Hôm nay là ngày rét nhất trong năm cũng là ngày đầu tiên đi học của năm mới.
Đã 3 tuần kể từ ngày thi học kì, con bé toàn ngủ dạy muộn hơn so với bình thường, hoặc là nếu có sớm thì nó cũng toàn ở trong nhà chứ chẳng phải ló mặt ra đến cửa nhà, vậy mà hôm nay phải dậy từ sớm để đi học.
Đường phố vắng tanh, nó cố đi sớm để tận hưởng cái cảm giác khoan khoái của ngày đầu tuần, được nhìn ngắm đường phố còn mờ hơi sương và đến trường khi còn lác đác vài sinh viên.
Hôm nay nó học môn Nghiệp vụ ngân hàng trung ương với lớp 31, cái lớp mà nó đã phải cố công đi tìm để được học thầy. Thầy vào lớp trong trang phục như người châu Âu, cái phong cách đó nó đã quen từ hồi năm nhất, vì nó thích cái kiểu ăn mặc hơi Tây mà vẫn giản dị vô cùng của thầy, và có một chút gì đó toát lên từ một con người chuyên nghiệp.
Nó cứ tưởng thầy sẽ không nhận ra nó, thế mà đến tiết thứ 2 thì thầy đi xuống gần chỗ nó và hỏi nó vài câu. Thầy hỏi nó Sao hôm nay nó lại trốn sang đây học? Hóa ra thầy vẫn nhớ mặt nó, vì nó là đứa thích ngồi bàn đầu mà.
Hôm nay trời lạnh quá, nhưng mà những câu chuyện về thời sự, về thị trường tài chính tiền tệ của thầy đã hâm nóng cái không khí ở giảng đường. Thầy nói chuyện hay hơn cả phóng viên báo chí, đôi khi giản dị mà lại vô cùng hài hước....và cho đến giờ nó đã thuộc lòng những câu chuyện của thầy.
5 tiết học trôi qua, ngồi học cùng một lớp xa lạ vậy mà chảng thấy có gì xa lạ, bởi vì vừa vào lớp nó đã bắt chuyện ngay với một bạn ngồi bên cạnh và hai đứa đã có thể cười nói vô tư. Có lẽ nó đã quen với cái việc lê la khắp các lớp học, các giảng đường, và nó tự cho đó là một niềm vui, niềm vui từ những điều mới lạ, từ những người thầy mới lạ, từ những người bạn mới lạ.....
Nó phát hiện ra là bạn lớp trưởng lớp 31 là con trai, một điều khá hiếm hoi ở trường và bạn lớp trường đó là một trong số những bạn nam hiếm nhất tỏ ra năng động. Đó cũng là một cái mới lạ.
Nó phát hiện ra nó là đứa cực kì thích những điều mới mẻ.
Hôm nay đã là ngày thứ 3 của một năm mới, và nó chợt nhớ ra: nó đã bước sang tuổi 21.
Ôi thế mà nhanh thật, nó đang đến gần cái tuổi rất đẹp.
Nó thấy mình như lớn thêm một tí, có cái gì đó như là từng trải hơn và kinh nghiệm hơn, tự chủ hơn trong cuộc sống. Nó thấy vui vui vì điều này. Chắng mấy chốc là nó sẽ lại tạm biệt ngôi trường này, nơi đã nuôi lớn và tôi luyện cái suy nghĩ cứng cỏi và nghị lực của nó.
Nó nhìn lại những người bạn, những người anh, người chị của nó, những người đã tốt nghiệp ra trường và những người đang chuẩn bị ra trường.
Thế là kì này nó sẽ không còn được gặp anh Giang, chị Oanh, chị Tú, chị Bích... nữa. Mọi người đã đi thực tập hết rồi, và những gì các anh chị để lại trong nó đó là sự nỗ lực và quyết tâm.
Nó ở lại trường, đi lang thang ngắm nhìn và suy nghĩ...
Nó chạnh lòng và có chút gì hơi cô đơn..
...nhưng ko cảm thấy lạc lõng và yếu đuối, bởi bên nó còn có rất nhiều bạn bè, rất nhiều người cho nó động lực, và mang lại cho nó niềm vui.....
21 tuổi......
..........phía trước nó là bầu trời, dưới chân nó là những con đường, trong bàn tay nó là tương lai, trong đầu nó là một bản kế hoạch, là tri thức, trong tim nó là khát khao và bên cạnh nó là gia đình, là những người nó yêu thương, là anh.....
Hành trang của nó đấy....
Và nó sẽ không bao giờ bỏ cuộc trong hành trình này......
