Thứ Ba, 6 tháng 12, 2011

Thứ 2 là ngày đầu tuần...

Tự nhiên mình lại nhớ ngày xưa đi mẫu giáo thường hay hát bài: Thứ 2 là ngày đầu tuần, bé hứa cố gắng chăm ngoan...

Hôm nay cũng là một ngaỳ thứ 2, nhưng nó khác với tất cả những thứ 2 khác, thứ hai cuối cùng của tuần học cuối cùng thời sinh viên...

Thế là đã ngày thứ 6 hay thứ 7 gì đó rồi nhà mình bị mất mạng, hỏng cả điện thoại cố định nữa…Chán quá. Giờ chỉ muốn onl một chút để xem có tin tức gì mới không. Không có internet cảm giác mình như bị cô lập. Có nhiều điều muốn làm quá mà phải hoãn lại. Mà cái dịch vụ của VNPT chán quá. Gọi mãi năm lần bảy lượt mà ko thấy đến sửa chữa gì cả.

Hôm nay mình tranh thủ ngày đầu tuần làm được một số việc quan trọng.

Đầu tiên là đi nộp hồ sơ thi TVHK. Nhưng thực sự chuyện mắt mũi làm mình thấy ko khả quan một chút nào.Trước kia mình ko để ý rằng bị cận thì sẽ bị hạn chế trong một số công việc dù là công việc trong tầm tay của mình đi nữa. Giờ chỉ biết trông chờ vào may mắn thôi. Dù sao thì mình cũng muốn thử sức. Con người ta chỉ có một tuổi trẻ thôi mà. Tại sao lại ko thể thử làm những điều mà mình mơ ước thay vì chỉ ngồi mà ước ao và nói câu giá như? Mình thấy thích nhất là lần đầu tiên đi vào khu sân bay Gia Lâm. Mặc dù ngày nào cũng đi bus qua mà mình chưa bao giờ vào khu đó. Đúng là đi một ngày đàng học một sàng khôn. Mình nghiệm ra rằng cứ ở chỗ nào của VN mà liên quan chút gì đó mang tính quốc tế thì độ chuyên nghiệp của họ rất cao. Khi bước vào bất cứ một tổ chức, cơ quan nào thì người đầu tiên mình hay chú ý đó là bác bảo vệ. Có một điều mà mình rất vui ở đây đó là mình thấy bác bảo vệ nào cũng rất nhiệt tình. Chắc thấy mình còn trẻ và cầm bộ hồ sơ chạy loanh quanh hỏi đường nên bác ấy chỉ bảo rất nhiệt tình. Rõ ràng là địa chỉ nộp hồ sơ ghi là 200 Nguyễn Sơn, thế mà cuối cùng mình phải đi bộ cách đó 200m. Đó là trụ sở của Đoàn tiếp viên hàng không VN trực thuộc TCT HK Việt Nam. Mặc dù đó không phải là những trụ sở hoành tráng toạ lạc trên những tower cao ngất như ở trung tâm HN mà mình đã từng đến, nhưng khi bước vào, điều làm mình choáng nhất đó là mình nhìn thấy các anh chị tiếp viên trẻ đẹp trong trang phục màu đỏ trầm trầm quen thuộc mà lần nào lên ga mình cũng nhìn thấy. Nhìn dáng vẻ của họ rất lịch sự và chuyên nghiệp…Rồi con người ở đó cũng thân thiện. Chắc hằng ngày họ cũng phải tiếp đón đến mấy chục lần các bạn đến nộp hồ sơ nên nhìn thấy mình một cái là họ đã chỉ dẫn lên phòng văn thư, rất đơn giản và gọn nhẹ…

Hì. Thực ra đây mới là lần thứ 2 mình đi nộp hồ sơ trực tiếp. Một lần là đi vào ngân hàng xin thực tập, và lần thứ 2 là lần này. Mọi khi toàn nộp trực tuyến nên thấy nó nhanh gọn lắm mà. Chỉ một cái click chuột là xong. Lần này thì phải đến tận nơi nên mới thấy nó rườm rà làm sao!

Nói tóm lại là giờ mình vẫn cảm thấy ko tự tin lắm khi ứng tuyển. Điều duy nhất đó là cái mắt. Còn những yêu cầu của họ, cả phần ứng xử này nọ thì mình nghĩ nếu cố gắng hết sức và thực sự tâm huyết thì mình nghĩ đó ko phải là điều quá khó.

