Thứ Tư, 3 tháng 10, 2012

Ngày mai em sẽ lớn



Elnino !

Nếu một ngày nào đó anh đọc được những dòng tâm sự này, hẳn anh sẽ lại bật cười và chê em là trẻ con. Anh luôn chê em như thế, bởi vì dù mọi thứ có đổi thay thì em vẫn là con bé ít hơn anh 5 tuổi, và dù em có lớn khôn thể nào thì đối với anh, em vẫn là cô bé.

Anh ơi, thế là đã 3 năm trôi qua rồi kể từ cái ngày chia li đó. Em muốn dùng từ chia li, bởi đó là li biệt, bởi vì đó sẽ là mãi mãi, mãi mãi cách xa phải không anh? Anh giờ đây đã “ yên bề gia thất”, và bé Xu nhà anh chẳng mấy chốc được 1 tuổi, 2 tuổi và 5 tuổi….và khi đó em sẽ lên xe hoa. Ngày trước em đã nói với anh như thế còn gì? Em giờ đã ra trường rồi anh ah. Em đã tốt nghiệp sau 4 năm đèn sách bên giảng đường, sau 4 năm đi đi về về trên tuyến xe bus 17. Nói đến 17 em lại chợt nghĩ tới: “Vĩ tuyến 17 ngày và đêm” và thật tính cờ, 4 năm đại học của em cũng tựa tựa như hình ảnh đó. Và anh biết không…xe bus…nỗi nhớ anh miên man ngày nào vẫn thi thoảng đánh thức kí ức của em. Đôi khi kí ức vô tình chạm một vết rất sâu trong lòng em, và em chợt nhận ra rằng có những kí ức ko thể nào xoá nhoà….Anh biết không, em đã lớn dần lên qua mỗi chuyến xe 17 ấy.

Em đã ra trường, hoàn thành xong 2 tấm bằng ĐH và đã có một công việc với em là khá tốt ở một hãng hàng không, nói chung em cảm thấy rất ổn về công việc. EM đã có những người bạn tốt, những đồng nghiệp tốt và sau gần nửa năm đi làm, em thấy mình cũng đã trưởng thành và chững chạc hơn nhiều…Chắc một mai vô tình gặp lại, có thể một ngày nào đó em gặp lại anh trên một chuyến bay bận rộn nào đó, anh sẽ thấy em trong một phong cách khác và một tâm trạng khác, và anh sẽ tháy ngạc nhiên về sự thay đổi của em.

Hãy sống thật vui vẻ và hạnh phúc nhé anh. Một vài lời tâm sự này không mong gửi tới anh, chỉ là để em tự độc thoại để kể với anh rằng, em đã lớn. Cô bé hôm nào mà anh gặp đã lớn khôn và em luôn thấy vui về điều đó. Cảm ơn anh đã cho em những kiến thức và những kỉ niệm thật đẹp thời sinh viên dù ngắn ngủi nhưng em vẫn thấy ý nghĩa. Chúc anh luôn hạnh phúc và bình an !

Gà ơi !
Chi nốt ngày mai thôi, em sẽ lớn, em sẽ bước ra hoàn toàn khỏi thời sinh viên của mình. Ngày mai là em bảo vệ tốt nghiệp chuyên ngành 2 rồi, và em đang cố gắng hết sức để làm tốt trong buổi bảo vệ này. Hôm nay mặc dù đi làm về muộn vì máy bay delay, em vẫn cố gắng thức để làm nốt cái slide và trong lòng thấy háo hức vô cùng. CHỉ nốt ngày mai thôi là em sẽ hoàn thành xong 2 tấm bằng ĐH. EM vui quá và thấy háo hức lắm.

Voi Còi ah !

Em biết mỗi khi trời mưa là anh lại nhắn tin cho em. Lúc anh nhắn tin là em đang boarding chuyến cuối cùng. Anh biết không hôm nay là một ngày làm việc vất vả và mệt mỏi khi các chuyến bay đều có vấn đề và chuyến nào cũng late A/C vài phút, lại thêm trời mưa nữa nên có một chuyến delay 8p. Làm xong trực ca lại gọi lên họp rút kinh nghiệm nên tới 1h sáng em mới về tới nhà. EM vẫn cố gắng mở máy tính ra làm nột slide để cho buổi bảo vệ ngày mai được suôn sẻ. Em thấy hồi hộp quá và xen lẫn cả lo lắng nữa. Hôm nay em kể với chị Hoa là ngày mai em bảo vệ tốt nghiệp. Chắc chị ấy là người duy nhất biết sự hồi hộp đó của em mặc dù đây là lần thứ 2 em bảo vệ rồi. Anh Chiến cũng định xin đổi ca để mai đi cổ vũ cho em nhưng mà không hiểu sao bên Niaggs có việc gì đó, anh ấy lại chẳng đi được nữa. Hì. Sao em thấy vui thế. Em được mọi người quan tâm, như cái lần đầu tiên em bảo vệ, cả bố, mẹ, anh Huỳnh và chị Quỳnh, bao nhiêu bạn bè em đều tới, và cả anh cũng gửi hoa chúc mừng em. Em thấy thật là hạnh phúc!

Anh ơi, ngày mai em sẽ lớn phải không anh. Cún của anh sẽ lớn, sẽ không khóc nhè nữa, sẽ biết mạnh mẽ để đối mặt với mọi thử thách của cuộc sống, biết đón nhận và ít kêu ca, biết vươn lên và biết khẳng định mình.

Ngày mai em sẽ lớn….


Thứ Năm, 27 tháng 9, 2012

Yêu đời



Giờ đã là 28/9, đó là những ngày cuối của tháng 9….Mới ngày nào ngày 2/9, bầu trời mùa thu xanh thăm thẳm với gió thu mát lộng, chỉ cần nhìn lên bầu trời thôi mà đã cảm thấy mùa thu về trên khắp đất trời này…vậy mà tháng 9 đã đi qua từ bao giờ…sinh nhật của một con người cũng đã qua….mình chợt nhớ ra tháng 9 này là sinh nhất của rất nhiều người.

Thế mà thấm thoắt mình đã đi làm được nửa năm rồi. Nửa năm ấy mình vừa học vừa làm, vừa thực hiện được biết bao nhiêu dự định. Cuộc sống thật bận rộn nhưng mà mình rất vui vì đã làm được nhiều việc cùng một lúc và việc gì cũng suôn sẻ. Giờ chỉ còn chờ bảo vệ tốt nghiệp nốt cái chuyên ngành Kế toán là xong việc học hành trong năm nay. Còn công việc thì cứ vậy thôi, cứ cố gắng phát huy và chờ đợi nếu như có cơ hội tốt hơn. Bản thân mình thấy công việc khá tốt. Chỉ có điều xét về lâu dài thì có lẽ mình cần suy xét lại một cách kĩ lưỡng hơn.

Trong năm 2012 này, mình thấy về cơ bản là mình cũng đã thành công. Bảo vệ tốt nghiệp 2 chuyên ngành đều đạt chỉ tiêu đề ra, đi thi tuyển vào các nơi đều trúng tuyển và may mắn có được một công việc rất tốt trong ngành hàng không với mức lương hiện tại, mình nghĩ đó là niềm mơ ước của nhiều người chứ ko chỉ là sinh viên mới ra trường, rồi mình còn được kết nạp Đảng viên….

Nói chung mình thấy khá thành công và may mắn. Nhất là trong năm nay, mình đã bước đầu biết kiếm tiền, có thể giúp đỡ được bố mẹ về kinh tế và có dư giả một chút để mà quan tâm tới mọi người trong gia đình nhiều hơn, có thể có một chút để đóng góp cho cộng đồng. Vui nhất là đầu tháng 8, mình được công ty cho đi vào Sài Gòn chơi. Đây là chuyến du lịch bằng máy bay đầu tiên và cũng là chuyến đi xa nhất của mình từ trước tới nay mà lại do chính công sức của mình làm ra nên mình rất vui. Mình còn vui hơn khi được vào tận nơi thăm gia đình bác Tú, thăm dì Tình, chú Tuấn, nhưng người bà con họ hàng rất thân tình với nhà mình. Vui lắm. Đây là lần đầu tiên mình đặt chân lên đất Sài Gòn, đi thăm dinh Độc Lập, bến Nhà Rồng, chợ Bến Thành…được thưởng thức những món ngon Sài Gòn như hủ tiếu Nam Vang, bún mắm, bánh xèo, chè bà ba….Thế rồi đó cũng là lần đầu tiên mình đặt chân lên vùng biẻn Phan Thiết, được đi tắm biển và nếm cái hương vị mặn mòi của biển Mũi Né_ Phan Thiết, được thủ cái cảm giác rất thích thú khi ngồi trên ván trượt cát từ những cồn cát rất cao…Thật tuyệt vời. Tuyệt vời hơn là những trải nghiệm này chính là những gì mà mình tự làm nên bằng sức lao động của chính mình. Về nhà, mình vui sướng biết mấy khi có điều kiệu mua quà về cho mọi người. Dù ít dù nhiều nhưng đó cũng là tấm lòng, tình cảm của một đứa con, đứa cháu may mắn được nếm cái hương vị lạ của đất phương Nam. Mình thích cái khí hậu của sài gòn. Mặc dù không có mùa đông nhưng cái se lạnh mùa thu vào mỗi buổi tối Sài Gòn thật tuyệt. Nó làm mình nhớ đến mùa thu Hà Nội, cũng se lạnh với những cơn gió đậm mùi thơm của hoa sửa, hay thoang thoảng mùi lúc chín, mùi rơm khô….

Những trải nghiệm của năm 2012 thật đẹp khi đầu tháng 7 mình được công ty cho đi sapa hưởng ứng trồng rừng bảo vệ môi trường cùng với Quỹ vì môi trường Việt Nam. Chuyến đi cũng thật vui và ấn tượng khi mình được chơi thoả thích trên sapa, lần đầu tiên được ở khách sạn 3 sao, ăn tiệc buffet và ngắm mưa sapa, lại được nhìn tận mắt những đám mây cuối ngày sà xuống lòng đường và cùng các anh chị em thanh niên đỉ chụp ảnh trên Phố Tây Sapa. Mặc dù đây là lần thứ 2 mình đi Sapa, lần thứ 2 đi tàu, nhưng đây vẫn là một chuyến đi đáng nhớ….Mọi thứ thật là tuyệt vời !

Có lẽ trong năm 2012, cuộc sống của mình nhiều niềm vui hơn. Dầu có căng thẳng, mệt mỏi đôi chút trong công việc, dẫu có nhiều bực tức, áp lực…nhưng những kỉ niệm đẹp đó thì mãi mãi in sâu trong tâm trí mình, bởi đó là kỉ niệm ngọt ngào đầu tiên của một con bé vừa mới tốt nghiệp ra trường bước vào môi trường làm việc, sống và làm việc trong một tổ chức lớn. MÌnh thật sự rất tự hào.

Giờ mình lại đang ngồi học bài. Mình đã từng nói rằng mình rất thích học, rất thích ngồi nghiên cứu những trang sách, và khi đó mình mới thực sự là mình, say mê và tâm huyết…Nhưng khi ra cuộc sống, mình cũng sẽ vấn lại say mê và tâm huyết, với những trang sách cuộc đời, kì diệu và phong phú.


Thứ Hai, 3 tháng 9, 2012

Blog


Lâu lâu không được vào blog viết lách, mình cảm thấy cuộc sống như thiếu đi một điều gì đó. Cuộc sống ơi, dường như mi đang bị thu hẹp lại nếu không có blog !


























Thứ Tư, 27 tháng 6, 2012

Tản mạn chuyện đi làm, đi học...

Thấm thoắt con bé là mình đã đi làm được gần 3 tháng rồi. Đi làm, hình như trông mình già hơn khi ngắm nghía trong gương, mấy cái nếp nhăn đáng ghét xuất hiện trên đôi mắt. Mắt thì đỡ thâm quầng hơn do được ngủ nghỉ điều độ, ăn uống tử tế tuy nhiên vóc dáng mảnh mai hơn do mình làm công việc đi lại nhiều, giao tiếp nhiều…






Mình thấy bản thân biết cách ăn mặc hơn, điệu đà và để ý tới vẻ bề ngoài hơn mỗi khi tiếp xúc với một ai đó, quần áo cũng được mình chọn lựa kĩ càng trước khi ra khỏi nhà và mình quan tâm nhiều hơn tới cách kết hợp đồ với nhau, không dám ăn mặc lôm côm nữa. Giầy dép cũng được chọn lựa kĩ hơn. Mình không dùng hàng Tàu nữa, chỉ chuộng hàng Việt Nam xuất khẩu vì nó bền và kiểu dáng giản dị hợp với công sở…Mình biết cách trang điểm, biết lựa chọn mĩ phẩm và dùng mĩ phẩm, biết tỉa đôi lông mày cho gọn gàng, biết búi tóc và để tóc cho phù hợp với trang phục….






Mọi thứ đã thay đổi rất nhiều ở bản thân mình sau 3 tháng đi làm nơi công sở.






