Chủ Nhật, 28 tháng 3, 2010

Thứ hai là ngày đầu tuần......em hứa cố gắng chăm ngoan

.......May quá, thế là anh Hiếu lại là "Cứu tinh xa lộ" của mình một lần nữa, anh ấy lại tìm được USB cho mình, anh còn bảo là khi nào lên thư viện em phải bảo anh trước để anh chú ý rút USB cho. Hihi, cứ khi nào quên USB là gọi cho anh ấy, ngại thế. Tại vì dạo này dùng nhiều đến USB nên toàn quên thôi, với lại đầu óc cái con bé Monsoon này thì chán lắm....

......Cái PC hỏng vẫn chưa sửa được, bất tiện vô cùng, học nhiều, lại thích update thông tin liên tục mà ko có, toàn phải mò lên thư viện trường.

......Anh Huy bất ngờ gửi mấy cái tin nhắn offline, đọc xong thấy cảm động, nhưng mà vẫn giận anh ấy lắm, người gì mà lại thế, quân tử gì mà lại như thế chứ, người ta quan tâm cũng ko cần, đến lúc người ta đi rồi lại nói là "anh cần em", thế là thế nào? Đàn ông như anh ấy thật khó hiểu!

......Mấy hôm nay giận Hòa Anh, không thèm liên lạc, tại HA đi festival kiến trúc nên bận, nhưng mình ko thích cái kiểu đó, bận thì cũng phải nói một câu chứ, thế là mình cắt liên lạc, ko thèm nghe máy, ko thèm nghe điện thoại, cho chừa cái tình đó đi, cái gì cũng phải tôn trọng bạn một tí chứ.

Tối thứ bảy anh Hiển hẹn online, nhưng mà cái PC hỏng, bực mình quá. Trưa thứ 6 ở trên thư viện đang online thấy anh Hiển chào, lạ quá, hóa ra là anh ấy cũng đang trên thư viện mà ko hay biết gì hết. Anh ấy tưởng mình buồn nên ghé vào hỏi thăm, tối lại thấy nhắn tin hẹn mình online nói chuyện, thế là ko online được, đành nằm nhắn tin nói chuyện với anh Hiển. Mình thấy vui lắm vì có người chia sẻ, lại quan tâm nữa, anh ấy bảo lúc nào cũng thấy em đọc sách và đánh máy, ko khéo mai sau làm công tác nghiên cứu mất, hóa ra là anh Hiển cũng giống chị Bích, lúc nào cũng nghĩ mình là một cô nàng "mọt sách", đến khi mình bảo là : Em cũng thích nội trợ lắm, thì anh Hiển mới ngã ngửa: "Hóa là em ko giống như cô nàng mà anh vẫn nhìn thấy trên thư viện....."

Một lúc thì anh Giang PR nhắn tin chúc em thi giữa kì tốt, ngày mai anh ấy phải thi tiếng Trung mà vẫn có thời gian nhắn tin cho các em. Mình cũng chúc sếp Giang thi tốt, anh Giang nói chuyện rất tình cảm, anh ấy vốn thế, và rấtchân thành, nên mình cực kì quý anh ấy. ANh ấy cũng là một tấm gương sáng mà. Thế nên có gì cũng muốn tâm sự với anh. Anh ấy luôn nói mình còn rất trẻ nên anh em mình cần cố gắng nhiều, họchỏi nhiều thì mới thành tài được, nghe thật chí lí. Mình thích những mẫu người như anh ấy.

Anh Tấn Lộc đang đi công tác ở tận Cà Mau nên dạo này ko thấy lên Vnecon, nhớ quá, vì mình rất thích đọc bài của anh ấy, anh Lộc còn để lại tài khoản ở bên Tailieu cho mình và Saradoan tha hồ download, vui quá, có lẽ anh ấy luôn là người cởi mở và nhiệt tình như thế, ít nhất là trong mắt mình. Muốn nói lời cảm ơn anh thật nhiều mà có lẽ chưa đủ. Anh ạ, em sẽ cố gắng học thật giỏi để xứng đáng với niềm tin của anh.

Hôm nay thứ hai đầu tuần, sáng đi dạy, chiều học tiếng Anh. Chuyện anh Hà đường như đã ổn thỏa, thấy anh ấy tập trung học hành, mình cũng vui, học gì thì cũng phải tự nguyện và hứng thú thì mới hiệu quả được, cũng rất mừng vì mình đã nói chuyện trực tiếp với anh ấy, giải tỏa tất cả, hi vọng anh học tốt.