3h chiều…

Ngồi trong tiệm cắt tóc để nâng cấp lại nhan sắc, mình thấy sốt ruột quá. Chả có cái gì tiêu tốn nhiều thời gian bằng chuyện làm đẹp, nhưng mình vẫn phải chấp nhận vì một năm mình chỉ đến tiệm làm tóc có 1 lần duy nhất thôi. Lần này đi ép tóc là do mẹ phải giục mình đến hàng chục lần thì mình mới đi. Chứ mẹ mà ko giục thì chắc mình cũng ko buồn lê bước ra tới hiệu làm đầu. Vì bận quá, với lại sợ mất thời gian nữa. Nói ra thì xấu hổ nhưng thực sự tuy là con gái nhưng mình rất hiếm hoi vào hiệu cắt tóc gội đầu. Vì chỉ là do mình ko có thời gian, và lý do nữa là mình rất cổ điển trong chuyện đầu tóc. Con người cổ điển của mình rất dễ nhìn ra bởi từ khi bước vào đại học, sau 4 năm và tới bây giờ là sắp ra trường rồi mà trông mình vẫn thế, vẫn như sinh viên năm nhất bởi kiểu tóc ko hề thay đổi. Chưa một lần nhuộm tóc, chưa một lần làm xoăn, dù là xoăn giả hay xoăn thật, chưa một lần đi hấp dầu, chưa một lần vào spa…nói chung là mình chưa bao giờ làm một điều mới mẻ lên mái tóc của mình cả…Nghĩ lại thì thấy mình nhàm chán thật, cổ điển thật…thế nhưng mình vẫn thích mái tóc dài thẳng và suôn mượt cho đúng chất con gái Việt Nam.

Thế là sau 3 tiếng rưỡi đồng hồ ngồi đọc báo trong tiệm làm đầu, mình bước ra với mái tóc thẳng tưng với độ dài như cũ và được cắt tỉa gọn gàng hơn tí, tóc mỏng hơn, bay tóc hơn và trông có vẻ mảnh mai hơn tí. Vậy thôi. Về nhà, ngồi ăn cơm mà chả ai comment gì về mái tóc của mình. Đứa em gái đi học về muộn tuyệt nhiên ko biết là chị mình đi ép tóc, vì thấy bình thường quá!

Giá mình nhuộm một tí màu hạt dẻ nâu nâu, hay là bôi ít vàng vàng gì đó thì thể nào nó cũng khen: Chị ăn chơi thế! Nhưng mà thôi, cứ giản dị đi cho đúng với bản chất. Mình tự nhủ là khi nào có người yêu thì nhất định mình sẽ phá cách. J

Thế là hết một ngày trời.

Ngày mai mình sẽ ngồi học bài nghiêm chỉnh để chuẩn bị cho bài kiểm tra môn Thẩm định giá. Rồi còn chuẩn bị kĩ càng cho buổi phỏng vấn nữa. Rất nhiều việc. Ah mà mình còn phải chuẩn bị quần áo mặc trong ngày phỏng vấn nữa…Giờ gói ghém tất cả mọi mệt mỏi của một ngày để học bài thôi. Hi vọng mình sẽ có một tuần mới đầy sức sống.

Chào tuần học cuối cùng của thời sinh viên !!!!

Khi giấc mơ về....

Bây giờ là 9h sáng

Trời mưa rả rích, ko phải cái kiểu mưa rào của những ngày hè tháng 6, tháng 7…Trời mưa lâm thâm, lạnh buốt làm lòng người buồn não nề…

Những lúc lòng cảm thấy buồn như thế thì điều mình sợ nhất là để bố hay mẹ ngồi một mình, vì mình thừa hiểu cái cảm giác của một người ngồi nhìn ra mưa, nếu lại là ngồi một mình nữa thì thật là tệ. Nhất định lúc đó mình sẽ xuống nhà ngồi cùng bố mẹ, nói chuyện hay pha trò, nói vài câu hài hước hay ít nhất là mở cái tivi lên cho có tiếng người nói oang oang, khua bớt cái ko khi vắng lặng của những ngày mưa não nề này…Nhưng thật may vì mình thấy bố mẹ đang ngồi nói chuyện với nhau dưới nhà, đang ngồi uống nước, ngắm mưa rơi, nghe chim hót và xem hoa lan nở, thi thoảng lại trêu đùa vài câu gì đó vui lắm…thế là thôi, mình nghĩ mình nên ở trên phòng để có ko gian riêng cho bố mẹ….