Hôm qua mình được nghỉ làm, may mắn thế nào lại nghỉ đúng vào hôm Đảng Uỷ của trường triệu tập Đảng viên mới đi học lớp bồi dưỡng để thi lấy chứng chỉ. Thế là vừa được đi học mà lại ko phải đổi lịch làm việc. Lúc về, lang thang ở chợ Xanh sinh viên để nghía xem có mốt nào mới ko, mình thấy dân teen đổ xô vào các hàng quấn áo mùa hè kiểu voan có màu sắc sặc sỡ và đều khá mát mẻ. Mình cũng vào góp vui nhưng chẳng chọn đuợc gì vì thấy đồ ko hợp gu cho lắm. Thế rồi cơn gió nào đó đưa mình vào một shop toàn áo công sở chất liệu ren rất đẹp. Mình chọn được cái áo ren trắng bông hồng rất đẹp, lại cổ Đức kín đáo và mặc rất vừa vặn. Thích quá nên mình mua luôn, lòng hí hửng vì săn được hàng rẻ đẹp mà lại độc đáo vì cả shop có 2 cái duy nhất. Mình thích quá. Đã lâu rồi mình mới có cảm giác thích thú vì mua được món đồ đẹp như thế.






Từ khi đi làm, mình thấy thích tự đi mua đồ hơn. Chắc tại giờ lớn rồi nên mình cũng muốn tự lập. Tất nhiên không phóng tay quá nhưng mình thấy thèm mua sắm, hay đơn giản chỉ là đi ngắm đồ thôi.






Hôm nay cũng đi học Đảng. Xin xỏ mãi mới được về sớm để kịp buổi chiều đi học. Cũng may mà thứ 6 mình lại được nghỉ cả ngày để lại được đi học. Giờ cảm thấy đến trường cũng thích, vì được gặp lại bạn bè cùng trang lứa, thấy thân thương và yếu mến lạ kì, không còn là đồng nghiệp như ở cơ quan. Mọi người đều là bạn bè, gần gũi và thân thương.






Hôm qua ngồi xe bus, chợt nghe lại bài Mùa hè yêu dấu, mình thấy nhớ truờng xưa quá, nhớ bạn bè, thầy cô, nhớ những tháng ngày đi học….16 năm đến trưòng…16 mùa hè thơ mộng.






Năm nay chẳng còn mùa hè nữa, mình phải đi làm rồi, lại làm ngành Hàng không thì càng không có mùa hè, bởi mùa hè là mùa du lịch mà, nhân viên phục vụ cứ phục vụ đều đều. Và anh của mình cũng đang chuẩn bị cho chuyến du lịch ra đảo Phú Quốc 4 ngày, cơ quan cho đi. Hix. Mình thì ở nhà đi làm…cũng mong được đi chơi lắm mà chẳng biết đến khi nào ???






Mình cũng muốn cùng anh đi mua cái vali kéo để đựng đồ cho tiện lợi, cũng muốn mua tặng anh món đồ gì đó để anh đi du lịch, nhưng mà cứ làm chiều liên miên thôi, chả có thời gian gì cả. Chán chết. Chắc tuần này là tuần dễ thở nhất vì mình được nghỉ tận 2 ngày liền. Tuần sau lại làm căng rồi. Ôi thật chán !






Đi làm là thế, khuôn mặc sẽ già nhanh và thời gian cũng sẽ trôi rất nhanh. Nếu không biết tranh thủ chơi, tranh thủ tận huởng cuộc sống, thì sẽ sớm tiếc nuối bởi một mai nhìn lại, bao điều đẹp đẽ và nhiều cơ hội sẽ rời bỏ mình mà đi mất….










































Nhật kí đi làm

Ngày 18/05/2012





Hôm nay mình làm sáng, đúng vào ngày các sếp đi kiểm tra, đánh giá chất lượng lao động.






Sao mấy ngày này mình cảm thấy mệt mỏi quá. Chiều nay, khi đón xong chuyến BL800, mình mệt mỏi rã rời, lê bước vào trong quầy để tổng kết lại xem 1 ngày làm việc như thế nào. Chán khủng khiếp. Hôm nay mình bị soi nhiều, và cũng thấy bực bội khó chịu trong lòng vì sắp đến ngày đèn đỏ, mình thấy mệt mỏi và dễ nổi cáu. Nhưng cũng phải công nhận là làm ban ngày rất ghét vì hay bị soi, thời gian chờ đợi chuyến bay quá dài tạo tâm lí chán nản. Mặc dù mỗi khi trống chuyến, mình cũng hay chạy lại quầy check-in để xem các anh chị làm việc và hỗ trợ dán thẻ, nói chung cũng là để học việc và giao lưu với mọi người là chính. Chỉ vậy thôi, công việc cứ đều đều trôi qua và mình bắt đầu nhận ra sự nhàm chán của công việc. Nhàm chán ở đây chính là từ chính mối quan hệ trong công ty. Mình ko phải đứa hay nói trong bất cứ hoàn cảnh nào vì thế mình ngại khi bị lọt thỏm giữa một đám đông mà đối với mình là không hề hợp gu. Và mình cảm thấy quan điểm sống của mọi người và mình rất ít có sự tương đồng bởi vì trong công ty, 99% là anh chị đã có gia đình và mình là đứa ít tuổi nhất, non kinh nghiệm nhất và đương nhiên thật thà và ngây thơ nhất…


Nhưng mà thôi đi, hãy nghĩ đến những khía cạnh khác tốt hơn.






Ngày 19/05/2012






Trưa nay 11h30 họp nhóm Lost and found, vắng mặt đến 4 anh chị vì nhiều người nhà xa quá mà họ lại không có ca làm nên đành xin nghỉ. Cuộc họp chỉ có 8 người nhưng mà cũng phát sinh ra bao nhiêu là vấn đề. MÌnh được chị Ngọc cử làm thư kí cuộc họp có nhiệm vụ ghi chép lại toàn bộ nội dung và tiến trình cuộc họp.






Tối nay lại đi làm, mệt mệt và mệt






Ngày 20/05/2012






Lại làm sáng. mình thấy làm sáng bao giờ cũng mệt mỏi hơn làm chiều, thời gian gò bó hơn và nhất là rất hay bị các sếp soi. Thế là mình chỉ thích được phân làm chiều cho nó rảnh mà lại ít va chạm, chỉ có cái khó là con gái làm tối thì có một chút phức tạp, nhưng mình nghĩ là mình có thể tránh được. Hôm nay chuyến bay dày hơn trước, ca sáng mình phải đón tận 6 chuyến tàu đáp, mệt kinh khủng. Doanh số bán vé xe bus hôm nay tăng lên gấp đôi, và mình cũng đã khắc phục được một số nhược điểm khi đón đến. MÌnh rút kinh nghiệm chị Ngọc 2 dặn đó là phải xem điện trước khi đi đón tàu để biết những bất thường của chuyến bay, sau đó là cần nhận hành lí TQK một cách chu đáo hơn nhất là ca chị N…Và còn rất nhiều rút kinh nghiệm khác mà mình nghĩ cần làm luôn và ngay để sắp tới mình sẽ được xét kết quả 2 tháng thử việc. Hix.


Mưa...Delay...và Sinh Nhật !



Nhật kí ngày 23/ 05/ 2012...

Mưa…Delay…và Sinh Nhật tuổi 22…






Hôm nay là một ngày mưa dài buồn lê thê. Sáng sớm bắt đầu bằng cơn mưa rả rích cho đến tận chiều khi lên ga rồi, mình mới cảm thấy nắng trở lại, và phía sân đỗ, nắng loang loáng trên những cánh tàu đang nằm dài chờ khách.






16h00, chuyến BL800 đáp, là con A320 có chữ Jet và ngôi sao màu đen, cái biểu tượng duy nhất mình có thể nhận ra trong vô vàn con khác. MÌnh ghét con màu trắng toát, đó là con A737, vì không có kí hiệu gì để nhận dạng nên mỗi khi đón tàu, mình thường phải chạy trên đôi cao gót 7cm cho kịp giờ !






Mình vẫn nhớ cái lần đầu tiên lên mở cửa tàu, chị Ngọc đi trước, mình theo sau. Nào là make okie sign, nào là push, nào là pull…và khi cửa tàu mở ra, tiếp viên trao tài liệu, và rồi đón khách, trợ giúp khách xuống tàu, rồi nhận tín hiệu thế nào với tiếp viên…đúng là từ cái nhỏ nhất cũng phải học. Cho đến giờ, mình đã ở Lost and found được 5 tuần rồi, và giờ đây nhìn lại quãng đường đi, mình thấy vui vì đã vượt qua được con số 3, con số của sự thay đổi.






Chiều nay cũng thế, một buổi chiều bình thường như bao buổi chiều khác đi làm, nhưng lần này mình phải đón chuyến BL800, chuyến cuối cùng của ca sáng.






Và rồi chuyến 800 cũng đi qua một cách bình yên…cho tới chuyến BL804….






Lần đầu tiên từ hồi đi làm ở Jetstar, mình hưởng trọn một ca delay…






Mưa tầm tã, mưa xối xả. Ngồi ở quầy check-in thi thoảng nhòm ra ngoài nhìn những vạt mưa trắng xoá, mình thấy ngại lúc đi về. MÌnh ghét mưa, ghét những hạt mưa vô duyên, ghét sự ẩm ướt…Lạ lùng nhất là một hành khách đến làm thủ tục trong bộ dạng ướt sũng, tự nhiên đứng thay áo trước mặt bao nhiêu là nhân viên một cách hồn nhiên như đứa trẻ…Mưa đó, mưa làm cho người ta vội vã, vất vả hơn, làm cho những kiện hành kí dính mưa ướt sũng, đầu tóc, quần áo bê bết nước mưa…Và delay….. Chuyến BL804 từ Sài Gòn về gần Hà Nội thì dính mưa không xuống được, lại quay về Đà Nẵng nghỉ ngơi đợi tạnh mưa thì về. Còn mình và mọi nguời trong ca trực thì dài cổ đợi.






19h…20h…21h…và 21h30 thì đáp chuyến BL806.






Hành khách mệt mỏi bước xuống, còn nhân viên thì uể oải vì buồn ngủ. Và hôm nay tàu của Vietjet và VN cũng delay hết sạch…Mệt mỏi…Và chuyến cuối cùng là 23h40’…






Ra khỏi phòng lúc 1h20’ sáng ngày 23/5, mình vẫn thấy bên quốc tế vừa xuống 1 chuyến. Các cửa nhà ga đóng hết sạch, tìm mãi mới thấy một lối ra. Không khí im lìm bao phủ khắp nhà ga vốn ồn ào, náo nhiệt của ngày thường, và từ trong mọi ngóc ngách, mình cảm nhận sự tĩnh mịch đến lạ lùng…






Trời vẫn mưa, và ngoài kia chẳng còn ai, rải rác vài chiếc xe qua lại, mọi nguời đều đang ngủ, mình chỉ gặp mấy anh bên cảng vụ đang trực đêm, và một vài khách nước ngoài xuống chuyến muộn nhất…






Và hôm nay là hôm đầu tiên mình về muộn nhất phòng, về sau cả chị Nguyệt sup.






Mở điện thoại ra đọc tin nhắn, những tin nhắn Happy birthday đã đến từ bao giờ mà mình không biết, chắc tại mải làm việc nên ko để ý. Thế là mình đã bước sang tuổi mới, bước sang một ngày mới tại chính nhà ga T1 này, tại chính cái lúc đang làm công việc ở trên ga… Mình rất vui, rất vui vì mình đã đón một tuổi mới như thế, tuổi 22 rất đẹp của mình…






Đây sẽ là một kỉ niệm không thể quên….Delay và Sinh Nhật !






Happy Birthday to Monsoon !






Nội Bài Airport 2h30’ ngày 23/5/2012


Thứ Sáu, 4 tháng 5, 2012

Con số 3_ con số của sự thay đổi

Vậy là mình đã làm việc ở Jetstar được 3 tuần rồi, trong 3 tuần ấy mặc dù mình làm đi làm lại vài 3 công việc tương đối đơn giản nhưng cũng có rất nhiều điều mới mẻ, vì hành khách luôn luôn mới, và những tình huống thì luôn luôn mới…Ngành dịch vụ mà. Mình thích nhất là được tiếp xúc với nhiều khách hàng, mọi nghề nghiệp, tầng lớp, lứa tuổi, tính cách và nhiều quốc tịch khác nhau…

Một thời gian tuy không dài nhưng cũng đủ để mình có thêm nhiều hơn các mối quan hệ, bởi làm việc trong sân bay không đơn thuần chỉ là biết các cô chú anh chị đồng nghiệp trong hãng của mình, mà còn phải biết đến các bộ phận khác. Văn hoá chào hỏi được đề cao hàng đầu. Đơn giản khi gửi xe thì chào hỏi anh trông xe một câu, vào tới cửa thì mỉm cười chào anh an ninh một câu, vào cầu thang máy thì mỉm cười với mọi người trong thang máy, khi lên phòng thì đầu tiên là chào sếp và các anh chị trong phòng, hỏi thăm mọi người một cách thân thiện rồi mới xem xem hôm nay phải làm việc gì, qua an ninh máy soi thì lại chào các anh chị an ninh, vào tới quầy thủ tục thì chào hỏi các anh chị throng quầy từ chị trực ca cho tới các anh chị nhân viên, qua quầy vé thì chào các anh chị ở đó, nhắn nhủ vài câu gì đó, rồi đến quầy lost and found thì chào mấy cô bác vệ sinh đang ngồi ở đó nếu có, rồi chào cả mấy chị thương vụ bên Vietnamairlines, rồi chào các anh chị trong đội đón đến nhà mình. Khi ra tàu thì nhất định sẽ chào anh lái xe bus, rồi gật đầu mỉm cười với các anh trong đội tài liệu, thế rồi khi mở cửa tàu thì đương nhiên là sẽ mỉm cười chào các anh chị tiếp viên…Và khi hành khách đầu tiên xuống tàu thì mình sẽ lại mỉm cười và chào khách, hướng dẫn khách lên xe bus…Cho tới hành khách cuối cùng ra khỏi phòng trả hành lý thì nụ cười, lời cảm ơn luôn trên môi. Mình luôn phải giữ nụ cười trên môi throng bất cứ truờng hợp nào dù khách có tức giận…Và cho tới chuyến bay cuối cùng, hành khách cuối cùng và mình ra về thì câu chào vẫn luôn duy trì, đó là chào các anh chị ở lại….


