Thứ Năm, 12 tháng 11, 2009

1001 thanks

Cảm ơn tập thể TC21, cảm ơn các bạn đã luôn tin tưởng tôi, không nói trước điều gì nhưng tôi sẽ luôn cố gắng hoàn thành tốt nhiệm vụ, như ngày đầu tiên vào lớp bước lên bục giảng và tự giới thiệu tôi là.........thì bây giờ tôi sẽ mãi như thế, như các bạn đã từng nghĩ về tôi và tin ở tôi. Tôi sẽ mãi như thế để lúc nào tôi cũng được No Comments từ phía các bạn.

Mình đã chinh phục được trái tim những con người ấy, cách duy nhát để biến những kẻ thù thành bạn là làm bạn với họ và tôn trọng họ, chỉ có vị tha mới xua đuổi được lòng ghen ghét và đố kị, chỉ có sự vô tư và chân thành mới xua đuổi đc những âm mưu toan tính, và mình đã làm được điều đó, mình đã tan ra như một con suối để chảy vào trái tim khô khan của những con người ấy, mình đã nhú nhường, vị tha, thẳng thắn để đối đầu, nhu và cương đúng lúc như bố đã từng dạy,và mình đã dành được một phần chiến thắng, phần còn lại do sự cố gắng của mình trên trên chặng đường tiếp theo.

Cố lên con bé Monsoon, cuộc sống là một sàn diễn nghệ thuật và không nên có bất kì một cái gì đó không chuyên nghiệp ở đây, dù chỉ là trong suy nghĩ. Nên lập trình mọi thứ và phải có tầm nhìn (như Ngọc ma nữ đã từng nói)

Cảm ơn Hà Vũ, cậu không phải người tôi thích nhưng tôi quý cậu, vì cậu thẳng thắn, và vì cậu có đôi chút kinh nghiệm trong cuộc sống, cậu đã dạy tôi. Tôi thích lifestyle của cậu, rất lịch lãm và "chất", tôi thích cách cậu thể hiện tình cảm, tinh tế và nhẹ nhàng lại thẳng thắn nữa, cậu nói rằng trong lời nói với công chúng của tôi nên có chút gì tình cảm và nhẹ nhàng nhưng đó là phong cách của tôi, tôi luôn công bằng với tất cả và tôi muốn phân biệt rõ công việc và tình cảm, dù sao cũng cảm ơn cậu.
Tên của cậu là "cơn mưa ban ngày trên sông" ư? Nên cậu nói vì thế mà cậu hâm hâm và đôi khi dở người. Tôi thấy thế thật, nhưng mà đừng bao giờ làm người khác hiểu lầm mình là được, Hà Nhật Vũ.

Cảm ơn Vũ Hoạt, chị đã cho em những lời khuyên bổ ích, chị đã cho em thấy cuộc sống muôn hình vạn trạng và bất cứ cái gì mình học được đều là quý giá, chị cho em niềm tin, đúng, chính xác là niềm tin, chị là người con gái sống có mục tiêu và chị em mình rất giống nhau, ít nhất là ở chỗ chúng ta không nản lòng và luôn nhìn về phía trước dù thế nào đi nữa. Em sẽ không bao giờ hối hận về quyết định của mình, bởi đơn giản là mình có thể định đoạt đc tương lai, em tin vào chính mình chị ah. Chúc chị thành đạt!

Cảm ơn ngodamlinh, em đã không nhìn nhầm anh, em đã không lầm khi nhắn tin hỏi anh, bởi em biết anh là nơi tin tưởng nhất để em chia sẻ những quan tâm về chuyện học hành, em thấy mình may mắn khi đc gặp anh. Anh đã vẽ ra cho em một con đường đi mà em biết nếu không có con đường ấy thì có thể người ta rất dễ lao vào bụi rậm hoặc chết đói trong tuyệt vọng, hoặc tự ru ngủ mình trong một cơn mê dài và giật mình tỉnh dậy với nỗi thất vọng e chề.

Và em vô cùng biết ơn anh. Mặc dù em chưa có cơ hội đc nói ra lời cảm ơn nhưng em sẽ luôn ghi nhớ. Anh làm em tin rằng những người giỏi và tâm huyết thì không khó khăn để đi tới thành công. Em sẽ học hỏi anh và đi theo con đường anh đã chỉ ra cho em, em cảm ơn anh rất rất nhiều......!