Cảm nhận giây phút này mình mới hiểu ra một điều, với con người thì nỗi sợ hãi lớn nhất đó chính là sự Cô Đơn. Ngày trước học Chí phèo của Nam Cao, khi nói về Chí Phèo với những cảm xúc lạ lùng của một buổi sáng hiếm hoi khi hắn ta tỉnh rượu, thì Nam Cam có nói đến nỗi sợ hãi mơ hồ của Chí Phèo, một nỗi sợ hãi mơ hồ mà chính nỗi sợ ấy khiến cho Chí Phèo bỗng chốc “người” hơn, đó chính là sợ Cô Đơn khi tuổi già đến….

Có lẽ hồi đó, tâm hồn của một con bé 17 tuổi là mình chưa hiểu và chưa thấm nhuần được điều đó đâu, vì 17 tuổi với bao nhiêu bạn bè xung quanh thì còn nghĩ gì đến nỗi cô đơn chứ? Nhưng thực sự bây giờ, khi đã trở thành người lớn, hoặc ít nhất thì mình cũng đã bước sang tuổi 22, qua cái tuổi teen mộng mơ thơ ngây đó rồi, khi bất chợt ngồi nhìn bố mẹ đang xa xăm, mơ hồ trên chiếc bàn uống nước ngoài sân, ngước lên giàn hoa lan và mảnh trời be bé trước sân nhà, khi bất giác mình nhìn thấy khuôn mặt có chút gì thẫn thờ của bố mẹ… hay khi đang chen chúc trên chuyến xe bus chật chội và náo nhiệt bỗng dưng cuộc gọi của bố hay của mẹ: “Con gái về tới đâu rồi? “sao mà cảm động và ngậm ngùi đến thế….. hay khi đang ngồi ăn cơm thấy bố buông một câu buồn tênh: “Đã 7h rồi mà chưa nghe thấy tiếng động cửa” ( có nghĩa là 7h rồi mà chưa nghe thấy tiếng đứa em gái của mình đi học về mở cửa…) là mình biết ngay bố mẹ đang mong mỏi con cái về quây quần bền mâm cơm gia đình lắm, điều đó có nghĩa là khi tuổi già đang ngày một đến gần thì con người ta thường sự cô đơn, sợ phải ở một mình…Hiểu điều đó nên chính lúc này, điều mình sợ nhất là để bố mẹ ở nhà một mình, buồn và cô đơn lắm. Thì đành rằng hi sinh những buổi túm năm tụm ba để ở nhà trò chuyện hay ít nhất có người ra ra vào vào trong căn nhà thì còn hơn là để bố mẹ ở nhà một mình…


Và mình cũng thế, mình sợ cô đơn, sợ phải ở một mình, ngủ một mình…sợ những ngày mưa buồn não nề như ngày hôm nay….

Đôi khi cứ nghĩ cuộc sống thường ngày bận rộn là thế, bực bội là thế, nhưng sao cứ nghĩ đến gia đình là lòng mình lại trùng xuống, mình vẫn hay thấy thưuơng bố mẹ như ngày bé thơ, khi đang ngủ lại chập chờn hình dung hình ảnh mẹ với xe đạp cũ chở mình đi học, hay bố còng lưng run run trong chiếc áo măngtô bạc màu đèo mình đi học những ngày mưa rét…Hồi đó anh Phương cũng thế, cũng hay đèo mình đi học, thế nhưng cái kí ức về anh Phương thì hoàn toàn khác. Anh như một người anh trai luôn quan tâm và để ý tới mình. Với mình anh là thần tượng, và đôi khi mình đã ích kỉ nghĩ rằng anh chỉ là của riêng một mình mình mà thôi. Thật ngây ngô! Mình quý anh, biết ơn anh nữa. Còn với bố mẹ, mình có cả sự biết ơn nhưng hơn hết là niềm thương, là sự xót xa trong lòng…Hồi ấy chỉ mục tiêu học thật giỏi, được thành tích này, thành tích nọ để khoe với bố mẹ…và hạnh phúc của mình chính là đuợc nhìn thấy nụ cười trên khuôn mặt mẹ…Ngày xưa thế và bây giờ cũng thế…Vẫn cứ cố gắng, mong đợi và cố gắng làm mẹ thật vui…

Thế mà đã 12 năm trôi qua, anh Phương giờ đã có con, còn bố mẹ mình giờ đã già đi nhiều, mình thì đã lớn, đã hết 4 năm đại học…Thế nhưng tấm lòng của ngày thơ bé thì vẫn mãi mãi trong trái tim này.