Chủ Nhật, 2 tháng 1, 2011
Thứ Tư, 24 tháng 11, 2010
Hà Nội đêm trở gió
Dem qua gio mua dong bac tran ve....Dem ngu ma van nghe tieng gio rit qua cua so. Nam trong chan am om chat chi Lan, roi mo mang cho den 3h sang.
Cho den hom nay, minh moi cam nhan ro net cai khong khi cua mua dong den. Tren duong pho, nguoi ta xung xinh trong ao am, khan len, con minh thi chen chuc tren nhung chuyen xe bus ban ron va met moi moi ngay.
Ca tuan may tinh mat mang, chang co gi de online ca, thay them thong tin nhu mot con gau them ngu, thay co cai gi thieu thieu va trong trai trong long, du may hom nay la dinh diem cua ban ron va cang thang.
Hom nay, ngoi onl trong mot chat room dong duc, thay do buon hon, nhung van ko the nao tim duoc cai cam giac thoai mai tu nhien nhu o nha.
Anh di cong tac o Hai Duong 3 ngay, Ha Noi vang anh, vang anh trong dung cai ngay gio ret dau dong....Tung con gio dua mua thoi vao te buot. Minh mac chiec ao mangto trang ma cam thay mau trang cua no het nhu mau tuyet roi.....Mua dong...mau trang...tuyet... van mong duoc nhin thay tuyet mot lan....
Hom nay nhan duoc lich thi hoc ki 5 roi, the la bat dau tu hom nay minh se phai no luc gap doi, se phaidep bo tat ca nhung suy nghi van vo ra khoi dau de tap trung vao hoc hanh cho tot, ki thi se quyet dinh nhieu thu, minh biet the, nen phai that co gang.
Ap luc cong viec doi khi lam minh thay hoi met, lai chang co thoi gian quan tam den nhung nguoi xung quanh nua, doi khi thay ay nay, nhung biet lam sao duoc. Khong biet co khi nao anh yeu trach minh ko quan tam toi anh ko? Ma chang biet gio anh dang lam gi? anh co thay lanh? anh co cam nhan duoc rang khi trong cai tiet troi te buot nhu the nay, long minh van cam thay am ap khi nghi ve anh, khi nghe tieng goi : Cun' oi cua anh trong dien thoai.
Nho anh lam, biet la chang may khi duoc o ben nhau, biet tinh yeu cua anh va minh se phai xa cach them mot thoi gian nua, nhung doi khi thay hanh phuc, boi trong xa cach nguoi ta van huong ve nhau...doi cho la hanh phuc.
Gio thi phai tap trung hoc thoi, chi co hai tuan de hoc va ba tuan de thi, co len con be, se co 2 thang de mat an mat ngu, nhung ma sau do thi moi thu se lai binh on thoi ma. Co len....
Lang thang tren con duong, em chot nhan ra mua dong cung dang yeu lam, boi trong gia ret nguoi ta thuong goi tham ten nhau, phai khong anh?
Cho den hom nay, minh moi cam nhan ro net cai khong khi cua mua dong den. Tren duong pho, nguoi ta xung xinh trong ao am, khan len, con minh thi chen chuc tren nhung chuyen xe bus ban ron va met moi moi ngay.
Ca tuan may tinh mat mang, chang co gi de online ca, thay them thong tin nhu mot con gau them ngu, thay co cai gi thieu thieu va trong trai trong long, du may hom nay la dinh diem cua ban ron va cang thang.
Hom nay, ngoi onl trong mot chat room dong duc, thay do buon hon, nhung van ko the nao tim duoc cai cam giac thoai mai tu nhien nhu o nha.
Anh di cong tac o Hai Duong 3 ngay, Ha Noi vang anh, vang anh trong dung cai ngay gio ret dau dong....Tung con gio dua mua thoi vao te buot. Minh mac chiec ao mangto trang ma cam thay mau trang cua no het nhu mau tuyet roi.....Mua dong...mau trang...tuyet... van mong duoc nhin thay tuyet mot lan....
Hom nay nhan duoc lich thi hoc ki 5 roi, the la bat dau tu hom nay minh se phai no luc gap doi, se phaidep bo tat ca nhung suy nghi van vo ra khoi dau de tap trung vao hoc hanh cho tot, ki thi se quyet dinh nhieu thu, minh biet the, nen phai that co gang.
Ap luc cong viec doi khi lam minh thay hoi met, lai chang co thoi gian quan tam den nhung nguoi xung quanh nua, doi khi thay ay nay, nhung biet lam sao duoc. Khong biet co khi nao anh yeu trach minh ko quan tam toi anh ko? Ma chang biet gio anh dang lam gi? anh co thay lanh? anh co cam nhan duoc rang khi trong cai tiet troi te buot nhu the nay, long minh van cam thay am ap khi nghi ve anh, khi nghe tieng goi : Cun' oi cua anh trong dien thoai.
