Hôm qua chủ nhật, 1h chiều đã có mặt nhà thầy Hoàng thi thử Toeic, nhà thầy ở số 300 phố Huế, ngày gần Vincom nên khá dễ tìm, gần đó có quán cafe 135 Mai Hắc Đế, một địa điểm gửi xe lí tưởng, có lẽ thầy đã tính trước rồi thì phải.
Thấy tiếp đón học sinh nhiệt tình, nhà thầy rất chật chội, đúng kiểu phố cổ, ngõ đi vào hun hút, phải đi lên cái cầu thang màu xanh rồi mới lên được nhà thầy, nhưng trong nhà sạch sẽ và ngăn nắp, đến cái bút chì cũng được để ngay ngắn.
Thầy nói nhanh và nói tiếng ANH như tiếng mẹ đẻ.
Khi vào thi, thầy chỉ cho bọn mình một vài tips để khi thi thật sẽ ko bị bỡ ngỡ:
1.Thi thật ở số 75 Giang Văn Minh, phòng thi tối đa 50 người,loa chung nên có lẽ là khó nghe vì âm thanh loãng, phòng có 2 mặt là kinh và ko cách âm như nhà thầy nên sẽ nghe thấy hết cả tiếng ồn ào đi ngoài đường, rồi tiếng ồn của những thí sinh khác, vì thế cái quan trọng nhất là sự tập trung cao độ.
2. Part 1, 2 có ví dụ, part 3, 4 ko có ví dụ nên phải tập trung ngay khi người ta đọc dứt đề bài
3. Không được phép mở đề khi chưa có yêu cầu, trái điều này sẽ bị đình chỉ thi trên toàn lãnh thổ Việt Nam
4. Hết giờ ko được phép viết thêm, trái điều này bài thi sẽ bị hủy.
5. Tập trung nghe và đọc để làm tránh bị hết giờ mà chưa đọc xong, tận dụng tối đa cơ hội ghi điểm.
Thi xong bài Toeic lần thứ hai trong đời, nhẹ người, đề khá khó, lại dài nhưng lần này ko bị thiếu thời gian mà còn dư tận...3 minutes để check.
Ra về lòng thấy lo lắng và hồi hộp, nhưng mà cũng là một lần vượt qua thử thách.
Cuối cùng cũng làm được một việc ý nghĩa thứ 2: gặp thầy
Chủ Nhật, 9 tháng 5, 2010
Cứ mãi trong lành như thế nhé...mùa hè !
Một buổi sáng thứ hai trong lành, sau cơn mưa rào đêm qua, vạn vật tươi xanh hơn, bầu trời cũng quang đãng hơn, ngồi làm tiểu luận Triết học về một chủ đề không quá mới mẻ nhưng khá hấp dẫn:
Nói về "Kinh doanh trực tuyến" dưới góc nhìn triết học, vận dụng phương pháp luận duy vật lịch sử: tồn tại xã hội quyết định ý thức xã hội, đồng thời ý thức xã hội có tính độc lập tương đối"
Đây là chủ đề mình tự viết, tự nghĩ vì mình thích, nó là vấn đề mình đang quan tâm và cũng một phần là mình muốn giúp chị Huế làm về cái này nữa. Không quá khó khăn để làm một bài tiểu luận về chủ đề này, nhưng mà mất nhiều thời gian viết và cập nhật thông tin, về tinh hình kinh doanh này, về sự chuyển dịnh cơ cấu ngành này, về vấn đề ứng dụng công nghệ thông tin vào kinh doanh ngày nay....
Mở cửa sổ ra để đón những làn gió mát mùa hè, ko khí thật dễ chịu, ước gì buổi sáng trong lành này cứ mãi là như thế, cứ mãi ở bên cửa sổ kia để mỗi khi thức dậy lại thấy yêu đời hơn, lại thấy có thêm sinh khí và cảm hứng để mà học tập và phấn đấu.
Ước gì cuộc sống cũng như thế, mãi là một buổi sáng mùa hè trong lành, để ko có bực bội, bon chen, để tâm hồn thanh thơi và sảng khoái, giống như cái cảm giác ta vào salon tóc, chỉnh sửa lại mái tóc, gội cái đầu, ép lại mái tóc bị cong mà ko cần chờ với đợi, không phải lo lắng hay bực tức, giống như cái cảm giác buổi chiều chủ nhật hôm qua, ngồi xe bus thong dong ngắm cảnh Hồ Gươm mà xung quanh ko có kẻ đứng người ngồi, bơ phờ mệt mỏi, ko có tiếng chửi thề, quát mắng của bác tài xế, anh phụ xe khi bất chợt có ai tắt ngang tắt ngửa qua đường làm xe bus phải phanh gấp.....giống như cái cảm giác được ngắm nhìn những chiếc lá vàng rơi bay bay trên phố dọc đường Yên Phụ qua cửa kính oto...
Giá mà cái khoảnh khắc đẹp nhất của một ngày mãi đọng lại bên ô cửa sổ kia....
Nói về "Kinh doanh trực tuyến" dưới góc nhìn triết học, vận dụng phương pháp luận duy vật lịch sử: tồn tại xã hội quyết định ý thức xã hội, đồng thời ý thức xã hội có tính độc lập tương đối"
Đây là chủ đề mình tự viết, tự nghĩ vì mình thích, nó là vấn đề mình đang quan tâm và cũng một phần là mình muốn giúp chị Huế làm về cái này nữa. Không quá khó khăn để làm một bài tiểu luận về chủ đề này, nhưng mà mất nhiều thời gian viết và cập nhật thông tin, về tinh hình kinh doanh này, về sự chuyển dịnh cơ cấu ngành này, về vấn đề ứng dụng công nghệ thông tin vào kinh doanh ngày nay....
Mở cửa sổ ra để đón những làn gió mát mùa hè, ko khí thật dễ chịu, ước gì buổi sáng trong lành này cứ mãi là như thế, cứ mãi ở bên cửa sổ kia để mỗi khi thức dậy lại thấy yêu đời hơn, lại thấy có thêm sinh khí và cảm hứng để mà học tập và phấn đấu.
Ước gì cuộc sống cũng như thế, mãi là một buổi sáng mùa hè trong lành, để ko có bực bội, bon chen, để tâm hồn thanh thơi và sảng khoái, giống như cái cảm giác ta vào salon tóc, chỉnh sửa lại mái tóc, gội cái đầu, ép lại mái tóc bị cong mà ko cần chờ với đợi, không phải lo lắng hay bực tức, giống như cái cảm giác buổi chiều chủ nhật hôm qua, ngồi xe bus thong dong ngắm cảnh Hồ Gươm mà xung quanh ko có kẻ đứng người ngồi, bơ phờ mệt mỏi, ko có tiếng chửi thề, quát mắng của bác tài xế, anh phụ xe khi bất chợt có ai tắt ngang tắt ngửa qua đường làm xe bus phải phanh gấp.....giống như cái cảm giác được ngắm nhìn những chiếc lá vàng rơi bay bay trên phố dọc đường Yên Phụ qua cửa kính oto...
Giá mà cái khoảnh khắc đẹp nhất của một ngày mãi đọng lại bên ô cửa sổ kia....
Thứ Bảy, 8 tháng 5, 2010
Muồng Hoàng Yến...và..... nỗi nhớ mang tên.... anh
Entry này em viết cho anh, cho một giấc mơ không có thật......