Và thế là mình lại bắt đầu một cuộc chinh chiến mới.........( sau khi những điểm tựa không còn ở bên)

Chiến đấu với chính mình, với những đối thủ, và lại lao vào vượt khó để thành công, mình thích khó khăn, mình chấp nhận nó, sẵn sàng đánh đổi để có dc một bài học..............

Và đôi khi vô tình ngước mắt nhìn ngắm cái đồng hồ hoài niệm..........................

..................đã 8 tháng tròn................

Vậy mà dường như 8 năm, dường như đã đi qua một chặng đường khá dài mà không thể quên................"Và rồi ta hứa sẽ quay trở lại......một ngày ngỡ quên tất cả lại nhơ về nhau........." bởi những hoài niệm vẫn luôn nằm lại đó, vẫn âm thầm, vẫn gọi tên anh, vẫn mơ và vẫn nhớ, vẫn quyết tâm và lớn nhất vẫn là lòng biết ơn, là niềm kiêu hãnh, vẫn vươn lên như đóa hoa hướng dương gặp nắng và đôi khi thấy có lỗi khi chưa làm tốt một điều gì đó........và lời hứa mãi mãi là động lực cho mình vươn lên, bởi đó là điều duy nhất để mình biết rằng, anh chưa bao giờ rời xa................

Anh à, nhớ anh rất nhiều nhưng đành nén lại những yêu thương, gửi vào làn gió những nỗi nhớ của em đến anh, mùa thu đã đi qua thật rồi, mùa chia li cũng đã qua, những rạn vỡ ngày xưa đã đi qua nhưng khoảng trống vô hình thì còn nằm lại mãi mãi, biết làm sao đây, chỉ lặng yên và lặng yên thế thôi, nhưng lặng yên để lắng nghe tim mình và để biết em thương anh nhiều hơn thế...................

Mùa đông đang gào thét bên cửa sổ...............và trong em vẫn vang lên một bản tình ca mùa đông ở sâu thẳm trong tim.

Anh!khi nào quay trở lại???


Thứ Hai, 9 tháng 11, 2009

Lặng im

"Lặng im nghe tiếng mưa rơi, lặng im nghe lá thu bay, lặng im khi anh nói chia tay, lặng im khi anh cất bước ra đi......"

Đừng khóc!

Monsoon, con bé mạnh mẽ là mày ơi, mày vốn mạnh mẽ lắm mà, tất cả chỉ là chuyện nhỏ, tất cả chỉ là phù du, giấc mơ chỉ là giấc mơ, khát vọng mới là tất cả.

Trái tim ơi, biết mày rất đau nhưng hãy cố ngủ yên và mơ về những giấc mơ thầm lặng không náo nhiệt, mơ để rồi quên.........

Nước mắt ơi xin đừng rơi, vì sẽ chẳng ai bên ta để lau đi những giọt nước mặn chát ấy, thôi đành nén vào trong tim để một mai khi ta tìm được một nơi bình yên....... một bờ vai........., ta sẽ khóc cho thỏa, khóc cho nỗi buồn tan biến.......và cho tâm hồn tìm lại được những tiếng cười..................

Anh đi rồi hay sao, anh đã chọn sự ra đi lặng lẽ để không làm em tổn thương, vì anh không muốn em phải khóc, vì anh không muốn trở thành một người tàn nhẫn, nhưng mà anh tàn nhẫn lắm, dù là cách nào đi nữa...........

Anh có biết rằng anh đã cho em một món quá quý giá, để rồi khi anh rời xa, món quà ấy đã đi theo em trong từng bước đi, trong từng suy nghĩ và khi nhận ra anh ko còn bên em nữa, em vẫn giữ nguyên món quá ấy, đó là LÒNG KIÊU HÃNH , và nó sẽ là vũ khí của em, bởi lòng kiêu hãnh sẽ dạy em phải làm thế nào khi bước đi trong cuộc đời này, cảm ơn món quà của anh!

Và đó là điều duy nhất em giữ lại từ anh của em, còn tất cả hãy cho vào ngăn kéo kỉ niệm, và hãy mở nó ra ngắm nhìn như ngắm nhìn một vật báu, ngắm nhìn mà không bao giờ hối tiếc, bởi những gì là của mình thì sẽ mãi là của mình..................