Thế đó, cứ thế thói quen chào hỏi và tươi cười luôn trên khuôn mặt của mình, vẻ bề ngoài cũng được mình đặc biệt chú ý bởi hình ảnh nhân viên là bộ mặt của cả một hãng hàng không, không thể xuất hiện trong cái vẻ luộm thuộm được. Với suy nghĩ đó, mình đã trải qua 3 tuần thử việc và mình cảm thấy mọi thứ đang dần dần vào nếp.

Giống như bác Tổng của Nippon Seiki đã từng nói với mình : con số 3 là con số của sự thay đổi, vượt qua được con số 3 thì mọi thứ sẽ êm đẹp và đi vào thói quen, sẽ rất khó thay đổi, vì thế mình sẽ cố gắng thích nghi, cố gắng hoà nhập vào môi trường này, mặc dù mình biết mình là đứa ghét buôn chuyện và luôn tránh gặp phải những lời đàm tếu, những chuyện thị phi. Thế nhưng nếu không thể tránh được thì hãy dũng cảm đối mặt !

MÌnh cảm nhận thấy một số anh chị trong đội phục vụ hành khách rất nhiệt tình, dễ tính và thực sự mình cảm thấy thoải mái khi làm việc cùng các anh chị ấy. Có những nguời mình quý nhiều và rất muốn hợp tác, hỗ trợ. Tuy nhiên không phải tất cả đều như vậy, nhưng mình vẫn tin rằng một khi mình kiên trì và chịu khó học hỏi thì tất cả sẽ đều welcome mình thôi, mình nghĩ thế. Và khi nói năng mình sẽ luôn để ý tới thái độ của mọi người…Trộm vía mấy ngày hôm nay vấn đề hành lí mình làm không có vấn đề gì khó khăn cả.


MÌnh biết làm nguời lớn thât khó, để vượt qua số 3 thật khó, nhưng mình sẽ cố gắng, cố gắng và thật cố gắng !






Thứ Tư, 25 tháng 4, 2012

Cố lên Chi-A-Ki

Mình chưa phải là một tiếp viên và cũng không thích cái nghề tiếp viên, thế nhưng câu nói động viên này lại rất đúng với mình trong hoàn cảnh này.

Thế là mình đã đi làm được 10 ngày ở hãng hàng không Jetstar.

10 ngày tuy ngắn ngủi nhưng mình lại học thêm được một nghề mới khác hoàn toàn chuyên ngành mà mình được đào tạo 4 năm trong trường đại học, đó là nghề của một nhân viên phục vụ hành khách hàng lý, mà người ta vẫn hay gọi một cách chung chung là Nhân viên làm thương vụ.


Địa điểm làm việc của mình là tại sân bay quốc tế Nội Bài, mà cụ thể là các quấy check-in ở các sảnh lớn của nhà ga, rồi các gate ở trên tầng 2, rồi các phòng đón khách, trả hành lý, và cả ở sân đỗ nơi máy bay hạ cánh nữa. Công việc của mình sẽ được luân chuyển tới từng vị trí theo phân công của trực ca. Nhưng tóm lại nó gồm những công việc sau: làm thủ tục cho khách lên tàu, xé thẻ trước khi khách on board ( đây là công đoạn kiểm soát sau), đón đến, lost and found ( hỗ trợ tìm kiếm hành lý thất lạc và xử lý…) và cả bán vé xe bus của hãng cho khách về tới Hà Nội nữa…


Công việc này mang tính chân tay là nhiều. Đối tượng phục vụ của mình là hành khách và hành lý của khách. Công việc này đòi hỏi có trình độ tiếng Anh, trình độ tin học, sự hiểu biết về ngành hàng không là một lợi thế, có ngoại hình tương đối, và nhất là khả năng giao tiếp, trình bày tốt. Có thể nói đây là công việc đòi hỏi nhiều hơn cả là kĩ năng mềm.


Môi trường làm việc của mình là môi trường quốc tế, đa văn hoá. Và vì đối tượng mình phục vụ là con người nên có nhiều phức tạp, nhạy cảm. Các đồng nghiệp của mình đa phần là con gái, nên có nhiều cái rắc rối phức tạp đòi hỏi sự nhạy bén và khéo léo.



Công việc này không đòi hỏi bằng cấp, chỉ cần có chứng chỉ Toeic 400-500 điểm là ok, vì thế những kiến thức về tài chính của mình chả dùng đến tí nào. Có chăng thì chỉ là để mình lý giải xem vì sao Jetstar lại được gọi là hàng không giá rẻ, để giá rẻ thì họ kinh doanh như thế nào, cắt giảm chi phí ở những khâu nào…Nói chung có trình độ thì cũng rất tốt cho việc nhìn nhận và suy xét một số vấn đề.



Cho đến hôm nay là mình đã làm việc được 11 ngày rồi. Trong thời gian đó, mình chủ yếu là được đào tạo, và giờ mình vẫn đang được training công việc đón đến và lost and found do đây là công việc được đánh giá là đơn giản nhất.



Thành thật mà nói, nếu ai năng động và có tham vọng thì công việc này sẽ không bao giờ là sự lựa chọn của họ, và khi bước chân vào Jetstar, mình đã đối mặt với rất nhiều sự thắc mắc, và những câu hỏi của đồng nghiệp và của những người làm trong sân bay ở các bộ phận khác: Vì sao mình lại làm ở vị trí này, vì sao mình lại chọn hãng bay này, vì sao và vì sao??? Nhưng mọi người chắc chắn sẽ chẳng bao giờ biết vì sao. Vì sao ư, đơn giản vì đó là công việc, và một công việc như thế có lẽ là niềm mơ ước của mấy tỉ người đang thất nghiệp trên thế giới này.



Mới đầu vào làm việc, mình thấy rất cô đơn, thấy buồn, thấy lẻ loi. Trong môi trường xa lạ này, mình có rất ít bạn. Đồng nghiệp của mình toàn là các chị lớn tuổi đã có gia đình rồi, lại có thâm niên trong nghề. Còn mình, một con bé non nớt thư sinh cả về dáng vẻ bề ngoài lẫn tâm hồn và suy nghĩ, mình cảm thấy rất khó khăn để hoà đồng bởi sự chênh lệch quá lớn về tuổi tác làm cho mình vấp phải nhiều khó khăn trong cách xưng hô và đối nhân xử thế.


Anh Dũng đã từng nói với mình: “Khi đi làm thì cái khó khăn lớn nhất lại không nằm ở công việc, mà lại nằm ở chính các mối quan hệ với mọi người trong môi trường làm việc. Vì thế một người thành công có lẽ không chỉ dừng lại ở việcngười ta giỏi làm việc, mà yếu tố quyết định lớn nhất chính là khả năng giao tiếp và thiết lập các mối quan hệ thật tốt, duy trì nó và làm cho mọi người yêu quý mình”



Mình thừa nhận rằng mình không phải là một con bé nói năng dở hay không biết nói năng, nhưng mình thừa nhận rằng mình còn ngây thơ trong những lời nói và cách ứng xử, và điều đó là rào cản đối với mình. Cho đến giờ, mình vẫn đang tích cực từng bước dỡ bỏ rào cản đó ra khỏi cuộc sống của mình để có thêm nhiều bạn bè và đồng nghiệp yêu quý mình, và mình nghĩ đó sẽ là một điểm mấu chốt để thành công.



Mình vẫn lạc quan vào sự cố gắng nỗ lực của mình, mình vẫn nghĩ rằng nếu sự nhiệt tình và lòng dũng cảm của mình lớn hơn chút nữa, sự say mê và đôi khi là cả một sự biết chấp nhận của mình lớn thêm chút nữa, thì chắc chắn mình sẽ đảm nhận tốt công việc này. Lòng chỉ biết luôn động viên mình rằng : Cố lên Monsoon !


Mùa hè của em !

Vậy là mùa hè đã đến từ khi nào mà mình không biết, chỉ cảm nhận thấy nhiệt độ mỗi ngày một tăng lên, và những chiếc áo thu đông đươc thay thế bởi những chiếc áo cộc tay mát mẻ, những chiếc váy xinh xinh, những chiếc quần ngắn và giầy xỏ ngón…thì khi ấy, mùa hè đã về.



Nắng chói chang, nắng vẫy vùng trên những tán là mùa xanh lục mát mẻ, vạn vật đều như xanh mướt một màu. Hè đến rồi, và những thói quen của mùa hè đang dần trở lại. Nào là sấu đá, nào là đồ ăn mùa hè, nước giải khát mùa hè…và mùa hè là mùa của thời trang mát mẻ, đi trên đường dù chỉ một đoạn ngắn thôi mà ta cũng dễ dàng nhận ra được cái thời trang mùa hè len lỏi khắp mọi nơi.






Và đây là mùa hè đầu tiên mình đi làm, mùa hè đầu tiên trở thành người lớn.






Mình bắt đầu đi làm từ 19/3/2012 và đến nay đã là hơn 1 tháng mình tạm biệt thời sinh viên để bước vào môi trường làm việc, và thật lòng mình cảm thấy đi làm không đơn giản như đi học, bởi trách nhiệm, bởi công việc, bởi những mối quan hệ và bởi đồng tiền bát gạo. Mình thì chưa có khái niệm về đồng tiền bát gạo, bởi tuổi trẻ còn phải cống hiến nhiều, chưa cho đi thì cũng chưa mong nhận lại, và có một quy tắc cơ bản là trước mỗi công việc gì mình cũng sẽ sẵn sàng học hỏi dù nó không phải là điều mình quan tâm từu trước tới nay, cho dù nó chẳng phải những gì mình được đào tạo tại trưòng đại học, hay những gì mình cảm thấy yêu thích…thì mình cũng sẽ cố gắng mà học hỏi, để hiểu biết hơn, và để kiến thức cuộc sống ngày một nâng cao hơn.






Trong vòng hơn 1 tháng mà chuyển 2 công ty, có lẽ đó cũng là một điều may mắn bởi mình có nhiều lựa chọn, nhiều cơ hội mà chuyển đổi. Nếu cảm thấy không phù hợp thì chuyển đổi cho phù hợp, có sao đâu, miễn là mình cảm thấy thoải mái khi làm việc và làm những gì mà mình cho là tối ưu nhất. Ở cái thời điểm “trứng nước” này, có lẽ học hỏi vẫn là mục tiêu hàng đầu. Mình sẽ phải thật cố gắng quan sát và lắng nghe mọi người, để tâm tới mọi thứ xung quanh để làm quen dần với công việc và con người. Có lẽ làm việc với con người là phức tạp nhất, khó khăn nhất, vì thế mình sẽ phải cố gắng hơn, hoà đồng hơn, và có lẽ phải thay đổi cách sống của mình, bớt cá tính đi, bớt đi lòng tự ái, bớt đi cái tôi của mình để cảm thấy mọi người thân thiện và gần gũi hơn. Có lẽ thế. Thay đổi một tính cách đâu phải chuyện dễ dàng chứ. Nhưng mà phải thật kiên trì và cố gắng !






Vậy là hè này không còn được Nghỉ Hè nữa. Chao ôi, cái thời gian đó đã qua thật rồi sao? Mặc dù những mùa hè năm ngoài mình cũng chẳng bao giờ được nghỉ hè vì còn mải đi dạy thêm, học tiếng Anh, học chuyên ngành, và tới mùa hè năm nay thì đi làm…






Nhanh quá ! Vèo một cái đã 4 năm qua đi. Từ cái mốc đầu tiên đánh dấu bước ngoặt quan trọng trong cuộc đời một cô nữ sinh đó là kì thi Đại học, cho đến giờ là mốc quan trọng thứ 2 : cô nữ sinh ngày nào đã tốt nghiệp ra trường và đi làm. Từ cái ngày 19/3 mình nhận được tin báo trúng tuyển, rồi tới 11/4, ngày mình đứng trước Hội đồng chấm luận văn để bảo vệ đề tài của mình, từ cái ngày 12/4 xin chuyển công ty…từ tất cả những cái mốc đáng nhớ đó, mình cứ lớn dần lên và trưởng thành dần lên. Các mối quan hệ cứ dần dần mở ra và cho mình nhiều kinh nghiệm sống hơn. Thế đó. Thời gian và trải nghiệm sẽ đưa cô nữ sinh là mình ngày nào mới còn non nớt là thế dần trở thành mình của ngày hôm nay, dù mình biết con đường phía trước còn rất dài, và còn nhiều trở ngại, khó khăn lắm.