Anh bảo nó rằng: Anh chưa thấy một loài hoa nào đẹp như muồng hoàng yến, khi nó và anh dạo qua thăm lăng Bác vào một ngày tháng 5 đẹp trời đúng vào sinh nhật Bác 19/5, khi nó chủ động hẹn anh đi thăm lăng Bác vào ban ngày, chứ ko ngồi quảng trường Ba ĐÌnh buổi tối nữa. Có điều đặc biệt mà nó vẫn nhớ, đó là nó và anh đã được chứng kiến người ta làm lễ hạ cờ, cũng hát quốc ca trong tiếng nhạc và ko khí trang nghiêm quen thuộc, mấy lần rồi, lễ hạ cờ đều đáng nhớ với nó.

Thế rồi anh gửi cho nó một file ảnh, toàn muồng hoàng yến, đẹp mê hồn như anh tả, công nhận là đẹp, màu trắng, vàng đều có.
Nó thích lắm, bây giờ nó vẫn giữ, vì nó lưu trong gmail mà, cái mail mà anh bất ngờ nghĩ ra và đặt cho nó: monsoon.kiss@gmail.com, nó thích lắm khi lần đầu có người gọi nó là Monsoon vì một lí do hấp dẫn như thế^^
Giờ đây, muồng hoàng yến vẫn còn đó, vẫn bên lăng Bác anh ah, lần nào đi qua em cũng thấy một màu vàng kiêu sa, màu vàng anh thích ấy, nó vẫn là một chứng nhân cho tình yêu bọn mình, dù anh đã xa mất rồi.

Muồng hoàng yến, buồn lắm anh nhỉ, như nỗi buồn sâu thẳm trong đôi mắt anh, như những gì anh khao khát mà vẫn chưa chạm tới, như là một giấc mơ của em, khi nhìn hoa mà em cứ ngỡ một đám mây bay qua, đẹp lắm mà khó giữ lắm anh nhỉ?

Anh có còn nhớ hoa lộc vừng không, trong 1 buổi sáng tinh mơ anh đén rủ em đi ngắm hoa lộc vừng bên hồ Gươm, vậy mà cơn mưa hè đêm ấy đã làm tan biến hết những chùm hoa lộc vừng thơ ngây...và mình chỉ còn nhìn thấy những xác hoa bên hồ......