Thời gian rồi sẽ trôi qua mau, và mình sẽ trưởng thành hơn trong suy nghĩ, nỗi buồn nào rồi cũng sẽ qua thôi, chỉ cần mình có nghị lực, bởi những va vấp đầu đời là cần thiết cho một người trưởng thành. Mình sẽ cố hết sức để đạt đến một cái gì đó, bởi khát vọng của mình, bởi ngọn lửa nhiệt huyết trong tim sẽ không bao giờ tắt, mình sẽ không lãng phí tuổi trẻ đâu, và để không bao giờ hối tiếc vì đã đánh mất quỹ thời gian quý báu. Một năm là quá đủ để nếm những mùi vị khác lạ ấy, quá đủ nước mắt để mình tỉnh dậy sau cơn mê, để nhận ra mọi thứ xung quanh ko nên được trai ra toàn màu hồng.
Anh đã dạy mình biết chủ động trong cuộc sống, sống vô tư và nghị lực, và mình nghĩ nên giữ lại những cái đó, bởi mỗi một con người đi qua trong cuộc đời ta đều dạy ta những bài học thật quý giá dù họ mang lại cho ta hạnh phúc hay đau khổ, còn anh, anh chỉ mang lại cho mình hạnh phúc thôi và mình luôn cảm ơn vì điều đó, dẫu có nước mắt nhưng đó là những giọt nước mắt trải nghiệm............sống là trải nghiệm, là kiểm chứng để rút ra những bài học..........và đừng nôn nóng khi chưa biết nhiều về cái gì đó, keep calm! đó là những gì mình trải nghiệm được.

Va vấp, buồn chán, nước mắt, thất vọng ...............chẳng qua chỉ là vật cản trên con đường sự nghiệp và đường đời mà thôi, hãy vứt bỏ chúng đi và đứng lên, sự nghiệp phía trước đang vẫy chào, hoa trạng nguyên phải làm được điều mà bố mẹ và bản thân mình mong đợi..............

Chủ Nhật, 1 tháng 11, 2009

A busy Sunday

Một ngày chủ nhật bận rộn!
Sáng sớm ngủ dậy đã phải dọn dẹp nhà cửa thay cho bài tập thể dục buổi sáng. Dọn dẹp tất cả những thứ gì có thể dọc dẹp với mong muốn duy nhất là làm cho chúng gọn gàng và ngăn nắp, đó là quy tắc trong cuộc sống của mình, và mình luôn áp đặt cho những đồ vật quanh mình, tất cả phải như vậy, bởi một sự bừa bộn hay lộn xộn cũng có thể khiến mình bực mình.......
Thật hạnh phúc khi mỗi lần lau nhà, mình lại được nhìn ngắm kĩ hơn cái căn nhà của mình, nhất là gian phòng khách nơi bố mẹ mình đã bỏ nhiều công sức sưu tầm và thiết kế, mình thức sự tự hào về chúng. Cái cảm giác đầu tiên khi mình nhìn ngắm gian phòng khách là sự trang trọng và ấm cúng, tiếp đến là sự thú vị, bởi những đồ vật bố mẹ sưu tầm mang một vẻ cổ điển, từ đôi lọ lục bình bố mẹ cất công mua từ Bát Tràng đến bộ tranh tứ quý cúc, trúc, mai, lan mua trên Lạng Sơn, bộ tràng kỉ với những đường vân bằng vỏ chai tinh xảo và thay đổi màu một cách bí ẩn, cái gương lớn treo tường trạm khắc cầu kì, đôi lông công tuyệt đẹp_ tác phẩm của mẹ, tủ rượu rắn của bố, những chiếu bình gốm sứ cổ, những bộ ấm chén độc đáo............và rực rỡ nhất có lẽ là chiếc đèn chùm và chiếc quạt trần cánh gỗ cổ kính những vẫn sang trọng, cả rặng trúc cảnh_tác phẩm của ba anh em: anh Hậu, Trang và mình thiết kế từ hôm tết năm ngoái..........tất cả tạo nên một gian phòng khách sang trọng và ấm cúng, khiến mình cứ tẩn mẩn ngắm nhìn và nhẹ nhàng, tỉ mỉ lau những đồ vật thân yêu ấy,bởi mỗi đồ vật ấy là kỉ niệm của gia đình, là bàn tay của bố, của mẹ, là con mắt nghệ thuật, là tâm hồn lãng mạn và yêu cái đẹp cổ điển của gia đình mình................và mình thấy thực sự tự hào, gắn bó, có thể đó sẽ là gian phòng khách đẹp nhất đối với mình.
Mải mê trong dòng suy nghĩ, chắng mấy chốc công việc đã xong, bữa cơm trưa dọn ra và mình nhận ra hôm nay là rằm tháng chín, nhà làm cơm thắp hương.........
Buổi chiều đưa chị Quỳnh đi mua đồ, về nhà ngủ một giấc thoải mái nhất trong tuần, một giấc ngủ trưa trút được hết những mệt mỏi của một ngày dọc dẹp vất vả.............
Anh cũng đi nghỉ cuối tuần về rồi, lại bắt đầu một tuần làm việc mới, hai ngày đi nghỉ anh lại bị say xe chắc sẽ mệt lắm, nhưng mà không sao, ngày mai sẽ là một ngày tuyệt đẹp! Mình thấy tò mò quá, có thể hè này mình sẽ gợi ý cả nhà đi Cát Bà.
Khép lại một ngày chủ nhật_nuối tiếc! Welcom the comming Monday - 1/11/2009 - những điều mới mẻ luôn luôn lạ lẫm và đáng để ta khám phá.