Trời mưa quá, mình đang nghe Kiss the rain, bản nhạc giản dị mà làm lòng người yên bình đến thế. Tự nhiên trong đầu cứ tưởng tượng ra những ngày còn bé, những ngày còn xúng xính trong những bộ váy và với mái tóc dài với những lọn xoăn sóng to tự nhiên, cặp mắt to và trong sáng với mấy cái răng sún mà mẹ vẫn hay trêu là răng 9630, và hồi ấy mình cũng chả có mấy cái nốt ruồi như bây giờ…..Mình cứ tưởng tượng như thế, chập chững bước đi cùng mẹ….Chẳng biết đến khi nào mới thật sự yên tâm về bố mẹ, chẳng biết đến khi nào mới thực sự bình yên để bước ra khỏi mái nhà ấm áp này để tự mình xây dựng một cuộc sống mới…


Bố mẹ mình vẫn ở đây, anh Phương vẫn ở đây, sau 5 năm anh đi học đại học, sau vài năm công tác trong Sài Gòn, anh lại trở về với chính ngồi nhà ấy, nhưng đã 12 năm rồi mà mình ko còn nghe thấy tiếng sao hay tiếng đàn của anh nữa….Mọi thứ vẫn thế. Mình giờ thì đã thay đổi nhiều…Ko còn là cô bé sún chập chững hay bắt anh cõng như ngày xưa nữa. Đôi khi chạm vào ánh mắt của anh còn cảm thấy ngại ngùng….

Đôi khi sự trở về của những giấc mơ ngày xưa làm mình thấy thật hạnh phúc…Trong trái tim mình, gia đình vẫn luôn là điều quý giá và thiêng liêng nhất…


Chủ Nhật, 27 tháng 11, 2011

Trái tim baby


Nếu như ngày anh bước đến
Vì anh đã yêu thương em,
hãy nói với em chân tình
Trái tim đừng làm em bối rồi
Biết đâu khi ngày mai thức dậy, yêu thương kia mong manh tựa cơn gió, bay qua....


Mình rất thích lời bài hát này, chỉ tiếc là ko thể hát có lửa như Văn Mai Hương, nhưng đó là những tâm sự rất thật của trái tim mình_ trái tim baby

Trở về với thực tại .....

Dạo này ai cũng chê mình gầy đi nhiều hơn. Hôm qua nhảy lên cân, hoảng hồn vì giờ mình chỉ còn có 48kg. Thế là bao nhiêu cơm gạo của bố mẹ chẳng thấm vào mình gì cả…Dạo này ko hiểu sao mình ko thể ăn được nhiều. Ngồi ăn ko thấy ngon gì cả. Chẳng hiểu nữa!

Hôm qua Yến cưới rồi. Đám cưới diễn ra vui vẻ và suôn sẻ. Cô dâu chú rể đều rạng rỡ, duy chỉ có một người là buồn, đó là Huy, người yêu cũ của Yến và cũng là bạn cấp 3 của bọn mình. Mình hiểu vì sao Huy nó lại buồn đến thế. Bản thân mình thấy vui cho Yến. Có lẽ khi nghe Yến kể đâu đuôi câu chuyện tình ngắn ngủi của nó với anh Quyền thì mình đã hiểu vì sao nó lấy chồng sớm như thế. Với một số người, có thể đó là vội vàng, là gàn dở, nhưng với Yến thì có thể đó là một sự may mắn chăng? Cũng khó mà bình luận hay dở, nhưng mình mong tất cả những gì tốt đẹp nhất sẽ đến với bạn thân của mình. Mong đến tầm này sang năm nó sẽ có một baby trắng trẻo và xinh xắn như mẹ nó và thông minh như bố nó. Hì J

Thế là giờ đã là cuối tháng 11, 27/11…

Mình chưa làm được gì cả, vẫn chỉ là những dự định vụn vặt, chưa hề có bước ngoặt mới. Vẫn mòn mỏi chờ Tech gọi đi phỏng vấn vòng cuối cùng. CHắc khoảng đầu tháng 12 mà ko biết mình có bị trùng lịch học trên lớp ko? Hi vọng là mọi chuyện suôn sẻ.

Giờ mình lại thấy lo mấy môn trên lớp. Ko hiểu sao lúc nào mình cũng lo nhỡ xảy chân xảy tay rớt một môn nào đó thì hỏng hết cả dự định tốt đẹp, nhưng mà mình sẽ cố, dù mấy môn này môn nào cũng khó nhằn và học ngắt quãng nên mình thấy rời rạc vô cùng….