Tình yêu của chúng ta đẹp như muồng hoàng yến, đẹp như hoa lộc vừng , vậy mà xa xôi quá, khó nắm bắt quá và khó giữ bên mình trọn vẹn quá anh nhỉ. Nó như một giấc mơ dêm qua của em, như một giấc mơ ngày xưa anh có em.

Tin nhắn lúc 2h30' sáng của anh làm em ko thể ngủ được, và em đã khóc khi ko thể chạy đén bên ôm anh, như lần đầu tiên em ôm anh, ôm như sợ mất anh, như chỉ trong phút giây thôi là mình mất nhau.....mãi mãi....

"Anh vừa nằm mơ thấy anh và em dắt tay nhau đi trên một con đường toàn cây to giống như đường Vũ Trọng Phụng. Mình cùng nằm trên một bãi cỏ xanh và anh thì thầm vào tai em rằng: Em sẽ lấy anh chứ? Em mỉm cười và gật đầu (có lẽ anh đã hạnh phúc lắm).....nhưng tỉnh dậy, ngoài trời đang mưa và anh ko có em bên cạnh"

Em cũng thấy mưa và ko gian thật buồn, em nhớ anh và mong có anh cạnh bên lắm, đó là một giấc mơ phải ko anh, giấc mơ ta có nhau, một giấc mơ ko có thật,cuộc sóng đã mang anh đi xa khỏi em rồi....giờ đây chỉ mình em bên đời....cô đơn...và em tự hỏi: Phải chăng em vẫn chưa tỉnh khỏi cơn mơ....khi muồng hoàng yến nhắc em gọi thầm tên anh?

Anh bảo nó rằng: Anh chưa thấy một loài hoa nào đẹp như muồng hoàng yến, khi nó và anh dạo qua thăm lăng Bác vào một ngày tháng 5 đẹp trời đúng vào sinh nhật Bác 19/5, khi nó chủ động hẹn anh đi thăm lăng Bác vào ban ngày, chứ ko ngồi quảng trường Ba ĐÌnh buổi tối nữa. Có điều đặc biệt mà nó vẫn nhớ, đó là nó và anh đã được chứng kiến người ta làm lễ hạ cờ, cũng hát quốc ca trong tiếng nhạc và ko khí trang nghiêm quen thuộc, mấy lần rồi, lễ hạ cờ đều đáng nhớ với nó.

Thế rồi anh gửi cho nó một file ảnh, toàn muồng hoàng yến, đẹp mê hồn như anh tả, công nhận là đẹp, màu trắng, vàng đều có.
Nó thích lắm, bây giờ nó vẫn giữ, vì nó lưu trong gmail mà, cái mail mà anh bất ngờ nghĩ ra và đặt cho nó: monsoon.kiss@gmail.com, nó thích lắm khi lần đầu có người gọi nó là Monsoon vì một lí do hấp dẫn như thế^^
Giờ đây, muồng hoàng yến vẫn còn đó, vẫn bên lăng Bác anh ah, lần nào đi qua em cũng thấy một màu vàng kiêu sa, màu vàng anh thích ấy, nó vẫn là một chứng nhân cho tình yêu bọn mình, dù anh đã xa mất rồi.

Muồng hoàng yến, buồn lắm anh nhỉ, như nỗi buồn sâu thẳm trong đôi mắt anh, như những gì anh khao khát mà vẫn chưa chạm tới, như là một giấc mơ của em, khi nhìn hoa mà em cứ ngỡ một đám mây bay qua, đẹp lắm mà khó giữ lắm anh nhỉ?

Anh có còn nhớ hoa lộc vừng không, trong 1 buổi sáng tinh mơ anh đén rủ em đi ngắm hoa lộc vừng bên hồ Gươm, vậy mà cơn mưa hè đêm ấy đã làm tan biến hết những chùm hoa lộc vừng thơ ngây...và mình chỉ còn nhìn thấy những xác hoa bên hồ......

Tình yêu của chúng ta đẹp như muồng hoàng yến, đẹp như hoa lộc vừng , vậy mà xa xôi quá, khó nắm bắt quá và khó giữ bên mình trọn vẹn quá anh nhỉ. Nó như một giấc mơ dêm qua của em, như một giấc mơ ngày xưa anh có em.

Tin nhắn lúc 2h30' sáng của anh làm em ko thể ngủ được, và em đã khóc khi ko thể chạy đén bên ôm anh, như lần đầu tiên em ôm anh, ôm như sợ mất anh, như chỉ trong phút giây thôi là mình mất nhau.....mãi mãi....