Mọi thứ cứ tiếp diến như thế, cũng ko có gì đặc biệt mấy, vẫn cô đơn như ngày xưa, nhưng mà ko buồn nữa, vì mình đã chấp nhận là một cô nàng độc thân vui vẻ mà.

Đôi khi thấy vui vui vì thi thoảng lại nhận được tin nhắn của Người Khổng Lồ hỏi han, hay khi buồn lại than thở với anh ấy, hóa ra là bạn bè có cái hay như thế đấy, vô tư và thoải mái.

Mình vẫn tự hào lắm dù luôn nói I_am_ single

.......Hôm nay là ngày đầu tuần , còn rất nhiều công việc đang chờ đợi, cố lên Monsoon ơi.......Em hứa cố gắng chăm ngoan........




Thứ Ba, 23 tháng 3, 2010

Chuyến đi thực tế môn tư tưởng Hồ Chí Minh

Lớp TC21 nổi tiếng với những hoạt động ngoại khóa rất vui vì có những SV năng động tự tin và học cũng khá là hoành tráng vì lớp mình dân Ngân hàng mà siêu English lắm nha, các bạn hãy xem seri ảnh của bọn mình thì biết ngay thôi mà, tự hào về lớp mình quá, yêu lớp mình nhiều nhiều, hun cái nào! ^_^





Chủ nhật tuần trước 14/3/2010 khoa Ngân hàng tổ chức cho sinh viên đi thực tế môn tư tưởng Hồ Chí Minh tại lăng Bác, cả lớp đã có một chuyến đi rất thú vị, đó là dịp để học tập nhưng cũng là dịp để chúng mình đi chơi chụp ảnh với nhau, vì chụp ảnh dã ngoại bao giờ cũng đẹp hơn "tự sướng" trong lớp rồi, mấy đứa hí hửng mang máy ảnh đi để thỏa mãn cái sở thích chụp ảnh ngoài trời của mình.





Hôm ấy theo kế hoạch mà mình với lớp phó đã vạch ra, đó là đi lăng Bác xong rồi quay về Công viên Bách Thảo để tổ chức 26/3 luôn, thế là cả lớp đều vui, duy chỉ có vài bạn có việc đột xuất ko tham gia được với lớp, tiếc quá, dù sao thì mình cũng rất vui vì lớp đã có những bức ảnh tuyệt đẹp, Giang bí có vẻ rất hài lòng với những gì chúng mình đã " gặt hái " được.






Cái này chụp ở bên ngoài bảo tàng Hồ Chí Mình, mình khoác tay Hà Vũ rất chi là tình cảm^_^




Đây là cái ảnh đẹp nhất của mình với Ngọc ma nữ, con bạn thân nhất ở đại học, có lẽ nó là đứa bạn đầu tiên làm cho mình khóc khi hai đứa lần đầu tiên giận nhau....Ngày 11/3/2010 ( bà ơi đây cũng là ngày kỉ niệm lần đầu tiên tôi và anh Đức đi chơi với nhau dưới trời mưa phùn rất đẹp và cũng thấy thích nhau từ hôm ấy đấy. Hix, chuyện tình của tôi lãng mạn bà nhỉ?)



Lần đầu tiên mình đã làm lành với con bạn thân theo một cái cách hết sức lãng mạn: viết cho Ngọc một bức thư tay dài 3 trang giấy và kèm theo một món quá nhỏ là một khung ảnh hi vọng nó sẽ là nơi đặt ảnh của hai đứa, hoặc là nơi đặt ảnh của Ngọc với MU, bà Ngọc cảm động rơi nước mắt, đấy là lần chúng mình giận nhau bà nhỉ, tôi vẫn nhớ lắm, khi ấy hai đứa cũng khóc, tôi sợ mất bà kinh khủng, tôi biết là tình bạn phải có thử thách mới bền lâu được, là Hòa ANh đã nói với tôi như thế, và Hòa Anh gợi ý cho tôi làm lành với bà như thế để kỉ niệm lần đầu hai đứa mình giận nhau. Bà đừng có trẻ con như thế nữa, tôi ghét nhìn thấy bà khóc, đơn giản là tôi ko muốn người tôi yêu quý phải khóc, tôi thấy tội lỗi kinh khủng!!!






Bắt đầu từ đây là seri ảnh chụp ở Công viên Bách Thảo do những thợ ảnh chuyên nghiệp lớp TC21 thể hiện.......xin mời bà con thưởng thức!