Nho anh lam, biet la chang may khi duoc o ben nhau, biet tinh yeu cua anh va minh se phai xa cach them mot thoi gian nua, nhung doi khi thay hanh phuc, boi trong xa cach nguoi ta van huong ve nhau...doi cho la hanh phuc.
Gio thi phai tap trung hoc thoi, chi co hai tuan de hoc va ba tuan de thi, co len con be, se co 2 thang de mat an mat ngu, nhung ma sau do thi moi thu se lai binh on thoi ma. Co len....
Lang thang tren con duong, em chot nhan ra mua dong cung dang yeu lam, boi trong gia ret nguoi ta thuong goi tham ten nhau, phai khong anh?
Chủ Nhật, 21 tháng 11, 2010
Chat room
Cha bao gio cai con be co doi phan nhut nhat nhu minh lai den chat room vao gio nay, don gian muon check mail de xem diem thi thoi ma, cai blog do hoi bi khoa lam minh thay bi buc vo cung, co bao nhieu tam su ma cha biet noi cung ai day, the la danh lang thang ra quan chat vao gio nay.
Buc minh that day.
Eo oi chac minh chet mat neu nhu cu mai ngoi lai cai quan chat nay, thay run run qua, kieu toi loi gi ay, mac du cha co gi la xau ca. Co chang la hoi bi gan do khi trong quan chat co moi minh minh la girl, don gian day la quan chat cua anh hang xom, vi la nguoi quen nen moi dam mon men toi day.
Cai ko khi trong chat room ngot ngat qua, ko giong nhu o nha, minh muon sign out qua di mat thoi
Dung la thoi buoi internet ko co mang nhu thieu di mot nua cua chinh minh vay.
huhu
Dao nay hoc hanh met moi qua, nhieu khi thay qua tai, thay minh nhu tren may tren gio vay, phai nhanh chong thoat khoi tinh trang nay thoi.
Sign out!
Buc minh that day.
Eo oi chac minh chet mat neu nhu cu mai ngoi lai cai quan chat nay, thay run run qua, kieu toi loi gi ay, mac du cha co gi la xau ca. Co chang la hoi bi gan do khi trong quan chat co moi minh minh la girl, don gian day la quan chat cua anh hang xom, vi la nguoi quen nen moi dam mon men toi day.
Cai ko khi trong chat room ngot ngat qua, ko giong nhu o nha, minh muon sign out qua di mat thoi
Dung la thoi buoi internet ko co mang nhu thieu di mot nua cua chinh minh vay.
huhu
Dao nay hoc hanh met moi qua, nhieu khi thay qua tai, thay minh nhu tren may tren gio vay, phai nhanh chong thoat khoi tinh trang nay thoi.
Sign out!
Thứ Hai, 15 tháng 11, 2010
Monsoon
Thứ hai nào cũng có nhiều điều để nói, đơn giản đó là một ngày bận rộn và đầy những ý tưởng.
Sáng sớm đi học, chuyến xe bus ko hề đông cũng ko tắc đướng, trái khoáy với mọi ngày.
Trời mưa phùn, nghe như không khí Tết đang sắp về, người ta bắt đầu nhắc nhiều đến chữ Tết, còn với mình, Tết là khoảng thời gian hành xác ko hơn ko kém, và sau đó là những ngày dài buồn hiu hắt, và cô đơn. Mình ghét Tết, nhưng mà hình như năm nay có cái gì đó mới mẻ sẽ đến.
Đến trường, in tài liệu rồi chạy như bay vào sảnh A, Tân và Pa đang chờ sẵn....hóa ra hôm nay chỉ vì một chút đãng trí mà ông Tân quên đón chị Pe', thế là lại hối hả phóng xe đi đón tiểu thư, nhìn cái cảnh đón rước mà thấy chạnh lòng.
Không hiểu sao, đúng là duyên kì ngộ, mình gặp lại anh Hiếu. Vui quá đi mất, thế là bỏ rơi lũ bạn để ra buôn dưa lê với anh.
Bao nhiêu là thông tin mới mẻ về anh, vui ko thể diễn tả được. Một người anh mà mình luôn ngưỡng mộ và kính trọng, một người có chí tiến thủ, có một cái nhìn khôn ngoan và sắc sảo, mình nhìn thấy ở anh nhiều điều để mà học hỏi.
Giờ thì chẳng còn lo lắng quá nữa, bởi vì mình đã có một định hướng, con người ta quan trọng nhất là định hướng, anh bảo thế và chính mình cũng thấy thế, thực tế đã kiểm chứng như thế.