"Anh vừa nằm mơ thấy anh và em dắt tay nhau đi trên một con đường toàn cây to giống như đường Vũ Trọng Phụng. Mình cùng nằm trên một bãi cỏ xanh và anh thì thầm vào tai em rằng: Em sẽ lấy anh chứ? Em mỉm cười và gật đầu (có lẽ anh đã hạnh phúc lắm).....nhưng tỉnh dậy, ngoài trời đang mưa và anh ko có em bên cạnh"

Em cũng thấy mưa và ko gian thật buồn, em nhớ anh và mong có anh cạnh bên lắm, đó là một giấc mơ phải ko anh, giấc mơ ta có nhau, một giấc mơ ko có thật,cuộc sóng đã mang anh đi xa khỏi em rồi....giờ đây chỉ mình em bên đời....cô đơn...và em tự hỏi: Phải chăng em vẫn chưa tỉnh khỏi cơn mơ....khi muồng hoàng yến nhắc em gọi thầm tên anh?
Seris ảnh Sài Gòn_Vũng Tàu
Đó là món quá Người Khổng Lồ tặng nhân chuyến đi vào Sài Gòn, biết mình thích ảnh mà, nên là anh chụp rất nhiều, mình thấy cái nào cũng đẹp, có lẽ là nên lưu vài cái để làm kỉ niệm.

Từ trên máy bay nhìn thấy những đám mây bay lững lờ, lại nhìn thấy cả những chiếc máy bay anh em cũng đang lượn trên bầu trời nữa chứ^^
Điểm khởi hành là sân bay Nội Bài nhà mình đây^^

Đây là bưu điện Sài Gòn, đẹp quá, trông như cung điện bên Nga vậy ^^

Dưới đây là seris ảnh về khu vui chơi giải trí Đại Nam, khá rộng và đồ sộ với những hỉnh ảnh đẹp mê hồn! về kiến trúc mình thấy rằng đólà sự kết hợp giữa cổ điển và hiện đại, cổ diển nhiều hơn, mới đầu cứ tưởng là ở Trung Quốc vì cảnh quá đẹp, mà ko gian rất sạch đẹp, Hà Nội mình hiếm cso nơi nào sạch đẹp như thế.









Nhìn những bức ảnh này có lẽ đến 99% bảo là cảnh Trung Quốc, thật sự là rất bất ngờ khi Sài Gòn có những nơi đẹp lạ lùng đến vậy ^^




Đây là biển Vũng Tàu, nhìn thật đẹp với những đường cong gợi cảm

Không chần chừ gì nữa, nhất định sẽ vào thăm Sài Gòn một ngày ko xa, có là nên bào bố mẹ lập kế hoạch tiết kiệm tiền từ bây giờ để cả nhà có một chuyến du lịch đáng nhớ
Từ trên máy bay nhìn thấy những đám mây bay lững lờ, lại nhìn thấy cả những chiếc máy bay anh em cũng đang lượn trên bầu trời nữa chứ^^
Điểm khởi hành là sân bay Nội Bài nhà mình đây^^
Đây là bưu điện Sài Gòn, đẹp quá, trông như cung điện bên Nga vậy ^^
Dưới đây là seris ảnh về khu vui chơi giải trí Đại Nam, khá rộng và đồ sộ với những hỉnh ảnh đẹp mê hồn! về kiến trúc mình thấy rằng đólà sự kết hợp giữa cổ điển và hiện đại, cổ diển nhiều hơn, mới đầu cứ tưởng là ở Trung Quốc vì cảnh quá đẹp, mà ko gian rất sạch đẹp, Hà Nội mình hiếm cso nơi nào sạch đẹp như thế.


Nhìn những bức ảnh này có lẽ đến 99% bảo là cảnh Trung Quốc, thật sự là rất bất ngờ khi Sài Gòn có những nơi đẹp lạ lùng đến vậy ^^