Mình lại thoáng nghĩ đến việc thi lấy thẻ thẩm định giá_ liệu có nên làm một điều gì đó mới mẻ trong tháng 11 này không? Dù chỉ là trong ý nghĩ và kế hoạch????????????

Thứ Sáu, 30 tháng 10, 2009

Mùa lá bay

Hôm nay đã là cuối tháng mười rồi, tháng 10 với bao nhiêu kỉ niệm....."Hà Nội ơi nhớ về mùa thu tháng 10, áo học trò xanh những hàng me........."

Hà Nội ơi, yêu Hà Nội lắm, yêu những con phố, yêu những hàng cây, yêu bóng dáng thướt tha của những nữ sinh Hà thành trong tà áo dài trắng vô tình bắt gặp trên đường Nguyễn Văn Cừ mỗi buổi sáng đầu tuần, yêu những buổi chiều mùa thu nắng vàng, lá bay và những buổi hoàng hôn tím trên sông Hồng.....yêu những chuyến xe bus bận rộn tấp nập về chiều....và thấy quen với cảnh tắc đường.....không có nó, hình như không giống với Hà Nội.....

Hà Nội ơi, yêu những bài hát về Hà Nội, những giai điệu trang nghiêm cổ kính, những giai điệu pha chút buồn của hoài niệm như lòng ta đây, luôn cảm thấy nhớ nhung về những kỉ niệm đã đi qua.....

Hà Nội ơi, yêu Hà Nội lắm, bởi đó là mối tình đầu không thể nào quên, là những buổi tối được cùng ai đi khắp các phố nhỏ, đường lớn, để hít sâu vào lồng ngực cái hương vị quen thuộc của Hà Nội......hồ Gươm, hồ Tây, nơi nào cũng nhớ, tất cả mọi nơi đều vương vấn kỉ niệm, những kỉ niệm quá êm đềm, quá đẹp đẽ, để dù chưa mất nhưng cũng cảm thấy tiếc nuối vô cùng, bởi dù chưa mất nhưng sẽ không bao giờ quay trở lại, bởi những gì đẹp nhất sẽ chỉ đến một lần trong đời, như vì sao đổi ngôi ngang qua bầu trời, người ta chờ đợi, người ta nín thở chỉ để được chứng kiến vài giây phút tỏa sáng huy hoàng rồi mãi mãi tiếc nuối.........

Cuộc sống là thế, buồn và vui, xanh và đỏ cứ đan xen nhau trong bức tranh cuộc sống, và ta cũng chẳng bao giờ biết được là màu nào chiếm phần nhiều hơn, chỉ biết rằng "đừng bao giờ thưởng thức bàn tiệc cuộc sống một mình", đừng bào giờ lẻ loi trong cuộc sống này, hãy giữ trong tim một bóng hình, để mà yêu thương, để mà hi vọng, để mà mãi có một thiên thần hộ mệnh trong tim, để cảm thấy cuộc sống luôn có cái mục tiêu mà hướng đến, để khi lầm đường lạc lối ta biết quay trở về, bởi tình yêu là nguồn động viên, là sức mạnh để vượt qua tất cả.............

Cuối tuần rồi, những mệt mỏi dường như tan ra, không còn đóng băng trong suy nghĩ, tay chân cũng thoải mái hơn, dẫu vẫn phải làm việc nhưng áp lực dường như đã thuyên giảm, và trạng thái cân bằng lại trở về.......