Lớp Luật xôn xao những tiếng bàn bài ko phải là Luật mà là kế toán công và toeic, cả lớp ko đứa nào học luật mà lôi kế toán ra làm, lôn xộn như một cái chợ vỡ, chợt phát hiện ta bà Ngọc ma nữ hôm nay trốn học, lớp học thiếu đi một cái loa phóng thanh, chúng nó bảo đài phát thanh hôm nay bị ốm......
Bí sắp thi Miss trung kết, cười phớ lớ và nhí nhảnh như con cá cảnh, dù nó vẫn luôn bảo là mệt người mà chả được gì. Thì cần cái gì chứ? Cái chính là cơ hội thể hiện mình, và cơ hội được hiểu biết,giao lưu, cạnh tranh, thử thách, là có những giây phút được tỏa sáng, thế là một món quà vô giá.
Buổi trưa lên thư viện, một không gian quen thuộc vào thứ hai mỗi tuần, tại nơi này mình đã có bao nhiêu kỉ niệm, vui buồn khóc mếu, và tự nhiên thấy nhớ nhớ nếu một mai phải xa nơi này, xa cái bàn học cạnh cửa sổ nhín tít tắp ra cảng, đó là một không gian lãng mạn vô cùng, tại nơi này, đã bao nhiêu mồ hôi, bao nhiêu nước mắt, bao nhiều chuyện buồn vui, kỉ niệm của hơn 2 năm học đã trôi qua............Nhớ!!!!!!!!!!!!
Giờ thì ngồi đây, gõ mấy dòng chữ lưu bút này mà thấy nhớ nhung thế.
Mình nghe tin mai gió mùa về, muốn nhắn tin nhắc anh đắp chăn ấm ko đêm sẽ lạnh lắm, muốn ở bên anh lúc này để ôm anh thật chặt, để nói là mình nhớ anh lắm lắm, và đôi khi mình thấy con tim mình ích kỉ.....vì yêu.
Ngày mai gió mùa về, làm lạnh giá những đôi bàn tay, làm khô ráp những đôi môi hồng, làm cho con người ta cần nhau hơn
Ngày mai gió mùa về, chắc là mình sẽ lạnh lắm....lâu lắm rồi mới nghe bài hát ấy nhỉ...?
...."Lặng yên nghe tiếng mưa rơi, lặng yên để thấy đêm trôi, lặng yên nghe tiếng thở sài, lặng yên nghe xót xa trong tôi...."
Giờ thì vẫn còn cái lặng yên ấy, nhưng mà lặng yên để nghe con tim mình yên bình hơn.......
Sáng sớm đi học, chuyến xe bus ko hề đông cũng ko tắc đướng, trái khoáy với mọi ngày.
Trời mưa phùn, nghe như không khí Tết đang sắp về, người ta bắt đầu nhắc nhiều đến chữ Tết, còn với mình, Tết là khoảng thời gian hành xác ko hơn ko kém, và sau đó là những ngày dài buồn hiu hắt, và cô đơn. Mình ghét Tết, nhưng mà hình như năm nay có cái gì đó mới mẻ sẽ đến.
Đến trường, in tài liệu rồi chạy như bay vào sảnh A, Tân và Pa đang chờ sẵn....hóa ra hôm nay chỉ vì một chút đãng trí mà ông Tân quên đón chị Pe', thế là lại hối hả phóng xe đi đón tiểu thư, nhìn cái cảnh đón rước mà thấy chạnh lòng.
Không hiểu sao, đúng là duyên kì ngộ, mình gặp lại anh Hiếu. Vui quá đi mất, thế là bỏ rơi lũ bạn để ra buôn dưa lê với anh.
Bao nhiêu là thông tin mới mẻ về anh, vui ko thể diễn tả được. Một người anh mà mình luôn ngưỡng mộ và kính trọng, một người có chí tiến thủ, có một cái nhìn khôn ngoan và sắc sảo, mình nhìn thấy ở anh nhiều điều để mà học hỏi.
Giờ thì chẳng còn lo lắng quá nữa, bởi vì mình đã có một định hướng, con người ta quan trọng nhất là định hướng, anh bảo thế và chính mình cũng thấy thế, thực tế đã kiểm chứng như thế.
Lớp Luật xôn xao những tiếng bàn bài ko phải là Luật mà là kế toán công và toeic, cả lớp ko đứa nào học luật mà lôi kế toán ra làm, lôn xộn như một cái chợ vỡ, chợt phát hiện ta bà Ngọc ma nữ hôm nay trốn học, lớp học thiếu đi một cái loa phóng thanh, chúng nó bảo đài phát thanh hôm nay bị ốm......