Bắt đầu từ đây là seris ảnh mang chủ đề "Những cô gái chân dài của TC21"

Lời bình luận chung:


"TÔI KHÔNG OVERCONFIDENT ĐỂ NÓI GIRLs TC21 ĐẸP"_ GIRLs XINH CHỈ NÓI LÊN SỰ THẬT, câu này nghe được đấy! ^_^

















Đây là ảnh chụp với bạn Phương Anh, bạn được gọi là Girl Nhật Bản vì có khuôn mặt dễ thương giống con gái Nhật ^_^








Cái này chụp với bạn Duy Hiếu ở Đường Cây Xoài trong lăng Bác.





Còn nhiều ảnh lắm mà ko up được hết, thôi để khi khác vậy, nhưng mà thế này là hoành tráng lắm rồi, đẹp thật đấy!









Monsoon và những người bạn

Ôi mấy hôm nay bọn lớp mình loạn xị lên về vụ chụp ảnh, chúng nó thi nhau pose ảnh để up lên facebook, mình cũng take được vài cái rất đẹp, à mà ko đẹp bằng chụp ảnh Hàn Quốc với Ngọc ma nữ và Nga ngố hôm đi chợ xanh sinh viên nhưng cũng đáng để post lên blog cho mọi người coi tí ^_^


Nhìn mình và Tân tình cảm thế này chắc bà Ngọc ma nữ tức lắm đây, haha^_^
Phải nói rằng bà Ngọc ma nữ dạo này độ tự sướng hơi bị cao nhé, hôm trước bà ấy tuyên bố thẳng thừng với mình là sẽ up ảnh lên mạng quảng bá với bạn bè là bà Ngọc với ông Tân ( đậu phộng) chính thức là một cặp, còn mình thì cũng ko thua lém gì, mình chính thức tuyên bố với bà ấy sẽ là Tình Địch của bà Ngọc, ông Tân ngồi giữa lắc đầu ngao ngán: " Mình có giá đến thế sao?"
Giang Bí bảo là cái này giống Family quá, mình thấy tình cảm thật dấy, cũng giống một Family đấy chứ ^_^
Cái này cũng tình cảm nhỉ?

Đây là Giang Bí, con bạn xinh nhất và cá tính nhất của mình( ngoài Vân Anh đang học bên xứ Tây ra thì có lẽ Giang là con bạn để lại ấn tượng khó phai nhất đối với mình), này nhé: Englich cực tốt, độ tự tin phải nói là đặt đến mức Overconfident: "Tôi_ luôn _là _chính _mình" ^_^

Cái này nhìn mình cười chả tự nhiên lắm, ông Tân thì có vẻ hãnh diện lắm vì được chụp ảnh với 4 kiều nữa liền, vinh hạnh thế còn gì ^_^

Chúng nó bảo Tân tham quá, còn Tân bảo là đây là hỉnh ảnh của Tân trong tương lai:

"Đại Gia và Kiều Nữ"

Chủ Nhật, 21 tháng 3, 2010

Ngày chủ nhật bận rộn

Ui chà, sao hôm nay bận bịu quá vậy!

6h kém 15' sáng Yến béo đã alô chào buổi sáng:

"Cậu ơi, cậu dậy chưa, dậy đánh răng rửa mặt đi, tớ sang đón cậu đi ăn sáng"

....hix....sao sớm vậy, tớ chỉ muốn ngủ thôi......hôm nay nhận lời đi đón tráp cưới cho chị cái Yến , chị ấy tên là Hà rất xinh và giỏi nữa, thật là ngưỡng mộ khi chị ấy ra trường với tấm bằng loại Giỏi_ chuyên ngành kế toán. Chị Hà con bác Hiền, tên hay nhỉ?

7h có mặt ở hàng trang điểm, sau khi đã ăn sáng, ngồi đọc báo chờ chị Hà trang điểm trước, hôm nay chị ấy ăn hỏi mà, chị ấy sinh năm 86, lấy anh Thông sn 83 gần nhà mình, ui thật là hay, mình cũng biết anh Thông và anh ý cũng biết mình mà, những chả bao giờ nói chuyện vì anh ý hơn mình nhiều tuổi, có khi chào bằng chú cũng nên, hihi.

Mình trang điểm trông cũng được ( đấy là chúng nó bảo thế), mấy con bé bạn Yến còn bảo là trông mặt mình baby thế, buồn cười đến chết, nhưng tại mình thấy mấy bạn Học viện tài chính và Thương mại sao mà già thế, con gái Hải Phòng đây, cả Thái Bình nữa, già quá! Thế là chúng nó cứ xúm vào khen mình có làn da đẹp, hic, ngại quá ta.