Vẫn nghĩ về anh với bao nhiêu yêu thương và hoài niệm, thầm hứa với anh sẽ học tốt để thực hiện những ước mơ, nhưng cũng muốn con đường đến với nhau sẽ bớt đi những trắc trở.....Anh ơi, Monsoon hứa với anh đấy, sẽ cố gắng hết mình, bởi với Monsoon, tình yêu phải là động lực, phải là cái làm cho con người mình tốt đẹp hơn, hoàn thiện hơn, phải là cái làm cho mình có nghị lực hơn và vì tình yêu người ta có thể sẽ thành đạt hơn, có một tương lai tươi sáng hơn, bởi cái cao đẹp nhất của tình yêu là hướng đến tương lai và những điều vĩnh cửu.......

Cố nén lại những cảm xúc ấy, chờ đợi một ngày thích hợp hơn, em muốn nói ra điều ấy và muốn nói bằng hành động, bằng việc làm, bằng cái có thật, giấc mơ của em sẽ là có thật phải không anh, nếu như em không ngừng cố gắng. Anh đã mang đến cho con bé ngốc nghếch là em một món quà vô giá, đó là sự hiếu kì và ý thích muốn chinh phục tất cả bằng ý chí và bằng nỗ lực, và em sẽ làm, sẽ làm đến cùng.....em hứa!

Những giờ phút cuối cùng của một ngày tháng 10 đang trôi đi, ngày mai là tháng 11, tháng mới, thêm những niềm vui mới, những động lực mới, những công việc mới, những khó khăn mới, những sự kiện mới và tiềm tàng cả những thay đổi, những chuyển biến, những thách thức......thành công và thất bại, tất cả nằm ở trong con người mình thôi......

CỐ GẮNG, MẠNH MẼ VÀ TỰ TIN lên nhé, Monsoon!

Thứ Hai, 26 tháng 10, 2009

Lại một ngày nữa mục sở thị ngân hàng

Chiều nay bố chở mình qua ngân hàng BIDV để làm một số việc, bắt gặp sự đón tiếp nồng nhiệt của các chú trong phòng tín dụng và thẩm định giá, thấy cái cảnh làm việc nơi công sở có cái gì đó nhàn hạ và thiếu áp lực, không giống những gì mình đã tưởng tượng, mình thấy hơi.... nghẹt thở có thể do hơi lạ, và thấy đây là nơi nên bày tỏ sự trang trọng.

Chú Thường nói chuyện khá thân mật, mình thì nghĩ do bố mẹ đã có dịp tiếp xúc nhiều nhưng có thể đó cũng là mọt phương thức ngoại giao, bởi nhân viên tín dụng thì ngoại giao đương nhiên phải tốt rồi...và mình cũng học hỏi được nhiều. Những lần đi tiếp xúc thực tế như thế này rất có lợi, ít ra mình cũng được làm quen với những loại chứng từ, giấy tờ và cung cách làm việc ở ngân hàng. Và có thêm nhiều mối quan hệ nữa, mình có lẽ là đứa trẻ con duy nhất ngồi nói chuyện vs các nhân viên phòng tín dụng..........

Mình tự tin, nhưng đôi khi lại hơi chột dạ, sợ người ta coi thường một đứa trẻ con , nhưng mình muốn thể hiện một vẻ bề ngoài pro, và ít nhất là sự hiểu biết, có thể tương lai nơi đây sẽ là nơi mình hoàn thành luận văn tốt nghiệp thì sao???

Phòng giao dịch rộng, nhưng xem ra nó không phù hợp với mình lắm, mình thích nơi như một văn phòng nhỏ, nơi thể hiện sự ấm áp và tập trung. Chẳng biết nữa, những gì mình cảm nhận chỉ là sự tò mò. Và hôm nay mình thực sự trong vai một đứa trẻ tò mò muốn tìm hiểu cái thế giới mà mình đang tiến gần tới nhưng ko biết có chạm tới được hay không???

Mình thích môi trường làm việc này, ko quá sôi động cũng ko yên lặng quá để người ta cảm thấy buồn chán, có sự tương tác và giao tiếp liên tục nhưng ko quá ồn ào, và đó là đặc trưng của ngành dịch vụ,nhưng mình thích đi lại nhiều và giao tiếp nhiều hơn chút................