Mình vẫn sẽ kiên định thi vào ngân hàng, dù mình biết thực tế thì ko màu hồng như mình nghĩ. Mình muốn đi học thêm vài nghiệp vụ cho chắc trước khi bảo vệ, sau đó sẽ đầu tư vào món Toeic một cách liên tục và bài bản hơn.
Mình nghĩ giờ mình ko nên bỏ lỡ bất cứ một cơ hội nào cả, vì cơ hội và may mắn thực chất là sự nỗ lực ko ngừng nghỉ của bản thân con người mà thôi. Nó chẳng phải là một phép màu nhiệm nào cả, cũng chẳng phải là do số phận gì hết, nó là do con người ta tạo dựng nên mà thôi

Càng ngày nhìn mọi người làm việc, phấn đấu, lên kế hoạch, mình mới biết rằng cuối cùng thì cái mà con người hướng tới vẫn là sự ổn định. Bởi vì đến một giai đoạn nào đó thì người ta cũng sẽ cảm thấy mệt nhoài khi phải đi làm xa, phải lăn lộn, bon chen, phải chật vật kiếm tiền. Hình như trong tiềm thức của con người Việt Nam thì sự ổn định của công việc mới chính là yếu tố an toàn nhất, và mình cũng đang bị ảnh hưởng bởi tư tưởng đó. bản thân mình muốn thử thách với cả những lĩnh vực mà mình chưa hề động chạm đến, hoặc có chăng mới chỉ là những khái niệm và công việc mà mình được nghe kể đến. Nhưng sao đôi khi cái sự thích an toàn và ổn định cứ níu kéo mình. Mình nên đến với những công việc mình thật sự thích và lựa chọn vào những môi trường mà mình cho là ổn định?

Thôi chả tính trước được điều gì, chỉ biết là hãy luôn kiên trì với những gì mình đã chọn lựa, có thể trình độ và năng lực của mình chưa giỏi, có thể là với thiên hạ thì mình chưa là gì, giống như Bố Mẹ vẫn nói: Xã hội thiên, xã hội tài, mình chỉ là một hạt cát bé nhỏ trên sa mạc…Thế nhưng mình tin Ở đâu có ý chí, ở đó có con đường. Đôi khi mình nghĩ, HUBT có thể ko dạy mình trở thành một kế toán giỏi, một nhân viên ngân hàng giỏi, nhưng HUBT đã dạy mình một nghị lực sống và một tư tưởng thích thử thách chính mình, mình nghĩ đó mới là kĩ năng sống cần thiết trong cái cuộc sống đầy rẫy bon chen và cạnh tranh khốc liệt trên mọi mặt như bây giờ. Cần biết vượt lên mọi thứ và suy nghĩ mọi thứ theo một tư tưởng tân tiến và tích cực. Hãy luôn tự dặn lòng mình như thế để khỏi pahỉ yêu đuối trước bất cứ một trở ngại và thử thách nào. Và chưa bao giờ mình ý thức về sự thật bại bằng con mắt tích cực như thế này. Thất bại hay thành công chung quy lại đó là sự trải nghiệm. Mà đã là sự trải nghiệm trong cuộc sống thì trải nghiệm nào cũng đầy thú vị và đáng quý, dẫu ko hẳn là tất cả nhưng chúng ta nên biết trân trọng.

Giờ nghĩ lại trong tất cả những việc mình đã làm, trong tất cả những người mình đã từng gặp…có người hay người dở, việc thành việc ko thành, nhưng tựu chung lại thì tất cả đều cho mình một cái nhìn khác nhau về cuộc sống để hiểu hơn, biết hơn và kinh nghiệm hơn.

Giờ ko nên thù ghét ai, ko nên oán trách ai và ko nên định kiến về ai cả. Bao dung hơn, mở lòng hơn và dễ tính hơn một chút, dễ tính nhưng ko có nghĩ là dễ dãi. Vẫn phải có nguyên tắc và đúng mực nhưng sẽ nới lỏng vòng tay và trái tim ra một chút để cảm nhận cuộc sống đa chiều hơn…