Bí sắp thi Miss trung kết, cười phớ lớ và nhí nhảnh như con cá cảnh, dù nó vẫn luôn bảo là mệt người mà chả được gì. Thì cần cái gì chứ? Cái chính là cơ hội thể hiện mình, và cơ hội được hiểu biết,giao lưu, cạnh tranh, thử thách, là có những giây phút được tỏa sáng, thế là một món quà vô giá.
Buổi trưa lên thư viện, một không gian quen thuộc vào thứ hai mỗi tuần, tại nơi này mình đã có bao nhiêu kỉ niệm, vui buồn khóc mếu, và tự nhiên thấy nhớ nhớ nếu một mai phải xa nơi này, xa cái bàn học cạnh cửa sổ nhín tít tắp ra cảng, đó là một không gian lãng mạn vô cùng, tại nơi này, đã bao nhiêu mồ hôi, bao nhiêu nước mắt, bao nhiều chuyện buồn vui, kỉ niệm của hơn 2 năm học đã trôi qua............Nhớ!!!!!!!!!!!!
Giờ thì ngồi đây, gõ mấy dòng chữ lưu bút này mà thấy nhớ nhung thế.
Mình nghe tin mai gió mùa về, muốn nhắn tin nhắc anh đắp chăn ấm ko đêm sẽ lạnh lắm, muốn ở bên anh lúc này để ôm anh thật chặt, để nói là mình nhớ anh lắm lắm, và đôi khi mình thấy con tim mình ích kỉ.....vì yêu.
Ngày mai gió mùa về, làm lạnh giá những đôi bàn tay, làm khô ráp những đôi môi hồng, làm cho con người ta cần nhau hơn
Ngày mai gió mùa về, chắc là mình sẽ lạnh lắm....lâu lắm rồi mới nghe bài hát ấy nhỉ...?
...."Lặng yên nghe tiếng mưa rơi, lặng yên để thấy đêm trôi, lặng yên nghe tiếng thở sài, lặng yên nghe xót xa trong tôi...."
Giờ thì vẫn còn cái lặng yên ấy, nhưng mà lặng yên để nghe con tim mình yên bình hơn.......
Thứ Bảy, 13 tháng 11, 2010
I _ am _ single

Mình không biết là những bước tiếp theo của mình sẽ đi về đâu nữa..... Mình thật sự hoang mang....đôi lúc thấy mình ngớ ngẩn vô cùng....muốn gặp chị quá....muốn gặp chị để kể mọi chuyện cho chị nghe.
Lúc làm dự án kinh doanh, chị là người tư vấn, giờ thì lại đến chuyện này, lúc nào chị cũng là một điểm tựa cho mình, chị khiến mình tin rằng dù cả thế giới này có sụp đổ thì con người ta vẫn phải đứng lên và bước tiếp, bình thản.... dù rất đau.
Chị cho mình một cái gì đó như là một sức mạnh, trong những phút yếu mềm của con gái. Chị cũng đã yêu , yêu và đau, nên chị hiểu, chị hiểu thế giới Adams hơn cả thế giới Eva của mình, chị có cái nhìn sắc sảo về Adams, và khi nói chuyên với chị với chị, chỉ thầm ước có được con mắt sắc sảo như chị, chỉ mong có thể từng trải thêm chút nữa, có thể sống lạnh lùng hơn chút nữa để ko có quá nhiều lo lắng và hoang mang....
Chị ơi, làm thế nào để tin chị nhỉ ? làm thể nào để bình thản trong cuộc đời này? làm thế nào để đón nhận mọi chuyện dễ dàng chị nhỉ ? làm thế nào để ko bao giờ phải khóc lần nữa chị nhỉ ? Muốn gặp chị lắm để nói hết mọi chất chức trong lòng mà chị mới có thể hiểu...
Em đang play cái cả khúc quen thuộc của mình và thấy mọi thứ boring thế, biết là chả có nhiều thời gian để mà nghĩ viển vông nữa, vậy mà em ko sao xóa đi cái nghi ngờ vớ vẩn và cái dự cảm mông lung của mình, em ko sao làm được, em ko thể tìm được cho mình cái bình yên vốn có.....em ko muốn khóc lần nữa, bởi đơn giản người ta ko nên rơi lệ vì những điều vô nghĩa phải ko chị.....???
Em chả biết mình phải làm gì ngoài sự im lặng đón nhận, bởi vì mọi thứ cứ như là sự sắp đặt của số phận, mặc dù em chả tin mấy vào số phận, em vẫn nghĩ cuộc sống này, hay dở là do mình làm nên mà thôi, vậy nhưng mà chả ai đoán được chữ "ngờ" chị nhỉ, chả ai có thể nói chắc chắn rằng ngày mai chuyện gì có thể xảy ra, nhưng mà em nghĩ rằng em sẽ mạnh mẽ vượt lên tất cả......giống như lần thi đại học 2008, đó là một trải nghiệm vô cùng đáng nhớ trong đời học sinh của em, và em nghĩ là mình đã vượt lên chính mình một cách ngoạn mục....