Và mình với bố lại đi về trên chiếc xe ấm áp và hai bố con lại nghe những giai điệu quen thuộc của bài hát trong cái máy nghe nhạc của bố, vẫn miên man những câu chuyện về ngành ngân hàng................Và đây là một số thông tin mình đã tìm hiểu về BIDV:

http://www.bidv.com.vn/English/aboutus_history.asp

Thứ Bảy, 24 tháng 10, 2009

Shopping for hobby

Một buổi chiều thứ 7 thảnh thơi, khi những bài tập đã dần được giải quyết một cách "êm đẹp", mình với mẹ đi shopping.

Lúc đầu chỉ định mua một đôi giầy thể thao, nhưng sau đó bị hút vào cái hàng giày búp bê, giày cao gót và cuối cùng kế hoạch thay đổi hoàn toàn. Mẹ giúp mình chon những đôi giầy theo kiểu "hot" hiện nay, thực ra thì cũng "hot" được hơn tháng nay rồi. Mình rất thích đôi giày màu xanh có quai đằng sau giống giày của Châm, nhưng trời mùa đông nên đi giày kín thì ấm hơn, thế là lựa một đôi giày gần giống giày búp bê với cái đế cao rất đẹp lại ngồ ngộ nữa.

Sau đó là đi chọn cho mẹ một cái áo thời trang để mai mẹ đi đám cưới. Mẹ rất chi là sành điệu. Mẹ nói thời buổi này ko phải mặc bền nữa mà phải đẹp. Thế là mỗi lần đi đâu chơi mẹ lại "tân trang" lại từ A->Z, từ mái tóc được nhuộm lại, là thẳng, cắt tỉa gọn gàng đến quần áo giày dép, nếu có đủ thời gian mẹ sẽ đi may một cái áo mới. Đi khắp các shop lớn shop bé đều ko tìm được một cái áo nào ưng ý, 2 mẹ con đi qua cửa hàng đồ teen và bắt gặp một cái áo rất bắt mắt, nói là toàn đồ teen nhưng cũng nhiều áo cho người đứng tuổi lắm, và cuối cùng mẹ cũng chọn được cái áo vừa ý.

tCòn mình chọn một cái aó thu đông dài tay màu tro trông rất trẻ trung với chiếc thắt lưng cá tính, mà sao mặc vào thấy form mình "mi nhon" quá, thích là duyệt luôn, đấy là phong cách mua đồ của hai mẹ con mình. Giống như hôm đi mua đồ cho anh XX, mình vốn rất thiếu kinh nghiệm mua đồ cho nam, vậy mà hôm ấy vừa nhìn lần đầu tiên đã có cái áo lọt ngay vào "mắt xanh", haha, thật là hay, mình thực sự không muốn chọn chiếc áo nào khác ngoài cái áo đó bởi hình như mình đã thích cái gì là phải có nó bằng được, mình thực sự thích anh ấy mặc cái áo đó, dù thế nào đi nữa, dù nó có hơi trẻ quá hay thế nào....lạ thật!!! Và dường như chị bán hàng cũng cảm thấy là mình rất thích cái áo đó, chị ta ra lời ca ngợi sản phẩm của mình, hihi, giờ nghĩ lại mình thấy thật buồn cười, nhưng đó cũng là lần đầu tiên đi chọn đồ cho con trai mà.....

Hai mẹ con mua đồ xong ghé vào hiệu cắt tóc, ngồi đợi mẹ tân trang lại mái tóc mà sốt ruột vô cùng, nhưng còn không kinh khủng bằng cái lần ngồi 4 tiếng đồng hồ trong cửa hiệu cắt tóc của cô Hoa Lâm, để chờ một bộ tóc xoăn biến thành tóc ép, để cái tên CÔNG CHÚA TÓC XOĂN ko bao giờ trở lại nữa, để từ đó trở đi, có một người luôn cảm thấy buồn vì sự thay đổi của cô bạn gái, và cũng từ đó trở đi, những thay đổi trong cuộc sống của CÔNG CHÚA TÓC XOĂN cứ đổ xuống dồn dập, để một ngày kia CÔNG CHÚA TÓC XOĂN thấy mình đã trở thành một con người khác, đó là lần refresh đầu tiên của CÔNG CHÚA.....