Đây là biển Vũng Tàu, nhìn thật đẹp với những đường cong gợi cảm
Không chần chừ gì nữa, nhất định sẽ vào thăm Sài Gòn một ngày ko xa, có là nên bào bố mẹ lập kế hoạch tiết kiệm tiền từ bây giờ để cả nhà có một chuyến du lịch đáng nhớ
Thứ Tư, 5 tháng 5, 2010
Bắt tay ngài đại sứ vương quốc Anh( Mark Kent)
.....Hôm nay là một ngày có ý nghĩa lịch sự trọng đại của trường mình và cả với mình nữa, 3h30'chiều, toàn trường tập trung ở Hội trường lớn để đón ngài đại sứ Anh Mark Kent và phu nhân tới nói chuyện với sinh viên đồng thời cũng là để giao lưu tăng thêm tình đoàn kết giữa hai nước Việt Nam và the UK.
Thầy Minh_ thứ trưởng bộ Công Thương_ hiện đang giữ chức trưởng khoa Thương Mại dẫn đoàn và hôm nay cả trường đều trầm trồ trước khả năng ngoại ngữ của thầy, thầy nói mà tất cả đều tưởng như người bản xứ, nhìn phong thái của thầy ai cũng phục, vì thầy mang phong thái của những chuyên gia đàm phán_ bình tĩnh, đĩnh đạc và chủ động, đúng là thầy chuyên đi ngoại giao có khác.
...Mình từng vinh dự được bắt tay thầy Minh trong buổi ra mắt đầu tiên của Tân sinh viên khi mới vào trường, lần vinh dự thứ hai là được bắt tay thầy hiệu trưởng Trần phương nguyên là phó chủ tịch nước, và lần này là vinh dự thứ ba trong đời sinh viên khi mình được lên sân khấu giao lưu và bắt tay với ngài đại sứ vương quốc Anh và ko quên đặt hai câu hỏi với ngài đại sứ về vấn đề du học ở Anh, cả phu nhân cũng phát biểu nhưng mà ko nghe rõ, vì giọng của bà chính thức là giọng bản địa, nghe ko hiểu gì hết trơn.
....Cái cảm giác được bắt tay ngài đại sứ mới thật hạnh phúc và vinh dự làm sao, có lẽ đây sẽ là một kỉ niệm ko thể nào quên đối với mình, ngài Mark Kent với nụ cười mà thầy Minh bảo là: a beautiful smile
....Ngài Kent nói chuyện khá dễ hiểu và dễ nghe nữa, mình nghe cũng khá khá trừ một số từ như là "bóng đá ngoại hạng ANH"( UK out_rank football), hay là những từ rất mới chưa nghe bao giờ thì chịu...đại khái là hiểu hiểu ngài đnag diễn thuyết về vấn đề gì,tiếng Việt của ngài cũng khá tốt, buồn cười nhất là mỗi khi quên ngài hay quay sang hỏi phiên dịch đó là chị Giang làm ở Bristish Council( What's the meaning of exam in Vietnamese), mà nghe giọng ANH ANH thật là thích bởi vì nó quá hay( so great !)
Có lẽ cái mà mình cần rút ra trong buổi giao lưu nay đó là:
1: Cơ hội là do bạn biết nắm lấy_ đừng bỏ lỡ những cơ hội quý của mình, nhất là cơ hội được giao lưu, hay là cơ hội bắt tay với ngài đại sứ hôm nay chẳng hạn.
2: Phải tích cực trau dồi tiếng ANH vì nó là công cụ để ta nhìn ra thế giới.
Cảm ơn tất cả đã cho tôi một cơ hội, cảm ơn chính sự tự tin của tôi!
Thầy Minh_ thứ trưởng bộ Công Thương_ hiện đang giữ chức trưởng khoa Thương Mại dẫn đoàn và hôm nay cả trường đều trầm trồ trước khả năng ngoại ngữ của thầy, thầy nói mà tất cả đều tưởng như người bản xứ, nhìn phong thái của thầy ai cũng phục, vì thầy mang phong thái của những chuyên gia đàm phán_ bình tĩnh, đĩnh đạc và chủ động, đúng là thầy chuyên đi ngoại giao có khác.
...Mình từng vinh dự được bắt tay thầy Minh trong buổi ra mắt đầu tiên của Tân sinh viên khi mới vào trường, lần vinh dự thứ hai là được bắt tay thầy hiệu trưởng Trần phương nguyên là phó chủ tịch nước, và lần này là vinh dự thứ ba trong đời sinh viên khi mình được lên sân khấu giao lưu và bắt tay với ngài đại sứ vương quốc Anh và ko quên đặt hai câu hỏi với ngài đại sứ về vấn đề du học ở Anh, cả phu nhân cũng phát biểu nhưng mà ko nghe rõ, vì giọng của bà chính thức là giọng bản địa, nghe ko hiểu gì hết trơn.
....Cái cảm giác được bắt tay ngài đại sứ mới thật hạnh phúc và vinh dự làm sao, có lẽ đây sẽ là một kỉ niệm ko thể nào quên đối với mình, ngài Mark Kent với nụ cười mà thầy Minh bảo là: a beautiful smile