Luyến tiếc mùa hè, luyến tiếc những ngày hè sang, kuyến tiếc tiếng ve râm ran vào mỗi sáng tinh mơ khi ông mặt trời còn chưa thức giấc, tiếng ve sầu đã kêu râm ran làm thành một dàn đồng ca mùa hạ gọi nắg về…và khi đó, cô sinh viên nhỏ là mình cũng đã thức giấc để ôn bài, và để kịp cho chuyến sẽ bus lúc 6h sáng vào nội thành để đến trường đại học. Mình yêu cái nhịp sống êm đềm ngày xưa, yêu cái tiếng ve xao xuyến của những ngày đầu hè, yêu cái năng rất ngọt và dịu êm chứ không gắt gỏng như những buổi trưa hè…Yêu tất cả vì đó là cuộc sống thân thương của mình.






Nhớ quá ! Nỗi nhớ sâu thẳm trong trái tim và kí ức, những kí ức dịu êm và đầy ngọt ngào của mình. Nhớ 12 năm đèn sách thời học phổ thông, nhớ 4 năm miệt mài bên giảng đường đại học để ấp ủ một ước mơ, nhớ những buổi chiểu tản mạn hồ Tây, nhớ cái con đường kỉ niệm những buổi chiều hoàng hôn muộn, ôi, mình thấy nhớ lắm…Nhớ ngày 20/7 khi mình tròn 20 với những lời hứa hẹn thật đẹp….và nhớ…. nhớ nhiều hơn thế…






Sẽ không còn nhiều dịp về trung tâm Hà Nội chật hẹp đông đúc nữa. Một công việc gần nhà có lẽ là ước mơ của nhiều con người, và mình hài lòng với hiện tại. Chỉ mong sao hãy luôn cố gắng để phát triển bằng chính những gì mình đang có.






Mùa hè ơi, nhớ mùa hè da diết, nhớ những kí ức ngày xưa, dù không nhiều nhưng đáng quý, đáng nâng niu biết mấy. Nhớ lắm một con người, rất gần và rất xa, một người bạn, một tri kỉ, một người yêu thương đã đồng hành cùng ta suốt những tháng ngày ấy, nhớ lắm, tha thiết và lắng sâu. Chẳng biết gọi cảm xúc ấy là gì, chỉ biết gọi bằng cái tên Nỗi Nhớ, để tất cả nằm im trong trái tim bé nhỏ mà chan chưa yêu thương này.






Gửi tới mùa hè của em những nỗi nhớ tha thiết nhất. Em yêu mùa hè !


Chủ Nhật, 22 tháng 4, 2012

Đến với giấc mơ hàng không...


Hàng không từ trước đến nay vẫn là một ngành nghề “hot”, càng ngày càng được nhiều người quan tâm. Do có nhiều đặc trưng so với các ngành khác nên hàng không có tính chất độc quyền nhiều hơn so với nhiều lĩnh vực, và vì thế thu nhập của ngành nhìn chung là cao hơn so với nhiều ngành nghề khác, tính chất công việc cũng không quá phức tạp vì mọi thứ đều theo quy trình

Hồi bé mình toàn ao ước mai sau được làm việc ở sân bay, đơn giản vì sân bay rất gần nhà mình, chỉ cách có 2km mà thôi. Và mình từng bước chinh phục ước mơ đó. Khi bước vào đại học, mình dần dần tìm hiểu công việc trong sân bay. Có nhiều bộ phận, nhưng tuy nhiên theo ý kiến của mình, có thể nói ngắn gọn là có khoảng 6 loại công việc được phân vào các vị trí với những chức danh khác nhau:

1. Văn phòng ( dành cho các cơ quan, phòng ban giữ chức năng điều hành, quản lý, hành chính nhân sự, kế toán tài chính, quản lý bay…)
2. An ninh hàng không
3. Tiếp xúc trực tiếp với khách hàng ( tiếp viên, thương vụ, an ninh máy soi, dịch vụ xe bus…)
4. Kĩ thuật : kĩ thuật máy bay, kĩ thuật về sân đỗ, cân bằng trọng tải, kiểm soát không lưu…)
5. Cung ứng suất ăn và dịch vụ khác
6. Vệ sinh, tạp vụ, bốc vác…

…và còn nhiều công việc nữa mà mình chưa thể liệt kê ra đây

Công việc nào cũng đòi hỏi một trình độ và kĩ năng nhất định, nhưng nói chung công việc cần yếu tố cơ bản đó là: tuân thủ đúng nguyên tắc, quy trình có sẵn và đảm bảo an ninh an toàn hàng không.

Nhận được tin báo trúng tuyển vào vị trí thương vụ của Jetstar Pacific Airline, mình cảm thấy may mắn vì đã có thêm một cơ hội cọ xát. Mặc dù hàng không là một ngành mới toanh với mình, nhưng do có nhiều anh em bạn bè làm trong này nên mình cũng có cơ hội tìm hiểu nhiều.

Thế là 9/4/2012, Jetstar kí quyết định tiếp nhận mình vào thử việc 2 tháng, và thế là mình ý thức được rằng chặng đường của mình lại bắt đầu từ đây, một con đường mới hoàn toàn và có lẽ sẽ nhiều chông gai và sóng gió hơn chặng đường lúc trước.

Công việc này không đòi hỏi bằng cấp, tất nhiên là có bằng cấp thì sẽ tốt hơn trong công việc vì mình sẽ có kiến thức nền tốt hơn, và nhận thức về công việc, con người, các tình huống….sẽ tốt hơn.

Môi trường làm việc ở sân bay khá phức tạp vì có rất nhiều người thuộc mọi tuổi tác, mọi tầng lớp, trình độ khác nhau. Cái khó nhất khi bước vào bất cứ một môi trường nào có lẽ cũng là làm thế nào để hoà đồng và thích nghi với mọi người, và xây dựng tốt các mối quan hệ trong môi trường đó. Khi ở trường đại học, mọi chuyện chỉ xoay quanh vấn đề học hành, và mối quan hệ chỉ gói gọn ở phạm vi thầy cô, bạn bè. Còn khi đi làm, mình mới cảm nhận được muôn vàn phức tạp nảy sinh bởi mối quan hệ bây giờ không chỉ là giữa sếp-nhân viên trong công ty mà còn vô vàn thập cẩm các mối quan hệ khác trong và ngoài công ty, giữa nhân viên và khách hàng, giữa các đồng nghiệp với nhau, giữa các anh chị em cùng công ty nhưng khác bộ phận…Công việc đòi hỏi mình phải giao tiếp nhiều hơn và khéo léo hơn, nhạy cảm hơn, tinh nhanh hơn, cái mà mình cảm nhận rằng mình vẫn còn yếu kém lắm, vì xưa nay mình chì quen giao tiếp với những con người mà mình cảm thấy quý mến, và các mối quan hệ của mình thì thường không rộng nhưng sâu sắc. Và có một cái đặc biệt là mình thích nói chuyện với những type người hiểu biết, tâm lý và tế nhị. Còn môi trường đi làm thì có vô vàn bao nhiêu kiểu nguời, mà mình thì không thể nào care hết được họ, và tất nhiên nảy sinh trong đó là vô vàn những điều khó chịu. Và mình chỉ có thể chấp nhận và bỏ qua chứ không thể care tất cả được.

Có lẽ đây là thời gian khó khăn nhất đối với mình. Cái đặc thù của ngành hàng không, cái nghề coi khách hàng là thượng đế này là cái nghề làm dâu trăm họ và như thế thì có bao giờ dễ dàng đâu. Uh thì cứ cho là mình có thể chiều khách, làm khách hài lòng khi sử dụng dịch vụ của hãng mình, thế nhưng vấn đề của mình lại chưa phải là ở khách hàng, mà chính là mối quan hệ của mình và các chị em trong phòng, khi mà mình là đứa con gái ít tuổi nhất, vừa mới bước ra khỏi môi trường học tập của trường đại học, ít kinh nghiệm sống và ứng xử, lại chưa lập gia đình, mình đôi khi cảm thấy khó khăn để mà hoà đồng trong môi trường này. Đôi khi mình cảm thấy mình đang bị cô lập, mà trên đời này, nỗi sợ hãi lớn nhất của mình là sự cô đơn….

Như thế đấy, mình đã đến với giấc mơ bằng vô vàn khó khăn và trở ngại, và mọi thứ đều chỉ nằm trong 2 chữ: Con Người

Thứ Ba, 17 tháng 4, 2012

Nhật kí những ngày đi làm...

Entry này được viết từ 19/3/2012, trước ngày bảo vệ tốt nghiệp và đươc hoàn thiện sau khi rời VNS

Nhận được tin báo trúng tuyển của NS, mình sung sướng như nhận được tin báo đỗ đại học, nhưng mà lần này thì vinh dự hơn nhiều, bởi vì đi làm là một bước ngoặt mới của cuộc đời, nó chứng tỏ : MÌNH ĐÃ TRƯỞNG THÀNH.

Sau một tuần ở nhà chuẩn bị hành trang, mình đến công ty với tâm trạng vô cùng háo hức. Trúng tuyển vào vị trí Purchase đợt này có 2 người: Mình và một anh bạn học Bách Khoa hơn mình 3 tuổi tên là Sơn.

Mình được làm quen với môi trường làm việc của Nhật, rất gọn gàng, sạch sẽ, ngăn nắp, khoa học và cực kì nghiêm túc, khắt khe về giờ giấc. Điều này khiến mình vô cùng hài lòng.

Sau 3 buổi training tập trung, mình được kí hợp đồng 1 năm, thử việc 2 tháng rồi được phân về bộ phận Purchase. MÌnh làm việc trong phòng Purchase, hay còn gọi là Phòng Mua hàng, hay Phòng vật tư. Mình được gặp gỡ sếp và 2 trưởng phòng. Phòng mình có tổng 15 người phân làm 2 bộ phận: Bộ phận mua hàng và bộ phận nghiên cứu phát triển sản phẩm mới. MÌnh được phân làm nghiệp vụ mua hàng, còn anh Sơn thì ở bộ phận kia. Hai anh em tuy vào cùng nhau, cùng phòng nhưng thành ra lại làm công việc khác hẳn nhau.

Tuần đầu tiên training tại bộ phận…

Có lẽ mọi thứ mới mẻ đều trở nên hấp dẫn và có sức hút kì lạ. NS là một công ty sản xuất linh kiện xe máy, đó là những chiếc đồng hồ đo tốc độ. NS là nhà cung cấp chính của Honda, Yamaha, Piaggio…MÌnh hoàn toàn không có kiến thức về kĩ thuật, nhưng về sản xuất thì mình có biết một chút, vì bố mẹ mình đều làm trong ngành sản xuất nên mình cũng nắm được vấn đề một cách khá cơ bản. Mình được dẫn đi thăm quan toàn bộ công ty, đến các phòng ban và thăm cả dây chuyền sản xuất. Có dây chuyền lắp ráp, dây chuyền đúc nhựa và xưởng in ( có một cái phòng gọi là Phòng sạch). Tiếp đó mình được giảng giải về sản phẩm, về các linh kiện cấu thành nên sản phẩm, về nhà cung cấp các linh kiện…Nhiều lắm. Ti tỉ thứ mới mẻ về ngành sản xuất được thu nạp vào đầu mình trong khoảng 1 tuần…

Bên cạnh đó mình còn được xuống thăm quan dây chuyền sản xuất và trực tiếp được cách anh quản lý dây chuyền giảng giải cho mọi thứ, tại đây mình được học nhiều về các tiêu chuẩn kĩ thuật, công nghệ…Các kiến thức kĩ thuật đi vào đầu óc mình trở thành một món ăn bổ duỡng, làm giàu thêm cái trí tưởng tượng của mình, cái vốn sống ít ỏi của mình, và mình cảm thấy giá trị cuộc sống dường như đuợc nâng lên sau mỗi công đoạn của sản xuất. Mình thấy công việc của mình thật là thú vị, vì đc đi thực tế nhiều, chứ ko phải chỉ ngồi văn phòng. MÌnh thấy thích thú vì được xuống dây chuyền trực tiếp làm việc và trò chuyện với mọi người, lắng nghe những chia sẻ và tâm sự của các bạn làm trực tiếp, hiểu được những buồn vui và hoàn cảnh của các bạn. Mình biết tuy mình làm văn phòng, nhưng các bạn ở trên dây chuyền lại là những người có nhiều đóng góp cho công việc của mình sau này, và các bạn ấy sẽ cho mình nhiều kiến thức và kinh nghiệm hơn, ngoài các anh chị đồng nghiệp của mình

Tuần thứ hai đi làm, mình được chị Phó phòng trực tiếp training về nghiệp vụ mua hàng. Cũng giống như công việc của một kế toán hay một banker, một nhân viên làm ở phòng Purchase làm việc nhiều với máy tính và với các chứng từ. Điểm qua một cách sơ sơ thì mình có form PO chính là đơn đặt hàng, rồi phiếu giao hàng, rồi yêu cầu cung cấp nguyên vật liệu, rồi là hàng loạt các report nghĩa là làm gì cũng phải báo cáo cho sếp vào đầu và cuối ngày…Mình vào đọc quy trình mua hàng, quy trình xuất nhập khẩu và được giới thiệu biết bao nhiêu form, biểu, mẫu rất đa dạng và phong phú.