Nhưng em sẽ phải đối mặt với chuyện này thế nào? Khi em là đứa vô cùng nhạy cảm, và chị một sự thay đổi nho nhỏ cũng đủ linh cảm của em mách bảo rằng có chuyện ko hay. Em ko muốn mình trở nên như thế này chút nào, nhưng mà thế cũng tốt, còn hơn trở thành kẻ vô cảm với cuộc sống này chị nhỉ ???
Em muốn gặp chị thế, thích cái cách gọi: "ê cưng!" của chị. Thích cái cách chuyện trò hài hước của chị, thích chị bắn như súng liên thanh khi bắt gặp một chuyện nực cười, khi đó thấy cuộc sống thật nhẹ nhàng, thoải mái vì chả còn lo nghĩ gì hết cả.
Chị ơi, làm single thích thật chị nhỉ??? Chả phải lo nghĩ gì hết, chỉ cô đơn chút thôi. Chị em mình sẽ cùng cố gắng chị nhé, gạt bỏ tất cả buồn phiền vì những khát vọng và mục tiêu phía trước, chẳng lo nghĩ gì nữa, vì chị em mình đang tận hưởng những ngày tháng đẹp nhất của tuổi 20, vì thế sẽ ko lãng phí thời gian của mình nữa.
Bắt đầu từ hôm nay, em tuyên bố: I_ am_ single.
Thứ Năm, 11 tháng 11, 2010
Nhìn lại...
Lang thang trên diễn đàn học bài, thấy cái cảm giác quen quen như hồi nào, gặp lại những người bạn cũ, họ vẫn gắn bó với diễn đàn như đứa con trong một gia đình, như những người anh, người chị lớn của những đứa em.

Nhớ hơn một năm trước, tại mái nhà này, nó đã gặp biết bao bạn bè, xa có gần có, họ có chung chí hướng, chung mục tiêu với nó, họ cho nó nhiều động lực để phấn đấu mặc dù mỗi người chọn cho mình một lối đi riêng, 4rum là nơi nó quên đi tất cả những nỗi buồn vu vơ, bởi vì trong thế giới đó chỉ có một sự sở hữu duy nhất đó là kiến thức.
Dương Hương bảo, cái công việc mang lại cho ta niềm vui nhiều nhất đó chính là học tập, ở cái thế giới ấy có tình yêu, có niềm đam mê, có nhiệt huyết, có cả sự sống và cái chết nhưng không có nước mắt, ko có đau khổ và chẳng có sự chia li.
Thế rồi hai đứa vùi đầu vào sách vở, vùi đầu vào bài tập, mải miết theo đuổi những lớp dạy thêm...... để quên đi một mối tình đầu tan vỡ.
Cách phản ứng của con gái thường thế, nhất là với những đứa như nó và Hương trước những biến cố, những tổn thương về mặt tình cảm.
Thế rồi mối tình đầu cũng qua đi như làn mây khói, thi thoảng nhìn lại con đường đã đi qua, tự hỏi lòng mình rằng tình yêu giờ đang ở đâu, mỉm cười và thoải mái vô cùng, vậy là một năm trôi đi, nó đã vượt lên nỗi buồn ấy đơn giản hơn nó nghĩ....
Hôm nay là ngày tròn một năm chia tay tình yêu đầu tiên...
Một năm trước, tại nơi đó, có con bé khóc òa vì lời chia tay nhẹ nhàng, ngọt ngào nhưng đắng cay lắm...
Một năm trước, nó vứt bỏ tất cả những gì gọi là hi vọng, gọi là yêu thương để thu mình về trong một khoảng lặng mơ hồ của riêng mình nó....
Một năm trước nó nghĩ mình sẽ chẳng yêu ai hết, sẽ dành quảng thời sinh viên còn lại để học, và sau này nó sẽ chỉ yêu thêm một người nữa thôi, sẽ dành tất cả tình yêu lớn lao nhất cho người ấy một cách trọn vẹn.....
Một năm trước, nó tự hứa với lòng mình rằng một năm sau sẽ đạt được một cái gì đó, sẽ chứng tỏ cho bản thân mình thấy nó là đứa mạnh mẽ và kiên cường...
Và một năm qua đi, nó đã làm được bao nhiều việc, nó đã sống đúng là mình, sống có ý nghĩa, và nó tìm được nhiều điều, tìm lại được hi vọng, tìm lại được đam mê, tìm lại được một nửa yêu thương...và nhất là nó có thêm bao nhiêu là bạn bè tốt.....