Cho đến giờ, sau 2 tình yêu thất bại nhưng đã cho mình được trải qua nhiều hương vị của cuộc sống, mình hiểu ra rằng đôi khi người ta yêu thì dài lâu mà kết hôn thì nhanh, hình như hôn nhân ko có chỗ cho sự mơ mộng và ảo vọng, hôn nhân cũng ko có chỗ cho sự lãng mạn, ngọt ngào, hôn nhân là một sự thật hơi có chút trần trụi nhưng chân thực…Nói thế thì cũng ko hẳn là chính xác nhưng đa phần những cuộc tình yêu gấp, cưới vội thì luôn là như thế. Nhưng với quan điểm của mình, hãy để mọi thứ tự nhiên, chẳng nên cố gắng làm bất cứ chuyện gì áp đặt lên tình cảm của bản thân, nếu như có duyên thì sẽ gặp lại, nếu có duyên thì sẽ đến được với nhau mà thôi. Hãy cứ bình yên như thế nhé trái tim nhỏ bé mà kiên hạnh kia! Vì tình yêu thực sự ko có chỗ cho sự suy tính đâu. Chẳng cần suy tính và nghĩ ngợi đến bất cứ điều gì cả. Cứ sống vô tư thoải mái và làm theo những gì trái tim mách bảo. Cứ như Mẹ nói đôi khi mình thấy hay. Cứ học hành đàng hoàng đi, đi làm đi, phấn đầu chán đi rồi làm ở đâu lấy chống ở đó. Rồi ra mà ở riêng cho khỏi cảnh mẹ chồng _ nàng dâu….Độc lập tự do và bình đẳng! Bản thân mình có lẽ chưa tính đến chuyện làm dâu hay ko làm dâu nhưng mình cũng thích cuộc sống như mẹ nói lắm,. Mình sẽ cố gắng, sẽ phấn đấu!

Mệt rồi nhỉ? Nhiều chuyện làm mình phải nghĩ ngợi nhiều, nhưng từ giờ sẽ ko nghĩ nhiều nữa. Mình vẫn luôn mạnh mẽ mà. Cần gì phải suy nghĩ mãi như thế. Thà rằng cứ hành động và hành động để có thành quả! Ai cũng khen mình có một khuôn mặt baby và một tâm hồn giàu có, mình hi vọng điều đó mãi mãi là sự thật. J

Ngủ thôi, ngủ để kết thúc một ngày chủ nhật đẹp, ngủ để bắt đầu từ tuần sau, tuần thứ 8 và tuần thứ 9_ 2 tuần cuối cùng trên giảng đường của chuyên ngành Tài chính_Ngân hàng mình sẽ có thật nhiều kỉ niệm đẹp.

P/S .............



Thứ Hai, 21 tháng 11, 2011

Điên???

Mình biết đây là thời thời điểm mình cần phải tập trung cho mọi chuyện, từ chuyện học hành cho đến việc tìm kiếm thông tin để nắm bắt thời cơ, cùng với việc xây dựng và tạo lập các mối quan hệ.....Việc nào đối với mình cũng quan trọng, việc nào cũng cần làm ngay…vậy mà đôi khi cái động lực trong con người mình cứ ngày một giảm đi. Có còn là mình nữa ko, có còn là con bé Monsoon mạnh mẽ của ngày xưa nữa không?

Thời điểm này người ta đang phấn đấu để về đích. Hầu hết các doanh nghiệp, các ngân hàng đều ra sức đẩy nhanh tốc độ kinh doanh để hoàn thành các chỉ tiêu, với các cửa hàng, các xưởng sản xuất nhất là hàng thời vị thì giờ này đang lo huy động vốn để đầu tư vào vụ Tết Nguyên Đán sắp tới. Đối với học sinh, đây là thời điểm quan trọng để tất cả đều gắng sức chuẩn bị cho mùa thi học kì sắp đến vào cuối tháng 12 này…Với những đôi yêu nhau thì đây là thời điểm mọi người đang nô nức cưới….
Cuối năm, mùa sản xuất, mùa kinh doanh, mùa làm ăn, mùa học, mùa thi, mùa cưới…. còn với mình, cuối năm dường như là một cái gì đó nặng nề, buồn bã, tuy gấp gáp mà lại thấy rời rạc: mùa chia tay….

Mình đang tách mình ra khỏi cái nhịp sống hối hả tích cực ngoài kia hay sao, mình đang tự làm mình thụt lùi hay chính cái cuốc sống trôi qua quá gấp gáp làm mình bị thụt lùi đi mặc dù mình đã cố gắng hết sức rồi….

Mình thấy trống rỗng quá.

Con người vời bao nhiều khát khao và dự định tốt đẹp của mình ngày xưa đâu rồi.
Trái tim biết yêu thương và biết lo lắng cho người khác, biết quan tâm chu đáo đến mọi người xung quanh của mình đâu rồi?

Gìơ mình thấy cuộc sống cứ trôi đi, bàng bạc, mờ nhạt, hời hợt…..