Học việc hết tuần 2 thì mình được chị phụ trách mình giao nhiệm vụ quản lý 10 nhà cung cấp và cuối tháng làm báo cáo giao hàng. Trong đó có 3 nhà cung cấp nước ngoài, còn lại là nội địa. Throng những ngày đầu tháng 4, mình được các chị kèm cặp nhiệt tình, được bàn giao lại toàn bộ thông tin và dữ liệu của các nhà cung cấp để mình tiếp quản công việc dễ dàng hơn. Mình đã bắt đầu quen dần với công việc và cảm thấy được công việc này có những khó khăn và vướng mắc ở đâu để điều chỉnh và thích nghi. Công việc khá thú vị ở chỗ mình được rèn khả năng tính toán và cân đối lượng tồn kho sao cho phù hợp với yêu cầu tồn kho an toàn. Về cơ bản, công việc này cũng cần nhiều đầu óc tính toán, sự thông minh nhanh nhạy nhưng trên hết là sự cẩn thận để tính toán chính xác một đơn hàng. Mình nghĩ qua thời gian thì những kĩ năng trong công việc sẽ được rèn luyện và kinh nghiệm được tích luỹ, chắc chắn sẽ quen với công việc.

Về môi trường, mình cũng quen với việc đi làm 8 tiếng, nghỉ trưa 40 phút, và ăn bữa trưa chỉ 20 phút là xong, không được ngâm nga như ở nhà, ko được nói chuyện nhiều trong khi ăn…Văn hoá chào hỏi đuợc đề cao. Đi chào, về chào…và luôn luôn cúi đầu trước cấp trên một cách lễ phép…

3 tuần ở Nippon Seiki cho mình những trải nghiệm thú vị, và một phong cách làm việc công nghiệp hơn. Cử chỉ của mình cũng nhanh nhẹn và hoạt bát hơn nhiều, do làm gì cũng phải nhanh nhẹn, chính xác….

Thế nhưng rồi đã đến lúc mình phải ra đi…

Vấn đề không phải là mức lương hay con nguời, hay bất kì một lí do gì ko tốt về NS, vẫn đề chỉ là mình muốn thử throng một môi trường khác, để có nhiều cơ hội hơn, và cái chính là nó sẽ phù hợp với mình hơn.

12/4/2012, mình xin nghỉ việc ở NS sau 3 tuần làm việc. Chưa kịp nhắn nhủ và cảm ơn mọi người trong phòng, vì mình phải nghỉ việc đột ngột, mình chỉ biết viết lại một cái email rồi gửi cho cả phòng, trong lòng cảm thấy vô cùng nuối tiếc và cảm thấy có lỗi. Nhưng mình vẫn mong chờ một sự cảm thông từ phía mọi người, vì hoàn cảnh, và vì những điều mình không tiện lí giải.

Thứ Ba, 10 tháng 4, 2012

Trước ngày bảo vệ tốt nghiệp

Hôm nay là một ngày tháng 4 đẹp trời và nhiều xúc cảm!

Đã quá lâu rồi mình không vào blog để mà viết lách, để là kể lể hay thở than cho nhẹ đi những suy tư trong cuộc sống, vì cứ đi làm về là tranh thủ học bài, và rồi thời gian trôi đi, cho đến giờ đã bước sang tuần thứ 4 đi làm rồi mà mình vẫn chưa hoàn thành xong entry Những ngày đầu tiên đi làm.

Giờ thì đã là 11h40 rồi theo giờ Việt nam. Bây giờ ở đất nước Ý xa xôi kia mới là 6h tối, và mình biết con người đáng ghét đó bây giờ mới trở về nhà sau một ngày training ở Piaggio.

Thế là tròn 1 năm trôi qua kể từ khi mình quen anh Dũng. Ngây thơ thật. Hồi đó mình lại tin, tin một cách lạ lùng vào một người xa lạ, đó là ngày mình bảo vệ tốt nghiệp, người xa lạ đó sẽ đến dự. Không ngờ, tròn 1 năm sau cái ngày đó, mình chính thức được bảo vệ tốt nghiệp. Ngày mai đây, mình sẽ hoàn thành xong thời sinh viên, và chính thức được gọi là graduated student. Còn cái con ngưởi xa lạ kia thì lại đang ở một nơi mà theo như anh ấy vừa kể thì rét ko chịu nổi. Thế là lỡ hẹn mất rồi. Nhưng mà mình vẫn rất vui vì vừa nhận được một lời chúc từ một đất nước xa xôi, từ con người lạ mà quen, quen mà lạ ấy. Hi vọng sau 6 tuần training, anh ấy sẽ gặt hái được nhiều kiến thức và mình, 6 tuần sau, mình sẽ có nhiều đổi thay và trưởng thành hơn…

Monsoon! thế là ngày mai sẽ là ngày cuối cùng để mi hoàn thành tấm bằng đại học, và chính thức kết thúc thời sinh viên đẹp đẽ của mình, vì thế hãy cố gắng lên, hãy thể hiện hết những gì mình có để buổi bảo vệ tốt nghiệp này thực sự ý nghĩa.

Mặc dù đã đi làm nhưng dưới mái trường, mình vẫn là những học sinh bé bỏng của thầy cô giáo. Và ngày mai, chim non sẽ chính thức bay…

Gửi tất cả những nhiệt huyết nồng cháy nhất vào entry này!

Thứ Sáu, 16 tháng 3, 2012

Tiến lên !


Hôm nay rảnh rỗi mình ngồi dọn dẹp lại máy tính để refresh lại mọi thứ trước khi bước vào một giai đoạn mới của cuộc đời : ĐI LÀM, mình chợt mở cái file ảnh từ lâu lâu rồi không xem tới. Ảnh cưới của Yến cách đây gần 4 tháng, rồi ảnh cưới của chị Huế, ảnh cưới của anh Đức. Năm 2011 vừa rồi, mọi người cưới nhiều quá làm mình thấy chóng cả mặt. Thế là những đứa bạn cùng trang lứa với mình mà mình biết thì có đến 5,6 đứa đã lên xe hoa về nhà chồng từ bao giờ rồi. Còn mình thì vẫn luôn tâm niệm một điều rằng : Phải có công việc, sự nghiệp vững vàng, ổn định rồi mới xây dựng gia đình, để con cái mình sẽ có nhiều điều kiện phát triển hơn, và để cả mình và người chồng tương lai ( chưa biết tên) sẽ có nhiều thời gian và điều kiện chăm sóc nhau hơn.

Nhanh thế. Mới hồi nào mấy đứa bọn mình vẫn còn mặc váy học sinh, bé lũn cũn, rủ nhau đi học, thế mà giờ đã tốt nghiệp, ra trường, rồi đi làm…Mỗi đứa một dự định, một công việc, một gia đình để mà lo lắng.
Mới ngày nào mình và anh Đức quen nhau, tình cờ và đầy bất ngờ, hồi đó anh vẫn còn là anh chàng sinh viên năm cuối Bách Khoa khoa IT, cái khoa mà mọi người vẫn ca ngợi là “hot” nhất trường BK, và mình mới chỉ là cô bé sinh viên non nớt năm thứ 1…Gặp nhau, biết nhau, thân nhau, rồi thành ra quý mến. Mặc dù kỉ niệm không nhiều nhưng có lẽ đó vẫn là một dấu ấn không phai. Giờ anh Đức đã có vợ, có con. Một bé gái bụ bẫm và nhìn giống mẹ nó như đúc…Mình vẫn lưu lại một cái ảnh cưới của anh Đức để làm kỉ niệm. Thật khờ, nhưng mình nghĩ đó là một cách để giữ lại chút kỉ niệm về nhau.
Còn chị Huế, mặc dù không quá thân nhưng dường như gặp chị cũng là một cái duyên. Mình giữ lại vài tấm ảnh cưới của chị, dù sao đó cũng là một người đặc biệt đối với bản thân mình một thời.

Còn mình thì sao, sau 4 năm đại học, giờ đây mình đã chững chạc hơn lúc trước, bạo dạn hơn, và có chút cá tính hơn trước nhiều. MÌnh cũng trở nên bướng hơn một chút, sắc sảo hơn chút nữa, và có vẻ như không còn “gà” hay “lỗi thời” như lúc xưa nữa. Biết bao nhiêu thay đổi, biết bao nhiêu sự kiện đã diễn ra trong suốt thời gian qua, sau 4 năm đi học ĐH. Thế là giờ sẽ không còn phải thường xuyên dậy sớm từ tờ mờ sáng cho kịp chuyến xe lúc 6h kém cho kịp giờ vào lớp và chen chúc trên những chuyến xe bus chật chội mỗi buổi chiều sau mỗi buổi tan trường nữa. Buổi sáng mình có thể dạy lúc 6h30 tha hồ tập thể dục và trang điểm, ăn sáng rồi mới đi làm.

Cuộc sống khi đi làm chắc là sẽ có nhiều đổi thay lắm đây. Mình thấy hào hứng lắm. Nhưng có lẽ phải học hỏi thêm nhiều điều, và như anh Dũng đã nói với mình, cái khó nhất không phải là chuyên môn mà lại là cách đối nhân xử thế. Và cái này thì mình buộc phải học ngoài trường đời thôi.

Mặc dù đã nghe Voi Còi nói nhiều về cuộc sống đi làm trước đây, mình phần nào vững tâm hơn nhưng đôi khi vẫn cảm thấy lo lắng. Mình vốn hơi ý tứ và rụt rè trong khi tiếp xúc với một môi trường mới, một con người mới. Có lẽ mình nên thay đổi, nên thoải mái và thân thiện hơn như anh Dũng đã dặn. Đến lúc này, mình mới cảm nhận được rằng mình thật may mắn và hạnh phúc khi bên mình luôn có những người bạn tốt, sẵn sàng sẻ chia và cho mình những lời khuyên, những lời động viên đúng lúc, để mình có thểm niềm tin và sức mạnh đi trên con đường phía trước.

Mẹ cũng dặn dò mình nhiều trước khi đi làm. Mẹ bảo mình nên tăng cường các mối quan hệ bạn bè trong công việc, và nên chú ý đến ăn mặc, hình thức. Đó có lẽ là điều mà mình ít quan tâm nhất, khi mà tới giờ mình vẫn chưa có lấy một bộ phấn trang điểm nào cho ra hồn, và cũng rất hiếm khi trang điểm khi ra ngoài. Có lẽ phải thay đổi ngay điều này, vì mình là con gái, cũng đã 22 tuổi rồi đấy, lại chuẩn bị bước sang tuổi 23 nữa chứ, phải biết làm duyên, biết trang điểm cho lịch sự, để người khác nhìn vào sẽ thấy mình chỉn chu hơn, đó là một nét văn hoá đẹp mà. Từ trước tới nay mình vẫn sống quá giản dị và ít màu mè, mình ăn mặc và trang điểm rất chân phương, mộc mạc. Nhưng có lẽ khi đi làm thì cần chú ý hơn chút nữa để ko bị đánh giá là thiếu kinh nghiệm trong cuộc sống.

Giờ đây mình sẽ học hỏi tiếp thu nhiều ý kiến để hoàn thiện mình. Hi vọng trong môi trường mới, lại là môi trường có yếu tố nước ngoài, mình sẽ học hỏi được nhiều điều hơn và sẽ vững vàng, chững chạc hơn.

Cún ơi, tiến lên !

Thứ Năm, 15 tháng 3, 2012

Bước ngoặt


Hôm thứ 3(13/03/2012), nhận được cuộc điện thoại của chị bên phòng nhân sự công ty NS nói rằng mình đã trúng tuyển, mình vui quá, chỉ muốn reo lên trong điện thoại, nhưng mình vẫn trấn tĩnh lại được vì biết đây là một cuộc điện thoại nghiêm túc, mình vẫn đủ bĩnh tĩnh và sáng suốt để nói cảm ơn chị phòng nhân sự đã cho mình một tin tốt lành, sau đó thì chị thông báo một vài thủ tục để chuẩn bị đến công ty làm việc vào sáng thứ 2 tuần sau, 19/3/2012.

Nghe điện thoại và ghi chép cẩn thận những gì chị bên phòng HR dặn dò, mình chạy một mạch từ tầng 2 xuống và ôm chầm lấy mẹ: “Mẹ ơi con qua vòng phỏng vấn rồi, được đi làm rồi mẹ ạ”

Mình hơi bất ngờ vì hôm đi phỏng vấn có tận 15 người, chọn 3 người, trong khi đó đối thủ của mình toàn là các anh chị đã có kinh nghiệm hoặc đã có bằng tốt nghiệp rồi, mình cảm thấy mình non nớt từ cả khuôn mặt và dáng vẻ. Sau cặp kính cận, trông mình lại càng non nớt hơn. Cách ăn mặc của mình thì khá là sinh viên. Áo trắng, quần vải, đóng thùng và toàn bộ toát lên vẻ rất non trẻ, mình cố gắng ít nói và nghiêm nghị. Vì mình biết rằng trong tất cả cuộc phỏng vấn mình đều nên thể hiện sự lịch sự, nghiêm túc. Mặc dù vào phỏng vấn, mình cảm nhận mọi thứ khá suôn sẻ, mình được gọi thứ 2 trong danh sách và trả lời phỏng vấn khá trơn tru và ít nhiều nhận được sự khen ngợi của NTD, thế nhưng mình vẫn cảm thấy không khả quan cho lắm vì cứ nghĩ công ty sẽ thích những ứng viên có kinh nghiệm. Mình thì chỉ có kinh nghiệm làm partime và tham gia vào các hoạt động xã hội mà thôi.