Trang điểm vào đứa nào cũng xinh, lại mặc áo dài màu đỏ nữa chứ, trông rõ đẹp, đây là lần thứ hai mình đi bê tráp nên cũng có đôi chút kinh nghiệm, mình ko cần phải cưỡi lên những đôi giày cao gót 10 phân như chúng nó vì mình cũng tạm được về chiều cao rồi. Mình đi đôi 3 phân mà còn cao hơn mấy đứa bạn Yến đấy, ôi tự hào kinh!

Không ngờ cái chiều cao1m62 của mình ra ngoài hiếm thật( bọn nó bảo thế) dù ở lớp mình ko bao giờ tự hào về chiều cao cả, vì chúng nó toàn chân dài dáng chuẩn thôi. Hix.

Bê tráp xong về đám cưới anh Quân, thế là anh ấy đã lấy vợ rồi đấy, anh bạn thời thơ ấu của mình đã có vợ rồi, anh sinh năm 84, năm nay anh 26 tuổi, mình vừa vui vừa nhớ, vì bao kỉ niệm với anh còn nguyên vẹn, dù có lẽ năm tháng qua đi anh cũng đã quên nhiều, 15 năm rồi còn gì, cái ngày anh nghịch dại làm đập cánh cửa vào mặt em làm em sưng tím cả mặt và giận anh đến hàng tháng ko thèm nói chuyện, 15 năm rồi em vẫn ko quên, ko còn giận anh nữa dù con gái là chúa thù dai. Em vui vì thấy anh vui, anh đẹp trai và phong độ trong bộ Suit đen trông rất lịch lãm, tối hôm qua nhìn thấy anh tươi cười và hạnh phúc thật, trông đẹp trai hơn mấy chân kính đấy. Em chúc anh hạnh phúc trăm năm bên chị ấy nhé!

Thế là em chạy lăng xăng cả ngày trong đám cưới anh. Anh có lẽ sẽ thấy cô bé hàng xóm này hôm nay sao trông xinh thế, vì hôm nay em trang điểm mà, anh chắc sẽ ngạc nhiên lắm đây, em cũng lớn rồi mà......thế mà hôm quá ko thèm hát tặng anh bài nào đấy, vì em ngại lắm, em ko thuộc nhiều bài hát, có chăng chỉ là mấy bài tuổi teen thôi.

Hôm nay bận kinh khủng, đám cưới xong dọn dẹp mệt lả người, buồn ngủ, đau chân vì phải đứng nhiều, nhưng nhìn cô dâu chú rể hạnh phúc mình cũng vui lây, thế là giờ sẽ có thêm một người không còn cô đơn nữa...

Giờ mình đang lo ôn thi Anh, chiều mai thi nghe nói rồi, mà sáng mai lại phải đi dạy thêm chứ, ngồi gõ keyboard chút thôi còn phải học bài, dù bây giờ đã muộn rồi, nhưng vẫn cố gắng lưu lại chút gì đó đáng nhớ của một ngày chủ nhật bận rộn, để biết rằng nhịp sống bình yên đã trở lại và ta thấy vui hơn, yêu đời hơn vì những người quanh ta....

21h31'_21/3/2010

Thứ Năm, 18 tháng 3, 2010

Em không thể quên Password..........


.........Em đã cho tất cả kỉ niệm của hai chúng ta vào ngăn kéo và khóa chúng cẩn thận, em cứ ngỡ em đã quên password rồi nhưng rồi vô tình em lại nhớ và em lại mở chúng....... và em khóc, khóc khi nhận ra rằng anh luôn ở trong trái tim của Monsoon.


Em cứ tưởng em đã quên anh nhưng mà hình như ko phải, em không làm được. Những dòng tin nhắn của anh vẫn cứ làm em nhớ, em thương.


Không, em yêu một XXX khác cơ, anh tình cảm và luôn nhẹ nhàng với em dù có bất cứ chuyện gì đi nữa, không phải là anh bây giờ, em yêu người khác cơ, người ấy đã ko còn là của em nữa, ko dành cho em nữa, làm sao đây hả anh, em phải làm sao để tìm lại anh của em đây, khi mà anh đã lạc mất rồi, đã vụt mất khỏi em rồi, đã đi qua em như một giấc mơ vừa qua để cho đến giờ em vẫn ko tin, không tin là em đã mất anh rồi.


Em không thể chấp nhận được sự thật này, anh ah.