....Ngài Kent nói chuyện khá dễ hiểu và dễ nghe nữa, mình nghe cũng khá khá trừ một số từ như là "bóng đá ngoại hạng ANH"( UK out_rank football), hay là những từ rất mới chưa nghe bao giờ thì chịu...đại khái là hiểu hiểu ngài đnag diễn thuyết về vấn đề gì,tiếng Việt của ngài cũng khá tốt, buồn cười nhất là mỗi khi quên ngài hay quay sang hỏi phiên dịch đó là chị Giang làm ở Bristish Council( What's the meaning of exam in Vietnamese), mà nghe giọng ANH ANH thật là thích bởi vì nó quá hay( so great !)
Có lẽ cái mà mình cần rút ra trong buổi giao lưu nay đó là:
1: Cơ hội là do bạn biết nắm lấy_ đừng bỏ lỡ những cơ hội quý của mình, nhất là cơ hội được giao lưu, hay là cơ hội bắt tay với ngài đại sứ hôm nay chẳng hạn.
2: Phải tích cực trau dồi tiếng ANH vì nó là công cụ để ta nhìn ra thế giới.
Cảm ơn tất cả đã cho tôi một cơ hội, cảm ơn chính sự tự tin của tôi!
Thứ Ba, 4 tháng 5, 2010
Tiếp tục cuộc hành trình lên đỉnh Olimpia
Vừa check mail, lại nhận được reply của bên thanhphatduhoc gửi bài tập, lần này thì bao nhiêu là từ vựng nhé, mấy hôm nay loạn óc vì tiếng anh mà kĩ năng nghe vẫn còn chưa lạc quan cho lắm.
Vừa nghía qua danh sách, thấy mình có tên trong sanh sách thi hôm chủ nhật 9/5 này rồi, ok, ta sữ chiến đấu lần nữa xem sao, cũng muốn đi thi nhiều cho quan với cái môi trường đó đi, chứ cứ ngồi tự học xem ra cũng ko được khách quan và đứng hướng cho lắm, dừ với một con bé cứng cổ như mình thì tự học vẫn là quyết định nhiều.
Hôm nay thật may vì đã tìm thấy quyển vở Thuế thân yêu, may mà cô lao công mới chỉ cho nó vào thùng rác chứ chưa thanh lí nó, may quá, cũng phải công nhận rằng những cô lao công và bác bảo vệ trong trường đều là những người tâm lí và nhiệt tình, và cũng thấy rằng trong cuộc sống này chúng ta ko thể sống một cách hời hợt, vô tâm và phớt lờ đi những người mà ta coi là ko quan trọng được, vì với ta ko có cái gì và ko có người nào là ko hề quan trọng.
Ôi,một sự cố bất ngờ xảy ra và tôi chợt nhận ra rằng mọi người ai cũng quan tâm đến mình, nhất là những người của một nửa thế giới bên kia, khi tôi bị virus đột nhập và cái link chứa vius đột ngột bị gửi đi cho tất cả những người trong frienslist của mình thì mọi người ào ào vào hỏi thăm như lâu lắm ko gặp bạn vậy, vì mình luôn ẩn nick mà.
Thôi giờ chỉ biết cố gắng thôi, chủ nhật này có sức mà chiến đấu. Cố lên!
Vừa nghía qua danh sách, thấy mình có tên trong sanh sách thi hôm chủ nhật 9/5 này rồi, ok, ta sữ chiến đấu lần nữa xem sao, cũng muốn đi thi nhiều cho quan với cái môi trường đó đi, chứ cứ ngồi tự học xem ra cũng ko được khách quan và đứng hướng cho lắm, dừ với một con bé cứng cổ như mình thì tự học vẫn là quyết định nhiều.
Hôm nay thật may vì đã tìm thấy quyển vở Thuế thân yêu, may mà cô lao công mới chỉ cho nó vào thùng rác chứ chưa thanh lí nó, may quá, cũng phải công nhận rằng những cô lao công và bác bảo vệ trong trường đều là những người tâm lí và nhiệt tình, và cũng thấy rằng trong cuộc sống này chúng ta ko thể sống một cách hời hợt, vô tâm và phớt lờ đi những người mà ta coi là ko quan trọng được, vì với ta ko có cái gì và ko có người nào là ko hề quan trọng.
Ôi,một sự cố bất ngờ xảy ra và tôi chợt nhận ra rằng mọi người ai cũng quan tâm đến mình, nhất là những người của một nửa thế giới bên kia, khi tôi bị virus đột nhập và cái link chứa vius đột ngột bị gửi đi cho tất cả những người trong frienslist của mình thì mọi người ào ào vào hỏi thăm như lâu lắm ko gặp bạn vậy, vì mình luôn ẩn nick mà.
Thôi giờ chỉ biết cố gắng thôi, chủ nhật này có sức mà chiến đấu. Cố lên!
Chủ Nhật, 2 tháng 5, 2010
Em nhận ra em trong một khoảnh khắc...3/5 yêu thương
Hôm nay đã là 3/5 rồi, thời gian trôi nhanh thế, mới hôm nào là ngày đầu tiên của năm 2010, vậy mà giờ đã là giữa năm rồi, chả mấy chốc mình sẽ lại bước qua tuổi hai mươi tươi đẹp này! Thời gian ơi xin đừng trôi, để cô bé 20 là tôi có thêm nhiều thời gian tận hưởng cái vẻ trẻ trung nhất, căng tràn nhất của cái tuổi hai mươi này, cả đời chỉcó một lần thôi, vì thế đừng đẻ phí hoài những khoảnh khắc này!