Tình yêu trong trái tim cũng là một điều gì đó bàng bạc ko lắng động…

Mình thấy bực bội nhiều hơn là vui vẻ, thâý khó chịu nhiều hơn là thoải mái.

Bình minh đến, mọi thứ tưởng chừng như vạn vật bừng tỉnh nhưng tâm hồn mình vẫn ngủ mê, vẫn hoài vọng, nuối tiếc điều gì…

Mình ko hiểu chính mình nữa, chỉ còn thấy mọi chuyện thật khó khăn và tồi tệ…Nó còn tồi tệ hơn là khi mình chia tay Ex, bởi khi đó nói chia tay là chia tay không một chút lưu luyến, nhưng giờ đây, khi mình còn bao nhiêu dằn vạt và giàng xé, đắn đo, khi cái tình cảm đối với anh vẫn ko hề nguôi ngoai trong trái tim, có lẽ đó ko phải là tình yêu nữa mà hình như đó là sự nuối tiếc, là sự lo lắng quá mức cho anh, vẫn thưuơng anh nhiều nhiều lắm mà ko có điều gì diễn tả nổi.

Mình phải làm sao đây? Lạnh lùng thờ ơ, hay sống giả tạo với chính mình? Tiếp tục yêu thương hay là đánh mất? Mọi thứ cứ như thế, bàng bạc, mờ nhạt…

Chán mọi thứ, mệt mỏi với mọi thứ….

Nghi ngại

Trên đời này tìm được một người bạn chân thành thật là khó, tìm được người hiểu mình rất khó, tìm được người yêu mình chân thành khó hơn và tìm được người yêu mình, hiểu mình thì càng khó…

Thường người yêu mình đôi khi lại ko hiểu mình, vì càng bí ẩn càng hấp dẫn và càng muốn khám phá….vì thế yêu thường đi liền với chinh phục và khám phá những gì mới mẻ của nhau

Thường người hiểu mình thì lại ko yêu mình vì hiểu hết rồi, biết hết rồi đâm ra nhàm chán và thấy mọi thứ thường thường thôi…thế là làm bạn mãi mà ko thể yêu được.

Người yêu mình chân thành rất khó vì yêu thường bắt đầu bằng mắt rồi mới đến tim, mình yêu thường hay đừng lại ở mắt và tai chứ ít khi đi vào đến tim vì tình yêu hay có kiểu đốt cháy giai đoạn

Người yêu mình chân thành, hiểu mình chân thành thật là hiếm, nó như là một điều hiếm có và lại khó tìm, bởi vì đôi khi nó ở gần ngay bên mình mà mình chẳng biết, cứ tìm kiếm đâu đâu mà ko nhận ra được nó ở ngay bên mình mà thôi, thế là mình cứ loanh quanh tìm kiếm, rồi mệt mỏi, bơ phờ, thất vọng và cho rằng cuộc đời này chả bao giờ có một người hiểu và yêu mình chân thành….

Giờ mình cũng đang trong tình trạng như thế. Đôi khi thất vọng và thấy vô vị vì chả có ai để quan tâm và yêu thương ngoài gia đình và bản thân mình cả.

Tình yêu đến với mình sao mà khó khăn đến thế…Có những điều muốn vứt bỏ quá. vứt bỏ mà vẫn nặng lòng. Mong đuợc buông tha, được tự do mà ko được

Chả thích bất cứ điều gì trên đời này nữa, có lẽ chỉ khi ngủ, khi dừng suy nghĩ thì mới thấy cuộc đời bình yên mà thôi!

Thứ Bảy, 19 tháng 11, 2011

Only love can say

Nhật kí, ngày ... tháng... năm

Đã lâu lắm rồi không muốn gõ bàn phím. Cứ động vào bàn phím là lại thấy buồn. Vì keyboard chỉ toàn gõ ra những dòng chữ buồn thiu…

Mình sẽ ko như thế chứ? Sẽ vượt qua chứ? Sẽ mạnh mẽ chứ?

Mình ko biết nữa. Có lẽ sẽ ko phải là Monsoon của 2 năm về trước, khi biết rằng mối tình đầu nào cũng tan nhanh như bong bóng xà phòng, thế mà vẫn khổ sở và luyến tiếc, thế rồi vì khổ sở mà biết đứng lên một cách kiên cường và mạnh mẽ, còn bây giờ…

Thế là sau 4 năm đại học, những gì mình nhận về chỉ là buồn thương và tiếc nuối hay sao…

Buồn quá, mình đã khóc biết bao nhiêu, đã sưng húp cả mắt vì khóc, vì đau lòng, vì thương anh lắm lắm, nhưng biết làm thế nào được, vì mình cũng đã quyết định rồi, và một khi đã quyết thì chẳng bao giờ thay đổi, bởi tình yêu không phải trò đùa, và vì đó có thể cũng là duyên phận chăng?