Chỉ vài tháng trước đây thôi và bây giờ, tại sao anh lại thay đổi nhanh như vậy, có phải là anh của em nữa ko?


Em buồn lắm anh ah, những lời nói của anh giờ em vẫn còn nhớ, rằng anh chỉ yêu một mình em thôi, rằng mình sinh ra là để cho nhau mà...tại sao anh lại ko giữ lời vậy tại sao? tại sao?


Em ko tin, ko tin, dù em đã nhìn thấy sự thật, em vẫn buồn và đau khổ, em ko tin là em mất anh thật rồi.


.......Em ko quên được những kỉ niệm ấy, dù em đã cho nó vào ngăn kéo và đặt password cần thận và quên đi, vậy mà em lại nhớ và mở nó ra, và lại đọc, và lại nhớ, lại thấy anh về trong tâm trí em, em ko làm được, ko làm thế nào để quên anh được, em phải làm sao??????

Stress.......!

Mệt, chỉ là mệt thôi....

Đi từ sáng đến chiều, mệt mỏi vô cùng, dạy thêm kín tuần, học cũng căng thẳng, sắp thi giữa kì rồi.

Thư viện cũng nhiều việc, kế hoạch sắp triển khai: tổ chức thi viết về thư viện và hội thảo phương pháp học tập.

Mai đi dạy rồi, trưa lại phải làm Slide di chúc Hồ Chí Minh rồi, lại học nhóm tiếp....Thứ bảy vẫn dạy bình thường, rồi kiểm ta tin thực hành, ôi chết mất!

Chủ nhật này cưới anh Quân, mình sẽ xin nghỉ tập huấn cán bộ hội để ở nhà giúp anh.

Anh Hiếu đang co việc nhờ mà ko dám nhận lời vì mình ko đủ thời gian, ngại với anh quá

Mấy cuốn sách thì chưa đọc xong để trả thư viện, chết mất, bao nhiều là việc, hix, có ai giúp tôi với!

P/S: Mệt quá, mình sút cân rồi. Hix


Chuyện tình cây, lá và gió


Tháng ba...cái tháng ba còn đầy không khí của mùa xuân.........."từng chồi non xanh mơn man, từng hạt mưa long lanh rơi".....bài hát nào vẫn còn đây, trong kí ức của em.....tháng ba.....là giọt nước mắt em rơi trong cái ngày mình xa nhau....Winter_alone...... anh ở đâu?


Ngày đó mình đã bên nhau, là bạn thân, rất thân....còn em ...dù nói yêu nhưng trong lòng luôn coi anh là bạn, là bạn mãi mãi, vì ta sinh ra là để ở bên nhau, trong suốt những năm tháng đến trường. Anh nhỉ?

....Nếu ngày ấy anh ko đi về phía em, ko gặp nhau giờ này ta thế nào?....


Mình đã đi bên nhau như hai đường thẳng song song, em còn bảo em se ko yêu ai hết, em sẽ đi cùng anh đến suốt cuộc đời với tư cách là một người bạn, ko yêu ai hết, anh cũng vậy, biết là anh yêu em nhiều hơn những gì anh nói, nhưng em vẫn thế, vẫn coi anh là bạn, trong cả giấc mơ vẫn gọi anh là bạn, em ko thể thay đổi được mình, dù biết anh mong chờ một tiếng yêu chân thành từ phía em......

Thế rồi .........lá đã rời xa cây bởi vì gió cuốn là bay đi hay vì cây ko giữ lá ở lại?.......


Anh đã ko giữ em lại, anh muốn em tự do theo cách của riêng em, và em đã thật sự đến được với tình yêu của em, tình yêu của lá và gió...........
Em cứ tưởng ở bên gió, em sẽ hạnh phúc....em sẽ tự do như chiếc lá kia, và đã có lúc em thật sự hạnh phúc.....
Nhung em biết lá và gió dường như cũng ko bao giờ có thể ở bên nhau mãi mãi, vì lá vẫn vậy mà gió thì phiêu du, gió cứ đi, đi mãi, đến một này em nhận ra rằng gió đã rời xa em, cũng như khi xưa, chiếc lá vô tình lìa xa cây.....
Gió đi xa em, để chiếc lá một mình cô đơn, em buồn, em héo hắt, em lạnh lẽo và xác xơ, em vẫn chờ một ngày gió đến và cuốn em đi, em ko thể và cũng ko muốn quay về với cây, cũng ko thể bay đi cùng gió nữa, em là chiếc lá cô đơn.......