Vừa checkmail xong thấy vui vui vì nhận đc 1 ấn phẩm của thanhphatduhoc, đólà 1 cẩm nang về du học Mỹ, cái mà chính mình đang quan tâm. Thật sự du học là ước mơ lớn nhất của mình, bởi vì kinh nghiệm của những tiền bối cho biết rằng, chỉ có đi ra nước ngoài thì mới "khá " lên được, có nghĩa là chỉ ra nước ngoài thì con người ta mới thấy rằng mình đnag ở vị trí nào.
Mình vẫn đang trên con đường chinh phục đỉnh Olimpia ấy, vẫn âm thầm như vậy, tuy nhiên ra nước ngoài mình có 2 mục tiêu: 1 là du lịch và hiểu biết văn hóa, 2 là du học, cả hai đều quan trọng với mình, và mình đang phấn đấu để đạt được ít nhất 1 trong 2, có lẽ khi ra nước ngoài về ròi thì mình lại có những mục tiêu mới hơn cho cuộc sống của mình chăng? Mình chỉ biết rằng bây giờ, đầu tư cho học tập là một sự đầu tư thông minh nhất đói với sinh viên chúng mình.
Mình có ý định tham gia câu lạc bộ tiếng anh của DAS,có lẽđến hè này mới xúc tiến được. Mình thấy yên tâm và tin vào chất lượng, nhất là mình thích cách thức liên lạc của câu lạc bộ qua mail, nó tạo ra một nét văn hóa của CLB, vừa cập nhật, vừa tiện lợi, và topic thì được gửi đến thành viên trước tạo hiệu quả cho việc thảo luận rất nhiều, cái gì được lên kế hoạch trước cũng rất tốt, có lẽ đólà điểm khác so với SEAMAP và mình thấy nó phù hợp với bản thân mình hơn.
Thứ 5 này mình muốn cho HT một điều ngờ, nhưng bí mật đi, mình muốn giữ tất cả đến phút chót.
Thêm 1 người nữa sinh tháng 5, ngoài những người mình đã biết, thắng 5 sẽ là 1 tháng đẹp nhất của mình, vì nó là thời điểm giao giữa hai thời kì như Ngọc ma nữ nói: thời tiền mãn teen( ko hiểu nó bới đâu ra cái thuật ngữ nghe ghế chết như thế), nhưng mà mình thấy thật tiếc nuối nếu ko làm được cái gì đẹp đẽ và ý nghĩa cho sinh nhật lần thứ 20 này, chẳng cần bánh gato, hoa và quà, mình chỉ cần mình làm được nhiều việc ý nghĩa cho chính mình và những người yêu thương, thế là đủ.
Nắng đã lên cao rồi, ngồi nhìn ra cửa sổ thấy những ngày đầu hè này sao mà tươi đẹp quá, ko biết mọi người có thấy tình yêu của một con bé đang chờ đợi niềm hạnh phúc của cuộc đời mình đang đến từng ngày ko nhỉ?
Hai mươi, em đã biết yêu, biết cho đi mà ko cần nhận lại...
Hai mươi, em đã biết thế nào là sống thực sự có trách nhiệm với cuộc đời này...
Hai mươi, em đã biết thế nào là niềm hạnh phúc khi được nói ra lời yêu thương chân thành nhất với người em yêu, tình yêu đã dạy em biết sống thật với cảm xúc của mình, tình yêu đã làm cho em biết sống hi sinh vì người khác nhiều hơn thế.Em biết thế nào là tình yêu đích thực, em biết thế nào là : những cô nàng ngu ngốc và bệnh hoạn trong những bộ phim em xem cách đây vài năm, vừa xem em vừa nói thầm như vậy, và bây giờ em trở thành những cô gái trong bộ phim ấy, nhưng lạ chưa? em thấy mình kongu ngốc và bệnh hoạn, trái lại em thấy mình giống thiên sứ, và em chờ : Sẽ có một thiên sứ thay thế anh yêu em, em hạnh phúc vì em đã đi ngược lại những điều gọi là ko tưởng của con người!
Hai mươi, em biết đến khát vọng, em biết đến cái đích của cuộc sống, em biết sống thế nào là tự do, em khám phá ra rằng tự dochính là hạnh phúc của cuộc đời mình, và người ta sống cũng là để đi tìm tự docho cuộc sống của mình.
Hai mươi, em biết rõ hơn về giá trị của tình bạn, và thấm thía hơn hai chữ bạn thân, em nhận ra ko có một người nào là thừa trong cái danh bạ điện thoại của em, trong cái friendlist trong mailyahoo của em. Em trân trọng họ và sợ mất họ, em đã từng đau khổ vì mất hộ trong những hiểu lầm ko đáng có.
Em hạnh phúc lắm vì cái tuổi hai mươi của em, dù em đang đau đớn vì một lí do gì khác, căn bệnh đau dạ dày hành hạ em, hay là bệnh huyết áp thấp khi em tình cờ biết đượckhi em đi hiến máuhay là vết đau nhức trên da thịtvì lấy vein nhầm, hay là sự mỏi mệt của con tim( đôi khi), hay là gì gì đi nữa, cái đó ko quan trọng, bởi em đang hạnh phúc, giống niềm hạnh phúccủa những chú chim sắp biết dang cánh đón những bão táp đầu tiên của cuộc đời...