Sau đó mẹ vẫn chưa buông tha mấy cái shop quần áo. Mẹ còn cố nán lại cái cửa hàng bán đồ lụa tơ tằm để chọn một cái áo lụa, giờ mình mơi biết cô Mai mở shop đồ lụa tơ tằm rất đẹp, đố này chỉ phục vụ nhũng người cùng độ tuổi với cô thôi, hóa rất nhiều cô giáo cũng thích kinh doanh, cũng như bố mẹ mình một CNVC rồi cũng đi theo con đường kinh doanh, bởi đơn giản PHI THƯƠNG BẤT PHÚ, và đôi khi kinh doanh khiến con người ta tự do về nhiều mặt, ít nhất là tự do về mặt tài chính..............

Và ngày thứ 7 khép lại trong một bữa cơm gia đình đầm ấm...........

Mình biết rằng có những người sẵn sàng có thể bỏ ra tiền triệu, nhưng họ cũng ko thể mua nổi được sự đầm ấm của một bữa cơm gia đình. Đối với mình, cảm giác được vào bếp và nấu cho những người thân yêu những món ăn ngon thực sự đem lại cảm giác thú vị và hạnh phúc.

Vẫn ước một ngày được nấu cơm chờ người yêu thương trở về sau một ngày làm việc mệt mỏi, và nở nụ cười hạnh phúc bên mâm cơm gia đình, và mình biết đó là ước muốn bé nhỏ giản dị của biết bao người, nhưng vẫn có những người còn đang mơ ước.....

Nếu có một ngày được làm một điều gì đó cho người mình yêu thương, mình sẽ làm điều ấy, điều mà anh đã từng mơ ước, như ước mơ bé nhỏ và giản dị của biết bao người.

Anh không hề biết mình cũng đã từng phải ước mơ như anh....................

Thứ Sáu, 23 tháng 10, 2009

Tuổi hai mươi

Gửi cho các bạn trong đoạn clip ấy............
Khi bước chân vào cuộc sống sinh viên, mình đã ý thức được rằng con gái ko biết giữ mình thì sẽ rất dễ sa ngã.........
Cái clip Ngọc ma nữ cho mình xem thực sự ám ảnh mình về một cuộc sống buông thả của giới sinh viên con nhà giàu. Rất buồn là clip đó lại là của một người mình quen. Choáng!!!
Ngọc ma nữ và mình đã ngồi cả một buổi trưa để tâm sự với nhau về chuyện này, hai đứa đều bất ngờ trước đoạn clip đó, và bỗng dưng thấy cuộc sống sinh viên có những mảng sáng tối tương phản thật rõ nét, tiếc thay cho những tuổi 20 phơi phới đang tràn đầy sức sống thì lại lao vào những cuộc sống vô bổ.
May mà mình có Ngọc ma nữ, hai đứa dường như tìm thấy cảm giác đồng điệu ở tâm hồn của nhau. Ngọc với mình có nhiều điểm giống nhau, ít ra hai đứa cũng ko phải con nhà giàu tiêu tiền ko hết và đánh mất tuổi trẻ bởi những trò vô bổ trong vũ trường, trên sàn nhảy.......
Mình thấy sợ, sợ những con người trong đoạn clip đó, mình thấy khinh ghét họ, nhưng một phần thương hại họ, bởi cuộc sống xa gia đình và sức cám dỗ của chốn phồn hoa đô hội nhiều khi quá hấp dẫn các bạn ấy, những tâm hồn trẻ dại chưa thể nghĩ được cái gì sâu xa ngoài những thú vui trước mắt....

Tuổi hai mươi ơi! hãy làm một điều gì đó thật ý nghĩa, hãy khẳng định mình theo cách của một người anh hùng chứ không phải bằng những vụ scandal, những vụ ăn chơi chác táng và thác loạn.........Bởi 9X là thế hệ của tương lai và hi vọng nữa. Và hãy nghĩ đến những người bố, người mẹ đang ngày ngày vất vả chắt chiu cho con từng đồng để lo cho con tiền ăn , tiền học, tiền nhà, đủ các loại tiền...Thương bố mẹ lắm bởi bố mẹ mới chính là người cho mình tất cả, đừng làm bố mẹ của chúng ta phải rơi nước mắt, các bạn của tôi ơi!

Tuổi hai mươi đẹp lắm, đừng đánh mất những gì đẹp nhất của cuộc đời này rồi có lúc phải day dứt ân hận, cái quý nhât của con người là tuổi trẻ, vì vậy hãy để chúng ta tự hào về tuổi trẻ của mình.