Theo quy trình, mình sẽ đến công ty vào sáng thứ 2, làm thủ tục cần thiết và học nội quy, sau đó sẽ đựoc training một thời gian rồi mới chính thức được vào làm. Ôi, thế là sau vao nhiêu mong đợi, mình đã tìm được một công việc. Mặc dù mình vẫn chưa có bằng tốt nghiệp, nhưng mình nghĩ có lẽ khả năng làm việc mới quan trọng, và mình sẽ luôn cố gắng vì điều đó.

Mình cũng chưa rõ chi tiết công việc ra sao, nhưng tất cả mọi thắc mắc sẽ dành cho buổi sáng thứ 2 tuần sau khi tới công ty.

Giờ mình ngồi ở nhà, vừa tranh thủ học bài, vừa lên mạng tìm hiểu thông tin, kiến thức về công việc mình sẽ đảm nhiệm sắp tới đây, tranh thủ bổ túc thêm một chút tiếng Nhật vốn từ lâu mình đã không dùng đến, và luyện thêm kĩ năng excel cũng đã lâu rồi ko dùng. Thế là mình lại cảm thấy bận rộn như lúc còn đang đi học. Giờ thì mình vẫn còn phải đi học nốt 1 môn của chuyên ngành 2, nhưng cũng may mắn là hết tuần sau là cũng kết thúc môn đó, hi vọng là mình sẽ xoay sở được mọi việc ổn thoả để dành tâm trí cho công việc.

Giờ mình sắp trở thành người bận rộn rồi. Đi làm nhất là làm cho công ty Nhật thì rất bận rộn vì mình có nghe nhiều anh chị nói rằng : Hết giờ không có nghĩa là hết việc. Thế nên nhân viên phải ở lại mà làm việc cho đến khi nào finish thì thôi. Thật ra với mình, khi không phải lo lắng chuyện cơm nước, gia đình thì chỉ có mỗi việc đi làm thôi, mình cũng ko thấy đáng lo ngại. Hơn nữa giờ mình đang chuẩn bị bảo vệ tốt nghiệp nên cũng khá thoáng về thời gian. Thế nên mình thấy tìm được một công việc lúc này thật là may mắn. Mình cũng nghe thấy một vài luồng thông tin nói rằng công ty NS khá tốt, vì thế mình cũng thấy yên tâm và tin tưởng, đặt tất cả nỗ lực để hoàn thành tốt công việc.

Mình cảm thấy lần này có lẽ mình đã cố gắng cộng với nhiều sự may mắn, May mắn nhất là mình luôn có những người bạn, người anh, người chị tốt đồng hành để hỗ trợ và cho mình những lời khuyên. Thêm sự động viên của mẹ nữa. Bước ngoặt này nhắc nhở mình cần phải chững chạc, chín chắn hơn, và có những thay đổi, những bước tiến nhất định trong cuộc sống để trưởng thành, vững vàng hơn.

Chủ Nhật, 11 tháng 3, 2012

Niềm tin

Mỏi mòn…

Mình đã đi qua biết bao trang web, biết bao những cái bảng tin…và biết bao những công việc đang mở ra trước mắt mình. Đứng trước mỗi cái tin tuyển dụng, mình lại phải căng đầu ra mà nghĩ xem mình có phải là ứng viên phù hợp không, và mình nên thiết kế cái CV ra sao??? Và đã hơn 2 tuần rồi, mình mệt mỏi tìm kiếm và hi vọng. Nếu vì cuộc hành trình đi tìm việc là một cuộc hành trình của một kẻ bộ hành trên sa mạc thì cũng đúng thôi. Bởi vì thời buổi này, công ăn việc làm thì đầy, nhưng phù hợp với bản thân thì ko phải đơn giản.

Mỗi lần mệt mỏi, mình lại nghĩ tới hình ảnh của chị Sơn, của bác Xưởng, 2 bố con đèo nhau đi rạc chân ở KCN Thăng Long để xin việc, xin vào một vị trí dùng tới tiếng Anh. Thế mà rồi cũng chả ăn thua gì vì chị mình còi quá. Thế mà bây giờ, chị Sơn của mình đã sắp trở thành tiến sĩ của đại học Havard, tự hào biết bao nhiêu !!!Và giờ, hình như mình cũng lại giống chị Sơn ngày xưa, và lại đi rạc chân tới khắp nơi, tới các bảng bulletin để mà đọc đọc và ghi ghi chép chép, hồi hộp, lo lắng, đợi chờ, hi vọng!!!

Ôi chao, sao cái cảnh đi xin việc nó mệt mỏi như thế, mặc dù mình mới bước qua dự tuyển đến công ty thứ 2 thôi mà, nhưng đã gửi đi đến chục cái hồ sơ với biết bao niềm hi vọng, đúng là “chiến dịch rải hồ sơn toàn Hà Nội”. Thế nhưng vẫn thấy cái thời gian này đẹp biết bao, đáng quý biết bao, vì mình được ra đời, cạnh tranh, dang tay chào đón tất cả những điều mới mẻ và lạ lẫm nhất. Mình lúc nào cũng tự nhủ rằng : “năng nhặt thì chặt bị, kiến thức phải cần có thời gian tích luỹ, phải bền bỉ kiên trì”…Ngày một ngày hai, biết đâu một trong vài trăm phần trăm may mắn sẽ đến với mình thì sao?

Mẹ vẫn luôn ở bên trong suốt cuộc hành trình, và mình chợt nhớ tới Ông Ngoại, nhớ tới những Ngày Xưa được ông đèo đi học ngày 2 cây số trên chiếc xe đạp, nhớ Niềm Hi Vọng ông ươm mầm trong cái đầu óc non nớt thủa ấu thơ, nhớ lắm, nhớ lắm….

Ông ơi, Mẹ ơi, con sẽ phấn đầu, và con sẽ chiến thắng, để không phụ lòng hi vọng của ông, của mẹ, để những giọt mồ hôi rơi những năm nào ko thành vô nghĩa….

Thứ Năm, 8 tháng 3, 2012

Trải nghiệm những cuộc phỏng vấn

Trải nghiệm thi tuyển tại công ty XXX

Hành trình đi kiếm công ăn việc làm thật gian nan vất vả. Mình giống như một con nai mới gia nhập cộng đồng mà biết rằng đằng sau bìa rừng có bao nhiêu là Hổ…

Con nai vàng ngơ ngác
Đạp trên lá vàng khô…..

Hôm qua, thứ 2 đầu tuần ngày 5/3/2012, đúng 1h chiều, mình có mặt tại Công ty XXX để làm bài test thi tuyển và vị trí Nhân viên phòng vật tư.

Dù đã tự dặn mình là phải ontime vì phong cách làm việc của người Nhật cực kì chuẩn giờ, thế mà phải cố gắng lắm mình mới đến kịp giờ, đúng 1h chiều có mặt tại cổng công ty tập trung để cô bảo vệ dẫn vào trong phòng thi tuyển. May mắn làm sao buổi trưa đường vắng chẳng có ai cả, mình phóng thật nhanh cho kịp giờ, cảm giác mình giống như một con ngựa phi nước đại, phóng một mạch 60km/h không stop ở đâu cả. Vào phòng thi, tất cả mọi người phải thay dép và có một cái túi sẵn để cho dép của mình vào đó, xách đem theo, nhìn hơi lạ !

1h10p bắt đầu bài thi. Mình phải trải qua tất cả 3 bài thi: Thi viết nghiệp vụ 2tiếng đồng hồ, trắc nghiệm IQ bằng tiếng anh 30p và cuối cùng là một bài thi khả năng tính toán nhanh. Thế là làm trong 3,5 tiếng đồng hồ mới xong trong một trạng thái cực kì là căng thẳng. Cả phòng thi có khoảng 15 người thôi. Tất cả dường như đều rất chăm chú và có bạn làm rất nhanh. Còn mình thì in time. Kết thúc bài thi viết mình nhẹ cả người vì đã hoàn thành xong 4 bài tập với tính toán và xử lý tình huống rất chi là rắc rối. Mình chả biết mình xử lý như thế có hợp lý không, nhưng mình hi vọng là bài thi sẽ được đánh giá ổn ổn. Về cơ bản thì mình làm cũng tốt tốt. Nhưng đó chỉ là đánh giá của cá nhân mình thôi. Còn ko biết tiêu chí của công ty như thế nào thì mìng không biết.

Khi thi xong, chị bên nhân sự nói sẽ thông báo kết quả trong 2,3 ngày tới nhưng mình đoán dễ đến 1 tuần sau mới có kết quả, vì ngày hết hạn của đợt tuyển này là 20/3 cơ mà. Nếu ai vượt qua được vòng thi viết sẽ được gọi vào phỏng vấn với Bác Tổng, mà phỏng vấn bằng tiếng Anh là điều mình thấy rất thích thú và hồ hởi.

Mình dắt xe ra cổng công ty, nhìn kim xăng đã gần chạm tới vạch đỏ. Đang đi được đoạn thì xe giật giật. Thôi hỏng rồi! Hết xăng! Mình nháo nhác nhìn quanh chả có cây xăng nào. Đơn giản đây là đang trong khu công nghiệp. Xung quanh là mạng lưới Công ty dày đặc của Nhật, mà từ cổng công ty XXX ra đến cổng khu công nghiệp là cả một quãng rất dài tới độ 2km. Mình muốn khóc quá. Thế là mình đành liều thử cố gắng nổ máy xem sao. Sau khi nhấn ga, cái xe máy tự nhiên nổ và vào số đi bình thường được. Chắc là còn đọng lại chút ít xăng nào chăng. Ôi may quá ông trời thương một con bé như mình, gày gò thư sinh ( mẹ nhận xét là mình mặc quần đen áo trắng văn phòng trông rất thư sinh !) mà lại phải dắt bộ cái xe máy quãng độ 2km thì còn gì là thư sinh nữa. May quá. Ra đến cổng Khu công nghiệp mình vội vàng hỏi thăm xem cây xăng ở đâu, chết vì cái tội đi ko thèm nhìn đường. May quá xây xăng ở ngay cổng KCN cách có vài trăm mét. Ôi thế là mình sống rồi…

Thứ 4 ( ngày 7/3/2012) mình nhận được cuộc điện thoại của chị bên Phòng nhân sự mời đi phỏng vấn vào 1h chiều ngày thứ 5 (8/3/2012), ôi thế là thích rồi…

Thứ 5 ở nhà mình chuẩn bị rất kĩ lưỡng cho cuộc phỏng vấn, theo như mình tưởng tượng thì sẽ có bác Tổng người Nhật ra phỏng vấn, thế nhưng mọi chuyện ko diễn ra như mình nghĩ.

Có 15 người đc gọi đi phỏng vấn. Mình là người thứ 2 trong danh sách được mời vào phỏng vấn đó. Phỏng vấn bằng tiếng Việt, có một chú là trưởng phòng hay phó giám đốc gì đó, nói chung chả ai giới thiệu tên tuổi hay chức danh gì nên mình chả biết, thực sự là mình thấy cái công ty này làm ăn ko có vẻ gì là chuyên nghiệp cả.

Không giống như hôm mình đi phỏng vấn ở Jetstar, có một anh giới thiệu rất ngọn ngành và rõ ràng về thành phần của hội đồng phỏng vấn, có tận 6 người thì anh ấy giới thiệu đủ cả tên, chức danh ko sót một ai nên mình có cảm giác rất trang trọng và lịch sự, đúng là ngành hàng không mang tầm cỡ quốc tế thì phải khác chứ. Không như mấy công ty sản xuất, lúc nào cũng chỉ có người với máy nên nó mới như thế đấy!

Mình tự tin trả lời các câu hỏi của chú trưởng phòng, mình khá trôi chảy và bình tĩnh, đó là những câu hỏi trong top 10 những câu hỏi kinh điển của phỏng vấn thôi mà, nên mình cảm thấy khá dễ nói. CHú trưởng phòng nhìn vào hồ sơ, bảng điểm, XV bằng tiếng Anh của mình và nhìn vào Toeic, chú có khen mình rằng là cái CV của mình đẹp, tiếng anh tốt, và cái thư xin việc viết rất tốt, rất buồn là mình lại chả được nói bằng tiếng Anh. Mãi gần cuối cuộc phỏng vấn chú mới nói là EM thử nói tiếng Anh đi, thế là mình tuôn một tràng:

I would like to introduce myself…

Mình nói khoảng 2 phút bằng tiếng anh về bản thân, nói không va vấp một chút nào, sau đó thì mình được mời ra ngoài và hẹn khi nào có kết quả sẽ thông báo, mình cảm ơn và chào ra về, trong lòng tràn trề thất vọng vì ko được gặp bác Tổng và ko được phỏng vấn in English như đã chuẩn bị, và cảm thấy rất buồn khi ko khí công ty ko thực sự vui vẻ và welcome các ứng viên cho lắm.