Đôi khi nó tự hỏi, liệu đối với anh, nó có còn ý nghĩa gì nữa không?
Và giờ thì nó đã tự có câu trả lời, chẳng có gì là vô nghĩa trong cuộc sống này cả, nhất lại chính là nó làm nên những điều có nghĩa...và nó tin ở một vùng trời xa xa nào đó, anh nghĩ về nó với một niềm vui và cũng thấy hạnh phúc như chính nó bây giờ.
Một năm nhìn lại thấy có biết bao nhiêu điều mới mẻ, và Monsoon ngày nào đã lột xác, nó vui và hạnh phúc vì sự trưởng thành của mình, và nó nhận ra rằng cuộc sống cho ta nhiều điều, ngay cả khi ta va vấp thì những điều ấy vẫn có thể biến thành sức mạnh cho ta đi tiếp con đường phía trước.....
Nó vẫn tự nhủ lòng mình trong mọi hoàn cảnh, đừng bao giờ đánh mất niềm tin.

Nhớ hơn một năm trước, tại mái nhà này, nó đã gặp biết bao bạn bè, xa có gần có, họ có chung chí hướng, chung mục tiêu với nó, họ cho nó nhiều động lực để phấn đấu mặc dù mỗi người chọn cho mình một lối đi riêng, 4rum là nơi nó quên đi tất cả những nỗi buồn vu vơ, bởi vì trong thế giới đó chỉ có một sự sở hữu duy nhất đó là kiến thức.
Dương Hương bảo, cái công việc mang lại cho ta niềm vui nhiều nhất đó chính là học tập, ở cái thế giới ấy có tình yêu, có niềm đam mê, có nhiệt huyết, có cả sự sống và cái chết nhưng không có nước mắt, ko có đau khổ và chẳng có sự chia li.
Thế rồi hai đứa vùi đầu vào sách vở, vùi đầu vào bài tập, mải miết theo đuổi những lớp dạy thêm...... để quên đi một mối tình đầu tan vỡ.
Cách phản ứng của con gái thường thế, nhất là với những đứa như nó và Hương trước những biến cố, những tổn thương về mặt tình cảm.
Thế rồi mối tình đầu cũng qua đi như làn mây khói, thi thoảng nhìn lại con đường đã đi qua, tự hỏi lòng mình rằng tình yêu giờ đang ở đâu, mỉm cười và thoải mái vô cùng, vậy là một năm trôi đi, nó đã vượt lên nỗi buồn ấy đơn giản hơn nó nghĩ....
Hôm nay là ngày tròn một năm chia tay tình yêu đầu tiên...
Một năm trước, tại nơi đó, có con bé khóc òa vì lời chia tay nhẹ nhàng, ngọt ngào nhưng đắng cay lắm...
Một năm trước, nó vứt bỏ tất cả những gì gọi là hi vọng, gọi là yêu thương để thu mình về trong một khoảng lặng mơ hồ của riêng mình nó....
Một năm trước nó nghĩ mình sẽ chẳng yêu ai hết, sẽ dành quảng thời sinh viên còn lại để học, và sau này nó sẽ chỉ yêu thêm một người nữa thôi, sẽ dành tất cả tình yêu lớn lao nhất cho người ấy một cách trọn vẹn.....
Một năm trước, nó tự hứa với lòng mình rằng một năm sau sẽ đạt được một cái gì đó, sẽ chứng tỏ cho bản thân mình thấy nó là đứa mạnh mẽ và kiên cường...
Và một năm qua đi, nó đã làm được bao nhiều việc, nó đã sống đúng là mình, sống có ý nghĩa, và nó tìm được nhiều điều, tìm lại được hi vọng, tìm lại được đam mê, tìm lại được một nửa yêu thương...và nhất là nó có thêm bao nhiêu là bạn bè tốt.....
Đôi khi nó tự hỏi, liệu đối với anh, nó có còn ý nghĩa gì nữa không?
Và giờ thì nó đã tự có câu trả lời, chẳng có gì là vô nghĩa trong cuộc sống này cả, nhất lại chính là nó làm nên những điều có nghĩa...và nó tin ở một vùng trời xa xa nào đó, anh nghĩ về nó với một niềm vui và cũng thấy hạnh phúc như chính nó bây giờ.
Một năm nhìn lại thấy có biết bao nhiêu điều mới mẻ, và Monsoon ngày nào đã lột xác, nó vui và hạnh phúc vì sự trưởng thành của mình, và nó nhận ra rằng cuộc sống cho ta nhiều điều, ngay cả khi ta va vấp thì những điều ấy vẫn có thể biến thành sức mạnh cho ta đi tiếp con đường phía trước.....
