den 3h sang.
Cho den hom nay, minh moi cam nhan ro net cai khong khi cua mua dong den. Tren duong pho, nguoi ta xung xinh trong ao am, khan len, con minh thi chen chuc tren nhung chuyen xe bus ban ron va met moi moi ngay.
Ca tuan may tinh mat mang, chang co gi de online ca, thay them thong tin nhu mot con gau them ngu, thay co cai gi thieu thieu va trong trai trong long, du may hom nay la dinh diem cua ban ron va cang thang.
Hom nay, ngoi onl trong mot chat room dong duc, thay do buon hon, nhung van ko the nao tim duoc cai cam giac thoai mai tu nhien nhu o nha.
Anh di cong tac o Hai Duong 3 ngay, Ha Noi vang anh, vang anh trong dung cai ngay gio ret dau dong....Tung con gio dua mua thoi vao te buot. Minh mac chiec ao mangto trang ma cam thay mau trang cua no het nhu mau tuyet roi.....Mua dong...mau trang...tuyet... van mong duoc nhin thay tuyet mot lan....
Hom nay nhan duoc lich thi hoc ki 5 roi, the la bat dau tu hom nay minh se phai no luc gap doi, se phaidep bo tat ca nhung suy nghi van vo ra khoi dau de tap trung vao hoc hanh cho tot, ki thi se quyet dinh nhieu thu, minh biet the, nen phai that co gang.
Ap luc cong viec doi khi lam minh thay hoi met, lai chang co thoi gian quan tam den nhung nguoi xung quanh nua, doi khi thay ay nay, nhung biet lam sao duoc. Khong biet co khi nao anh yeu trach minh ko quan tam toi anh ko? Ma chang biet gio anh dang lam gi? anh co thay lanh? anh co cam nhan duoc rang khi trong cai tiet troi te buot nhu the nay, long minh van cam thay am ap khi nghi ve anh, khi nghe tieng goi : Cun' oi cua anh trong dien thoai.
Nho anh lam, biet la chang may khi duoc o ben nhau, biet tinh yeu cua anh va minh se phai xa cach them mot thoi gian nua, nhung doi khi thay hanh phuc, boi trong xa cach nguoi ta van huong ve nhau...doi cho la hanh phuc.
Gio thi phai tap trung hoc thoi, chi co hai tuan de hoc va ba tuan de thi, co len con be, se co 2 thang de mat an mat ngu, nhung ma sau do thi moi thu se lai binh on thoi ma. Co len....
Lang thang tren con duong, em chot nhan ra mua dong cung dang yeu lam, boi trong gia ret nguoi ta thuong goi tham ten nhau, phai khong anh?
Cho den hom nay, minh moi cam nhan ro net cai khong khi cua mua dong den. Tren duong pho, nguoi ta xung xinh trong ao am, khan len, con minh thi chen chuc tren nhung chuyen xe bus ban ron va met moi moi ngay.
Ca tuan may tinh mat mang, chang co gi de online ca, thay them thong tin nhu mot con gau them ngu, thay co cai gi thieu thieu va trong trai trong long, du may hom nay la dinh diem cua ban ron va cang thang.
Hom nay, ngoi onl trong mot chat room dong duc, thay do buon hon, nhung van ko the nao tim duoc cai cam giac thoai mai tu nhien nhu o nha.
Anh di cong tac o Hai Duong 3 ngay, Ha Noi vang anh, vang anh trong dung cai ngay gio ret dau dong....Tung con gio dua mua thoi vao te buot. Minh mac chiec ao mangto trang ma cam thay mau trang cua no het nhu mau tuyet roi.....Mua dong...mau trang...tuyet... van mong duoc nhin thay tuyet mot lan....
Hom nay nhan duoc lich thi hoc ki 5 roi, the la bat dau tu hom nay minh se phai no luc gap doi, se phaidep bo tat ca nhung suy nghi van vo ra khoi dau de tap trung vao hoc hanh cho tot, ki thi se quyet dinh nhieu thu, minh biet the, nen phai that co gang.
Ap luc cong viec doi khi lam minh thay hoi met, lai chang co thoi gian quan tam den nhung nguoi xung quanh nua, doi khi thay ay nay, nhung biet lam sao duoc. Khong biet co khi nao anh yeu trach minh ko quan tam toi anh ko? Ma chang biet gio anh dang lam gi? anh co thay lanh? anh co cam nhan duoc rang khi trong cai tiet troi te buot nhu the nay, long minh van cam thay am ap khi nghi ve anh, khi nghe tieng goi : Cun' oi cua anh trong dien thoai.
Nho anh lam, biet la chang may khi duoc o ben nhau, biet tinh yeu cua anh va minh se phai xa cach them mot thoi gian nua, nhung doi khi thay hanh phuc, boi trong xa cach nguoi ta van huong ve nhau...doi cho la hanh phuc.
Gio thi phai tap trung hoc thoi, chi co hai tuan de hoc va ba tuan de thi, co len con be, se co 2 thang de mat an mat ngu, nhung ma sau do thi moi thu se lai binh on thoi ma. Co len....
Lang thang tren con duong, em chot nhan ra mua dong cung dang yeu lam, boi trong gia ret nguoi ta thuong goi tham ten nhau, phai khong anh?
Chủ Nhật, 21 tháng 11, 2010
Chat room
Cha bao gio cai con be co doi phan nhut nhat nhu minh lai den chat room vao gio nay, don gian muon check mail de xem diem thi thoi ma, cai blog do hoi bi khoa lam minh thay bi buc vo cung, co bao nhieu tam su ma cha biet noi cung ai day, the la danh lang thang ra quan chat vao gio nay.
Buc minh that day.
Eo oi chac minh chet mat neu nhu cu mai ngoi lai cai quan chat nay, thay run run qua, kieu toi loi gi ay, mac du cha co gi la xau ca. Co chang la hoi bi gan do khi trong quan chat co moi minh minh la girl, don gian day la quan chat cua anh hang xom, vi la nguoi quen nen moi dam mon men toi day.
Cai ko khi trong chat room ngot ngat qua, ko giong nhu o nha, minh muon sign out qua di mat thoi
Dung la thoi buoi internet ko co mang nhu thieu di mot nua cua chinh minh vay.
huhu
Dao nay hoc hanh met moi qua, nhieu khi thay qua tai, thay minh nhu tren may tren gio vay, phai nhanh chong thoat khoi tinh trang nay thoi.
Sign out!
Buc minh that day.
Eo oi chac minh chet mat neu nhu cu mai ngoi lai cai quan chat nay, thay run run qua, kieu toi loi gi ay, mac du cha co gi la xau ca. Co chang la hoi bi gan do khi trong quan chat co moi minh minh la girl, don gian day la quan chat cua anh hang xom, vi la nguoi quen nen moi dam mon men toi day.
Cai ko khi trong chat room ngot ngat qua, ko giong nhu o nha, minh muon sign out qua di mat thoi
Dung la thoi buoi internet ko co mang nhu thieu di mot nua cua chinh minh vay.
huhu
Dao nay hoc hanh met moi qua, nhieu khi thay qua tai, thay minh nhu tren may tren gio vay, phai nhanh chong thoat khoi tinh trang nay thoi.
Sign out!
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