Kể lại chuyện đi thi mà cả nhà cười !

Trải nghiệm thi tuyển vào Jetstar Pacific…

Ngày 6/3/2012 - thứ 3 - mình đi phỏng vấn_ đây thực sự là một ấn tượng sâu sắc trong cuộc đời !

Jetstar tuyển có mỗi một nhân viên phục vụ hành khách-hành lý thôi, chính vì thế mà mình thấy chả có khả quan tẹo nào. Dù vậy trước khi đi thi, mình đã dành hẳn vài ngày để tìm hiểu về ngành hàng không, chính vì thế bước vào phỏng vấn mình rất tự tin.

8h kém có mặt trên ga Nội Bài, mình lên tầng 3 và tìm đến văn phòng của Jetstar Pacific Airlines. Ngó vào cái phòng đầu tiên thì có 3 người ngồi đó rồi, nhìn rất sinh viên nên mình đoán đó là các bạn cùng phỏng vấn với mình ngày hôm nay. Mình ăn mặc kiểu “Những tiếp viên hàng không”, theo đúng tiêu chuẩn thi tiếp viên luôn. Guýp đen ngắn trên gối 5cm này, áo trắng có cổ, thắt nơ rất chi là dịu dàng này, tóc buộc cao, đi giày 3 phân. Mình vào phòng và thấy các bạn mặc xuềnh xoàng quá, vì thế mình ngại lắm. Đợi cho đến 9h mới đủ quân số. Các bạn phỏng vấn cùng mình toàn ở Nội thành sang, ở Sài Gòn bay ra nữa. Có mỗi mình là gần sân bay thôi.

Đầu tiên cô Hà gọi bạn nam duy nhất vào, đơn giản vì lần này họ ưu tiên Nam mà. Phỏng vấn rất lâu, sau đó thì bạn Nam được về mà ko thèm vào tạm biệt các bạn trong phòng gì cả. Tiếp theo là một em sinh năm 91, sau đó em ấy cũng về. Tiếp theo và tiếp theo nữa. Khi các bạn ra, mỗi người một vẻ, một cảm xúc…và đến lượt mình…

Phòng phỏng vấn có 6 người ngồi hỏi 1 người. Sau khi vào chào hỏi mọi người, mình được chú Long giới thiệu từng người từng người một. Mình cứ giới thiệu tới ai là lại chào người ấy. Có anh chị người Bắc, có anh Chị người Sài Gòn, Nghệ An…đủ các thứ tiếng.

Mình được vào đề rất tự nhiên, và cuộc phỏng vấn diễn ra khá êm đềm, mình trả lời tự tin và lưu loát, cả tiếng Anh, cả tiếng Việt…Tuy nhiên có một thực tế rằng họ đang cố gắng xoáy vào câu hỏi rằng ko biết mình có thể gắn bó với công ty lâu dài được hay ko. Và mình thì cố gắng chứng minh rằng mình có thể làm được. Thật là…

Họ khen mình có một CV đẹp…

Sau khi phỏng vấn xong, mình là 1 trong 4 người ở lại làm bài dịch tiếng Anh. Không khó lắm đâu. Sau đó thì mình ra về. Họ hẹn sẽ thông báo lại khi có kết quả. Có thật nhiều điều khó nói trong lần phỏng vấn này. Và mình nghĩ chỉ có mẹ là hiểu sâu sắc hơn ai cả. Mình chỉ có thể kết luận rằng cuộc chiến nào, người chiến thắng cũng không phải là người bình thường !

MÌnh ko có bình luận gì về kết quả dù nó đến sau hay đến trước, mình chỉ có thể nói rằng trong cái thế giới của muôn vạn điều xô bồ, mình muốn làm một hạt cát tinh khiết nhất mà thôi.

Chủ Nhật, 4 tháng 3, 2012

Suy tư


Ôi ! mình thấy buồn nhưng trong lòng cảm thấy nhẹ tênh, giống như cái lý thuyết “Thà một lần đau” hay cái ý nghĩ thật lạc quan “ sau cơn mưa trời lại sáng”. Trước kia mình cứ tưởng mình sáng suốt lắm, nhưng mà bây giờ mình mới nhận ra mình cũng có những phút hồ đồ. Mình không còn cảm thấy việc làm đi làm lại một thứ là vô nghĩa, mà thực ra nếu sai thì sửa lại, có sao đâu, cái chính là biết mình sai ở đâu để mà sửa. Cuộc sống là vậy mà, đó là cả một quá trình nhận thức và hoàn thiện bản thân mình.

Sau bao nhiêu chuyện, sau nhiều va chạm, nhiều những thử thách, mình nhận ra thời gian mới chính là thước đo của muôn vàn thứ. Nếu như vì một chút nóng nảy, vì một chút bốc đồng, vì một chút chán đời mà buông xuôi, rất có thể con người ta sẽ “quẫn mà làm liều”, và đã bước chân đi là không muốn quay trở lại, điều đó mình rút ra từ những câu chuyện xung quanh…và từ bản thân mình, dù chưa đến mức phạm sai lầm gì nghiêm trọng nhưng mà đôi khi những quyết định mình đưa ra, mình vẫn còn non nớt và thiếu kinh nghiệm lắm. Và đôi khi có một chút hối hận, có một chút nghĩ suy, một chút tiếc nuối, nhưng cũng may là đã qua rồi, mình vui vì mình nhận ra nhiều điều trong cuộc sống. Cái điều đó có lẽ cả đời này mình chả muốn nói với ai, vì nó cũng ko có gì đáng phải kể lể cả, nhưng khi nhận ra nó thì mình thấy mình hiểu biết hơn, và biết cách nhìn người hơn, thấy được cuộc sống này phức tạp như thế nào, và để đánh giá con người đâu phải chuyện ngày một ngày hai.

Thì ra lời của người lớn chả bao giờ sai, có sai thì có lẽ cũng chỉ là ở chỗ nó hơi cổ, không đúng mốt, nhưng mà nếu xét về cái ý nghĩa sâu xa thì nó vẫn luôn là những điều xuất phát từ một trái tim nhân hậu và hết lòng vì con cái. Mình hiểu và tôn trọng những ý kiến của người lớn, cả của dì mình, tuy đôi khi hơi bộp chộp nhưng mình vẫn tin dì mình đúng. Rồi cả mẹ mình, tuy đôi khi mẹ áp đặt và cảm tính nhưng mình vẫn tin mẹ đúng. Cuộc sống là phải biết lắng nghe và thanh lọc. Phải biết chọn những cái tốt, cái tinh tuý, cái phù hợp mà áp dụng. Mình ghét những con người bảo thủ, kiêu ngạo, và cũng ghét những người kém cỏi, không bản lĩnh.

Thời gian qua, đi qua rất nhiều chuyện, mình đã tự dừng lại để nghĩ suy, đánh giá, nhận định và đi đến cho mình những kết quả riêng, những quyết định riêng, và mình nhận ra rằng trong cuộc sống này, ai mới là người để mình đặt niềm tin tuyệt đối, ai mới là người chân thành và luôn dõi theo với những bước chân của mình, ai là người nhiệt tình, luôn lo lắng cho mình, luôn hiểu điều mình đang cần, đang tìm kiếm trong cuộc sống, ai là người thấu hiểu cái khát khao, cái mục tiêu mà mình luôn nỗ lực để đi tới…Mình đã nhận ra được những con người ấy, và mình trân trọng biết bao. Có lẽ thời gian là thước đo, là phép thử diệu kỳ nhất. Cảm ơn thời gian, cảm ơn sự đợi chờ và nhẫn nại !

Giờ mình thấy nhẹ lòng lắm, giống như biển Đông buổi bình minh chỉ có những con sóng nhẹ lăn tăn. Mình thích biển, thích cái không gian khoáng đạt nơi đó lắm, thích một ngày được tự do về với biển để thoả thích nô đùa hò hét. Giờ mình như tìm lại cái tĩnh tâm trong lòng, hoàn toàn tĩnh tâm để suy nghĩ về tương lai, để hoạch định kế hoạch cho mình sắp tới. Mình không còn bị ràng buộc bởi bất cứ điều gì cả, giống như một con chim nhỏ bị tù túng nay được phóng sinh. Giờ mình phải tự nỗ lực, tự bươn chải với cuộc sống này thôi, phải luôn cố gắng để không bị tụt hậu. Trong vòng 5 năm tới, mình muốn làm một số thứ cho bản thân và cho gia đình. Mình tự nhủ sẽ rạch ròi trong mọi chuyện để cuộc sống bớt đi một số điều phiền toái mệt mỏi, mình tự nhủ sẽ phải tỉnh táo và sáng suốt để đưa ra cho mình những quyết định đúng đắn và không bao giờ phải hối tiếc. Mình biết là sẽ rất nhiều khó khăn trở ngại. Thế nhưng “Lửa thử vàng, gian nan thử sức”. Nỗ lực hay là chết???

Giờ mục đích sống là hướng tới gia đình đầu tiên, mình sẽ bắt đầu bằng chính việc làm của ngày mai. Cố lên !


Những bước chân đầu tiên


Lại thêm một ngày Chủ Nhật nữa…

Cũng như mọi khi, ngôi nhà thân yêu vẫn là nơi an toàn nhất, bình yên nhất. Mình lại ngồi gõ bàn phím lách cách và viết ra những tâm sự, những điều chất chứa trong lòng. Mình sắp 22 tuổi rồi, chỉ còn hơn 2 tháng nữa là sinh nhật rồi. Nhanh quá. Qua sinh nhật là mình bước sang tuổi 23. Sắp thành người lớn thật rồi. Vậy mà sao cái cảm giác được bao bọc, che chở ngày một rõ nét hơn. Nhưng cái mong muốn, cái ý chí muốn được trưởng thành, muốn được thoát ra khỏi cái sự chở che, bao bọc đó ngày một lớn dần lên.

Thứ 6, ngày 2/3/2012, mình kết thúc thực tập ở ngân hàng. Mình lên chi nhánh xin nhận xét, xin dấu, và lên Phòng thực tập để chia tay mọi người, nói lời cảm ơn với tất cả cô chú anh chị trong phòng, chia tay những người bạn cùng thực tập với mình nữa. Buổi liên hoan nho nhỏ vào cuối ngày làm việc làm mình thấy bịn rịn. 2 tháng thực tập cuối cùng đã trôi qua với nhiều sự ngỡ ngàng, bận bịu, rồi buồn có, vui có, phấn khởi có, và cả sự lưu luyến, tiếc nuối khi chia tay cái môi trường đầu tiên mà mình đến nơi trường đời. Rồi không biết sau này mình có duyên gặp lại mọi người không. Nhưng mình tin rằng nếu như mình cố gắng thì có thể cơ hội sẽ đến. Mình vẫn còn nợ chị Mai một việc là sẽ mua hộ cho chị ấy cái túi xách đi chơi. Vì bận quá mà chưa đi ngắm cho chị ấy được. Nhất định hôm nào sẽ đi mua.

Bây giờ mình tiếp tục chuyển sang đi thực tập ở công ty về món Kế toán. Mình không thích làm kế toán cho lắm, nhưng mà rốt cuộc vẫn phải học, phải làm, dường như đó là một cái duyên.

Hôm thứ 2 tuần vừa rồi đi nộp hồ sơ vào Nippon Seiki, rồi vào Jestar, thì sau vài ngày phòng nhân sự đã gọi đi phỏng vấn. Thứ 2 tức là ngày mai đây (5/3/2012), 1h chiều, mình sẽ đến văn phòng của công ty Nippon Seiki làm bài thi. Nghe chị ở bên nhân sự dặn dò thì mình đoán là sẽ thi trắc nghiệm tiếng anh và IQ. Sau đó nếu được thì sẽ được vào phỏng vấn với sếp Nhật. MÌnh hào hứng lắm, vì đây là lần đầu tiên mình đi thi tuyển vào một công ty nước ngoài. Dẫu rằng chưa được kinh nghiệm lắm, bản lĩnh lắm như anh Dũng, nhưng mình cũng đã được anh Dũng truyền cho một vài tips và mình hi vọng là có thể vận dụng linh hoạt. Mình cũng đã lên mạng thăm dò ý kiến và kinh nghiệm của mọi người. Tiếng Anh nói của mình ko được tốt cho lắm nhưng hi vọng nó đủ sài để diễn tả được những ý tưởng trong đầu, đủ để người ra hiểu mình nói gì.

Chưa hết những khó khăn, thứ 3 tuần sau (6/1/2012), 8h sáng, mình lại tiếp tục đi phỏng vấn ở văn phòng của Jestar trên ga Nội Bài. Mình có vẻ thích công việc này hơn vì dù sao nó gần nhà mình nên đi lại rất tiện. Tuy nhiên mình cảm thấy sức cạnh tranh khá cao và đối thủ của mình có lẽ cũng rất sẵn sàng và có nhiều lợi thế. Tuy nhiên mình vẫn sẽ tự tin và cố gắng.