Nó vẫn tự nhủ lòng mình trong mọi hoàn cảnh, đừng bao giờ đánh mất niềm tin.
Thứ Tư, 10 tháng 11, 2010
Once more time
Ngồi play bài Once more time mãi mà ko biết chán, bởi lời bài hát gợi cho người ta nhiều xúc cảm và suy nghĩ.
Người ta cứ nói mãi cái câu: giá mà....giá mà...nhưng người ta ko hề nhận ra rằng nếu như cái giá mà này xảy ra thì sẽ có cái khác khiến cho người ta lại phải nói giá mà...Chẳng nên tiếc nuối bất cứ điều gì cả. Mọi thứ chỉ có thể nên chấp nhận và cố gắng vượt lên, cố gắng tự thay đổi....
Sẽ chẳng có cái gì là "lại" cả, trên đời này ghét nhất chữ "lại", hãy cứ nghĩ như thế để mà cố gắng làm mọi thứ tốt nhất ở lần đầu tiên, hãy nghĩ mọi thứ mình làm ngày hôm nay là cơ hội duy nhất được làm, để có ý thức và động lực làm với kết quả tốt nhất, cũng giống như ta chỉ có một cuộc đời này để sống, một trái tim này để yêu, một tâm hồn này để cảm nhận......
Chợt nhớ đến câu : Sống như ngày mai anh phải chết" và thấy những giây phút này sao mà đáng quý thế, mới thấy hết giá trị của một ngày, mới thấy hết ý nghĩa lớn lao của những ánh bình minh......
Chợt nhớ đến tình yêu của anh, và nhớ đến những kỉ niệm đã có cùng anh..... ước ao tất cả đừng qua mau, để mình có cơ hội sống hết mình với những gì đã có ấy, để chẳng khi nào mình với anh, một trong hai người phải nói tiếc nuối.....
Chỉ còn 4 tuần học nữa thôi là đến kì thi, 4 tuần nữa để học thầy, 4 tuần nữa để học cái môn học thú vị ấy, sẽ phải chia tay thầy, chia tay buổi chiều thứ 4 đáng nhớ ấy, chia tay những bài học của thầy, nhưng những gì thầy để lại thì còn mãi mãi. Tự hứa sẽ đạt điểm cao môn của thầy, tự hứa sẽ học như lời thầy tâm huyết....học như lòng quyết tâm hôm chia tay thầy đầy ngậm ngùi của năm thứ 2.......
Once more time, một lần nữa thôi, để ta có thể sống hết mình với những gì ta đang có.....
Người ta cứ nói mãi cái câu: giá mà....giá mà...nhưng người ta ko hề nhận ra rằng nếu như cái giá mà này xảy ra thì sẽ có cái khác khiến cho người ta lại phải nói giá mà...Chẳng nên tiếc nuối bất cứ điều gì cả. Mọi thứ chỉ có thể nên chấp nhận và cố gắng vượt lên, cố gắng tự thay đổi....
Sẽ chẳng có cái gì là "lại" cả, trên đời này ghét nhất chữ "lại", hãy cứ nghĩ như thế để mà cố gắng làm mọi thứ tốt nhất ở lần đầu tiên, hãy nghĩ mọi thứ mình làm ngày hôm nay là cơ hội duy nhất được làm, để có ý thức và động lực làm với kết quả tốt nhất, cũng giống như ta chỉ có một cuộc đời này để sống, một trái tim này để yêu, một tâm hồn này để cảm nhận......
Chợt nhớ đến câu : Sống như ngày mai anh phải chết" và thấy những giây phút này sao mà đáng quý thế, mới thấy hết giá trị của một ngày, mới thấy hết ý nghĩa lớn lao của những ánh bình minh......
Chợt nhớ đến tình yêu của anh, và nhớ đến những kỉ niệm đã có cùng anh..... ước ao tất cả đừng qua mau, để mình có cơ hội sống hết mình với những gì đã có ấy, để chẳng khi nào mình với anh, một trong hai người phải nói tiếc nuối.....
Chỉ còn 4 tuần học nữa thôi là đến kì thi, 4 tuần nữa để học thầy, 4 tuần nữa để học cái môn học thú vị ấy, sẽ phải chia tay thầy, chia tay buổi chiều thứ 4 đáng nhớ ấy, chia tay những bài học của thầy, nhưng những gì thầy để lại thì còn mãi mãi. Tự hứa sẽ đạt điểm cao môn của thầy, tự hứa sẽ học như lời thầy tâm huyết....học như lòng quyết tâm hôm chia tay thầy đầy ngậm ngùi của năm thứ 2.......
Once more time, một lần nữa thôi, để ta có thể sống hết mình với những gì ta đang có.....
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