Vừa checkmail xong thấy vui vui vì nhận đc 1 ấn phẩm của thanhphatduhoc, đólà 1 cẩm nang về du học Mỹ, cái mà chính mình đang quan tâm. Thật sự du học là ước mơ lớn nhất của mình, bởi vì kinh nghiệm của những tiền bối cho biết rằng, chỉ có đi ra nước ngoài thì mới "khá " lên được, có nghĩa là chỉ ra nước ngoài thì con người ta mới thấy rằng mình đnag ở vị trí nào.
Mình vẫn đang trên con đường chinh phục đỉnh Olimpia ấy, vẫn âm thầm như vậy, tuy nhiên ra nước ngoài mình có 2 mục tiêu: 1 là du lịch và hiểu biết văn hóa, 2 là du học, cả hai đều quan trọng với mình, và mình đang phấn đấu để đạt được ít nhất 1 trong 2, có lẽ khi ra nước ngoài về ròi thì mình lại có những mục tiêu mới hơn cho cuộc sống của mình chăng? Mình chỉ biết rằng bây giờ, đầu tư cho học tập là một sự đầu tư thông minh nhất đói với sinh viên chúng mình.
Mình có ý định tham gia câu lạc bộ tiếng anh của DAS,có lẽđến hè này mới xúc tiến được. Mình thấy yên tâm và tin vào chất lượng, nhất là mình thích cách thức liên lạc của câu lạc bộ qua mail, nó tạo ra một nét văn hóa của CLB, vừa cập nhật, vừa tiện lợi, và topic thì được gửi đến thành viên trước tạo hiệu quả cho việc thảo luận rất nhiều, cái gì được lên kế hoạch trước cũng rất tốt, có lẽ đólà điểm khác so với SEAMAP và mình thấy nó phù hợp với bản thân mình hơn.
Thứ 5 này mình muốn cho HT một điều ngờ, nhưng bí mật đi, mình muốn giữ tất cả đến phút chót.
Thêm 1 người nữa sinh tháng 5, ngoài những người mình đã biết, thắng 5 sẽ là 1 tháng đẹp nhất của mình, vì nó là thời điểm giao giữa hai thời kì như Ngọc ma nữ nói: thời tiền mãn teen( ko hiểu nó bới đâu ra cái thuật ngữ nghe ghế chết như thế), nhưng mà mình thấy thật tiếc nuối nếu ko làm được cái gì đẹp đẽ và ý nghĩa cho sinh nhật lần thứ 20 này, chẳng cần bánh gato, hoa và quà, mình chỉ cần mình làm được nhiều việc ý nghĩa cho chính mình và những người yêu thương, thế là đủ.
Nắng đã lên cao rồi, ngồi nhìn ra cửa sổ thấy những ngày đầu hè này sao mà tươi đẹp quá, ko biết mọi người có thấy tình yêu của một con bé đang chờ đợi niềm hạnh phúc của cuộc đời mình đang đến từng ngày ko nhỉ?
Hai mươi, em đã biết yêu, biết cho đi mà ko cần nhận lại...
Hai mươi, em đã biết thế nào là sống thực sự có trách nhiệm với cuộc đời này...
Hai mươi, em đã biết thế nào là niềm hạnh phúc khi được nói ra lời yêu thương chân thành nhất với người em yêu, tình yêu đã dạy em biết sống thật với cảm xúc của mình, tình yêu đã làm cho em biết sống hi sinh vì người khác nhiều hơn thế.Em biết thế nào là tình yêu đích thực, em biết thế nào là : những cô nàng ngu ngốc và bệnh hoạn trong những bộ phim em xem cách đây vài năm, vừa xem em vừa nói thầm như vậy, và bây giờ em trở thành những cô gái trong bộ phim ấy, nhưng lạ chưa? em thấy mình kongu ngốc và bệnh hoạn, trái lại em thấy mình giống thiên sứ, và em chờ : Sẽ có một thiên sứ thay thế anh yêu em, em hạnh phúc vì em đã đi ngược lại những điều gọi là ko tưởng của con người!
Hai mươi, em biết đến khát vọng, em biết đến cái đích của cuộc sống, em biết sống thế nào là tự do, em khám phá ra rằng tự dochính là hạnh phúc của cuộc đời mình, và người ta sống cũng là để đi tìm tự docho cuộc sống của mình.
Hai mươi, em biết rõ hơn về giá trị của tình bạn, và thấm thía hơn hai chữ bạn thân, em nhận ra ko có một người nào là thừa trong cái danh bạ điện thoại của em, trong cái friendlist trong mailyahoo của em. Em trân trọng họ và sợ mất họ, em đã từng đau khổ vì mất hộ trong những hiểu lầm ko đáng có.
Em hạnh phúc lắm vì cái tuổi hai mươi của em, dù em đang đau đớn vì một lí do gì khác, căn bệnh đau dạ dày hành hạ em, hay là bệnh huyết áp thấp khi em tình cờ biết đượckhi em đi hiến máuhay là vết đau nhức trên da thịtvì lấy vein nhầm, hay là sự mỏi mệt của con tim( đôi khi), hay là gì gì đi nữa, cái đó ko quan trọng, bởi em đang hạnh phúc, giống niềm hạnh phúccủa những chú chim sắp biết dang cánh đón những bão táp đầu tiên của cuộc đời...
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