Mệt mỏi quá. Thế là sau bao nhiêu ước ao, tưởng như hạnh phúc đã đến, tưởng như từ giờ phút ấy trở đi , mình sẽ ko bao giờ cảm thấy cô đơn nữa, vậy mà hình như mọi thứ cứ như đang trêu đùa, mình cô đơn vẫn hoàn cô đơn, mình cảm thấy chán nản vô cùng…

Nhưng chán nản thì có làm được gì đâu, mình ko thể cứ buồn mãi, ko thể cứ nặng lòng mãi, cứ lo lắng mãi cho một người, dù mình biết mọi thứ đâu dễ dàng như thế, cứ nói quên là sẽ quên, nói từ bỏ là sẽ từ bỏ. Phải cần thời gian, phải cần những thứ khác để khoả lấp đi. Đôi khi mình thấy mình ngu ngốc và điên rồ, đôi khi mình thấy mình đáng bị như thế, bởi vì có ai bắt yêu thương để rồi khóc vì thưuơng yêu, nhưng mà…đấy mới là tình cảm của con người, đấy mới là tình yêu…

Nản quá, ko còn ai để mà chia sẻ, chẳng ai đủ thời gian rảnh rỗi để nghe mình khóc lóc, đôi khi chỉ là Hương, đôi khi là H.A chẳng, hay chỉ là chính mình, mình thấy lạc lòng quá, thấy sợ hãi quá giữa cuộc sống vốn nhộn nhịp và xô bồ nhưng chính cái lúc con người ta đang chuẩn bị rơi xuống hố sâu của tuyệt vọng thì gần như mọi thứ cứ như đang rời xa và xa mãi thôi.

Một lần anh Huy đã nói với mình: Bạn là những người ở lại với mình khi mọi người đã rời bỏ mình tất cả….Thế nhưng trong sâu thẳm trái tim, mình vẫn luôn giữ mãi câu chuyện của lòng mình, vẫn muốn nó làm một cái gì đó riêng tư nhất trong góc khuất tâm hồn, vì thế chả còn ai cả. Nếu có cái Quyên, cái ÁNh ở đây, nó sẽ oà lên khóc cùng mình, thế nhưng chảng có ai lúc này, một mình, lẻ loi và đơn độc

Mình ko biết nên suy nghĩ theo hướng nào, đành để cho mọi thứ lắng dịu, cho tất cả trôi qua như một lẽ tự nhiên. Mình vẫn mong thời gian và công việc sẽ làm mình bớt suy nghĩ về chuyện ấy. Mình sẽ sống thoải mái và hoà mình hơn với mọi người….

Mệt mỏi vô cùng. Mình mệt đầu đến nỗi ko thể viết được nữa. Mình mệt đến nỗi mọi thứ cứ đảo lộn và rối tung. ước gì được đi đâu đó vài ngày, xa Hà Nội, xa những bận rộn và xô bồ, xa tất cả, xa anh…Giờ mình mới hiểu vì sao những người đâu khổ thường hay chạy trốn, và nếu ko thể chạy trốn thì họ sẽ cố gắng tìm một tình yêu mới để thay thế, để trốn chạy nối cô đơn. Còn mình thì ko thể làm theo bất cứ cách nào ngoài việc chấp nhận nó và vượt lên nó.

Một lần trong một cuộc hội thảo, mình nghe được một câu rất hay của Quách Tuấn Khanh, đó là “Chỉ khi chứng kiến một người đói đang đi tìm sự sống thì ta mới thấy rõ cái bản năng sống trỗi dạy mạnh mẽ của người đó”. Liệu mình có thể là cái con người đang đói khát đi tìm sự sống ko? Đây có thể ko hẳn là sự sống, mà là sự bình yên trong cuộc sống….Để có bình yên, con nguời ta cũng phải đấu tranh, cũng cần phải một sự trỗi dậy theo bản năng đó hay sao?

Giá như trong giấc ngủ là khi mình cảm thấy cuộc sống tươi đẹp nhất, bớt mệt mỏi nhất thì mong rằng mình sẽ ngủ một giấc thật dài, thật sâu, để sớm mai thức giấc, bình minh lại trở về, sự lạc quan lại trở về…

21 years old…. lonely!

Tobe myself



























Location: Bai da song Hong



Photographer: Duong Tien Dung