Giờ thì đang ngồi ôm máy tính để luyện Gmat và học thêm cả tiếng Anh giao tiếp nữa để chuẩn bị tốt cho buổi phỏng vấn. Mình còn phải tìm hiểu thêm nhiều về ngành hàng không nữa. Cảm giác thật nhiều thứ phải học hỏi và nhiều khó khăn để mà chinh phục. Thế nhưng lần này mình sẽ cố gắng hết sức. Nếu không được thì đó có thể là một mốc quan trọng để mình trưởng thành hơn.

Giờ đầu óc chỉ nghĩ đến 2 cuộc phỏng vấn sắp tới thôi. Cố lên !

Cỏ ba lá

Loay hoay một hồi lâu mình mới làm xong cái CV và cái Cover letter và chuẩn bị một đống chứng chỉ phôtô công chứng. Thứ 2 mình sẽ qua bưu điện chuyển phát nhanh tới 2 công ty mà mình vừa nhắm nhắm để thi vào. Một là vị trí kế toán, 2 là vị trí quản lý vật tư.

HUHU. Giờ mình mới cảm nhận thấy cái đắt đỏ của thị trường việc làm. Cầm cái bảng điểm và cái bằng Toeic đi xin việc, lại cả một đống giấy tờ đi, rồi cả cái đầu nữa, thế mà vẫn thấy run. Mấy cái công ty Nhật đó yêu cầu CV tiếng Anh, mà toàn nộp trực tiếp mới bực chứ, thế là đành kỳ cạch ngồi chép lại cái CV trong file ra. Lâu ngày mình không viết lách, văn chương khô khốc, đến là chán. Thế nhưng mà tự cho mình một niềm tin là sẽ có ai đó gọi đến phỏng vấn, và hãy tự cho mình một niềm tin nữa rằng cuộc phỏng vấn sẽ diễn ra trôi chảy, tất nhiên là 100% tiếng Anh rồi. Những vị trí văn phòng, làm gián tiếp toàn bằng tiếng Anh hết. Nghĩ thôi mà cũng thấy hơi hơi lo.

Mình đang cố gắng, cố gắng hết sức để tìm một cơ hội việc làm. Mình chỉ mong một chút may mắn, đến lúc này mình mới thấy cái may mắn quan trọng đến mức nào…Mình sợ cái cảm giác đợi chờ, rồi chạy vạy, lăn lộn tìm việc của biết bao nhiêu anh chị mà mình đã từng nghe, từng chứng kiến…Nhưng mà nghĩ cho cùng, nếu không tự chủ được vấn đề đó thì ai sẽ làm thay mình đây. Hạnh phúc nhất là những lúc mệt mỏi và nản lòng, mình luôn có bố mẹ động viên khích lệ và vạch đường chỉ lối cho. MÌnh vẫn thấy mình may mắn, may mắn vì có bố mẹ.

Hôm nay tình cờ gặp lại chị Hằng, mình biết thêm về vấn đề thi tuyển vào các ngân hàng. Nghe chị nói làm mình thấy buồn. Nhưng mà xã hội này nó thế rồi. Biết làm sao được để mà thay đổi. Mình chỉ trách mình chẳng phải là thiên tài xuất chúng, để khỏi phải lăn lộn, bon chen. Nhưng mà thôi, đành vận dụng tất cả những gì mình có, nỗ lực hết mình để mà đạt được mục tiêu trước mắt vậy.

Ôi, mình đã từng mơ về cỏ ba lá, nếu như mình có thêm một chút may mắn nữa…

Thứ Hai, 27 tháng 2, 2012

Nhật ký ngày thứ hai đầu tuần


Hôm nay là một ngày bận rộn với mình.

Thời tiết trở nên lạnh hơn, buốt hơn, thế mà đâu đâu cũng có đám cưới, ngày đẹp mà.

Buổi sáng, mình và chị Quỳnh đèo nhau đi nộp hồ sơ xin việc, thế mà đến nơi thì chị Quỳnh mới biết là chưa có ảnh 4x6, chán quá lại quay về để hôm sau nộp vậy. Tiếp theo là đến lượt mình. Mình và chị Quỳnh đến KCN Nội Bài, sau khi hỏi thăm và tự lần mò, 2 chị em vào được đến công ty DENKI SEIKI. Đó là một công ty của Nhật chuyên sản xuất thiết bị đo lường. MÌnh đuợc một chú bảo vệ dẫn vào văn phòng để nộp hồ sơ. Sau một lúc ngồi khai lại cái lý lịch và được chị bên nhân sự hẹn vài hôm nữa sẽ gọi lại thông báo kết quả.

Quá trình đi vào văn phòng, mình phải đến một cái phòng thay dép, mình buộc phải đi cái dép nhẹ trong nhà chứ ko được đi giầy của mình vào. Mình được dẫn đi qua một xưởng sản xuất đầy mùi nhựa rất khó chịu và ko khí làm việc thì cực kì căng thẳng và yên lặng. Vào đến phòng của sếp thì lại khác. Các chị làm gián tiếp ngồi làm việc với máy tính và có vẻ đỡ căng thẳng hơn một chút thôi. MÌnh hình dung công việc trong đó khá mệt chứ ko nhàn hạ gì cả. Vị trí lần này mình nộp vào là vị trí gián tiếp nên mình chú ý nhiều tới mọi nguời trong phòng, ai cũng dán mắt vào máy tính và điện thoại. Công việc khá gấp gáp. Có một điều đặc biệt là môi trường ở đó nghiêm túc, sạch sẽ và cực kì nguyên tắc, nề nếp, hình như tất cả đều được lập trình sẵn. Mình vẫn hi vọng hồ sơ của mình được lưu tâm đến vì mình thực sự muốn thử sức trong môi trường làm việc của nước ngoài, nhất là Nhật Bản.

Xong việc ra khỏi cổng công ty, mình thở phào nhẹ nhóm vì đã hoàn thành xong một việc. Chạy xe về nhà trong cái lạnh tái tê đến chảy nước mắt, mình vít ga và phóng như bay về mà chả biết mình đang đi với tốc độ bao nhiêu. MÌnh lạnh cóng ko nói thêm được câu gì nữa ngoài việc rên rỉ trong miệng: Rét quá. Chị Quỳnh chắc cũng lạnh lắm vì mình thấy chị mặc mỗi cái quần kaki mỏng mỏng, còn mình thì quần tất, quần bò, áo trong, áo ngoài, găng tay, khẩu trang và mũ bảo hiểm…
Mình ghét đi xe máy, ghét phải lặn lội trong cái tiết trời lạnh khủng khiếp như thế.

Về tới nhà, mình lại cầm bộ hồ sơ lên đuờng, lần này là nộp vào Jetstar, làm nhân viên hướng dẫn thủ tục cho khách lên máy bay. Vị trí này cần khả năng tiếng anh ổn ổn chút. Chị ở phòng nhân sự xem qua hồ sơ của mình và có vẻ hài lòng với điểm Toeic của mình, tuy nhiên một sự bất lợi cho mình đò là họ chỉ tuyển có 1 nhân viên và ưu tiên nam. Nản quá. Nhưng mà có mẹ động viên nên mình cứ nộp hồ sơ và quyết tâm thi tuyển.

Mình chạy về nhà là lúc 11h kém, thay bộ quần áo khác và makeup một tí cho sáng sủa, mình chạy sang nhà Thương, hn là ngày cưới của Thương, hôm qua mình đã có mặt ở đó lo nước nôi cho nó rồi, hôm nay là sang đưa dâu. Cô dâu xinh xắn trong chiếc váy cưới thật đẹp, kiểu thiết kế dành cho mùa đông khá đẹp và tiện lợi. Mình sang chụp với Thương mấy kiểu ảnh và đưa bạn về nhà chồng. Sau rất nhiều thủ tục thì cuối cùng bạn mình cũng đã làm xong lễ vu quy quan trọng nhất cuộc đời.
Mình và đám bạn cùng tuổi quay trở về, cục diện bây giờ chia làm 2 phe trong những đứa chơi với nhau từ thủa còn đi nhà trẻ: Phe có chồng và phe đã có chồng( 4 đứa có chồng và 4 đứa chưa chồng). Những đứa có chồng đi với nhau, ý tứ hơn, còn 4 tên chưa chồng thì đi với nhau, nói cười vô tư thoải mái.

Đi đám cưới xong thì một đoàn hơn 10 người gồm cả bạn bè của mình, cả các anh mà mình quen làm trong cơ quan của mẹ rủ nhau đi hát karaoke. Mình mới đầu rất ngại nên chả dám vào, sau thì mọi người mời nhiệt tình quá nên định vào ngồi một lúc để giữ phép lịch sự. May quán karaoke hát gia đình gần nhà mình nên mình cũng thấy ko vội về lắm. Vào đến phòng hát mới thấy hoàn hồn vì ấm. Ngoài trời rét căm căm đến là nghẹt thở.

Tiếng nhạc làm ấm cả căn phòng. Mọi người cùng ăn uống và hát. Mình cũng nhiệt tình ko kém.

Sau khi đã sưởi ấm giọng bằng mấy bài hát của cái Tâm với Cơn mưa tình yêu, mình hứng khởi đơn ca

….Và lâu lắm rồi trước một đám đông, mình mới lại đơn ca.

Mình chọn bài “Hãy trả lời em” để thể hiện. Hơn chục cặp mắt hướng về mình, một con bé với biệt danh mà các anh hay gọi mình là Cô bé tóc xoăn suốt ngày chỉ biết học, hôm nay đã dám tự tin hát sau 7 năm không cầm micro thể hiện mình.

Mình say sưa hát và thấy cái cảm xúc của mình như đang đặt vào lời bài hát này…Và mình nhớ, nhớ thật nhiều về cái kỷ niệm lần đầu tiên nghe bài hát này, đó là vào năm thứ nhất ĐH khi vô tình nghe bài này từ nhà hàng xóm lúc đang ngồi học, nhẩm theo và thuộc từ bao giờ ko hay.

Em hỏi anh có khi nào…Anh thôi ko còn yêu em?

Nghe thật ngây ngô phải không?

Hát xong, mình cũng ko biết là mọi người vỗ tay tán thưởng, và trên màn hình hiện ra điểm 100. Mình thấy vui như một trò chơi thi đua. Thế là từ đó mọi người đơn ca nhiều hơn. Căn phòng ấm lên bởi tiếng hát.

Vui quá, một buổi đi hát thật vui vì mình được là chính mình, hồn nhiên như cái tuổi 14, 15 khi đứng biểu diễn trên sân khấu ấy.

Mình hồ hởi về nhà và kể lại cuộc đi đưa dâu, đi chơi cho mẹ nghe, kể lại hành trình đi xin việc nữa…

Và mình hạnh phúc biết mẹ luôn dõi theo từng bước đi của mình…

Thứ Bảy, 25 tháng 2, 2012

Thừa thãi

Đã trọn một ngày tìm kiếm…Google

Mình đỏ hoe cả mắt, mệt mỏi. MÌnh đã nói gì với em Duy hôm thứ 4 vừa rồi nhỉ? Thế nào là “Chị sẽ đi chơi 1 tuần sau khi bảo vệ xong chuyên ngành 1, và sẽ đi chơi một thời gian dài hơn sau khi bảo vệ chuyên ngành 2…” Ôi nhưng mà giờ mình đã muốn đi làm rồi, muốn tìm một công việc làm cho có kinh nghiêm và cũng để giải quyết cái đống thời gian thừa thãi trước mắt. Mình thấy chán quá. Mặc dù vẫn đang đi thực tập nhưng mà thời gian vẫn thừa ra vô khối.

Lẽ ra mình kết thúc thực tập từ tuần này cơ, nhưng mà cố gắng thêm một tuần nữa, ít ra trong tuần đó mình cũng học hỏi thêm được vài thứ. Hôm thứ 6 đang ngồi thì cô Chăm nhờ viết hộ cái “Sổ theo dõi ra vào kho”. Nghe tên đã lâu mà giờ mới biết mặt. Thế rồi hôm trước mình còn được anh Trung dạy cho cách đếm tiền sao cho khỏi bị kẹp díp, rồi mình được thực hành luôn cái máy đếm tiền, mà quy tắc sinh viên thực tập ko được sờ mó vào tiền nong. Hì, thế nhưng đây là ngoại lệ!

Mình thấy công việc của ngân hàng khá rảnh vào đầu năm. Thế nhưng đi đến cơ quan vẫn thấy không khí làm việc thật tấp nập, và thấy thích được đi làm quá. Ở nhà cũng thoải mái, nhưng mà cảm thấy mình vô dụng. CÒn đi học thì cảm thấy chán nản, vì toàn lý thuyết suông, và thấy không còn thích nghe thầy cô kể chuyện nữa, vì toàn chuyện trẻ con, chuyện học sinh…Thật chán.

Giờ mục tiêu cao nhất của mình là kiếm một công việc vừa sức có thể trái ngành nhưng có cơ hội để học hỏi thêm một cái gì đó. Thêm nữa mình định đi học thêm tiếng Nhật để có nhiều cơ hội thi apply vào một số công ty liên doanh với Nhật. Sắp tới mình chuẩn bị chuyển sang công ty chú Khách để thực tập nghiệp vụ kế toán doanh nghiệp, chuẩn bị làm báo cáo thực tập, viết luận văn và tập tành làm kế toán cùng với chị Hoa. Đấy, biết bao nhiêu là việc chứ có ít đâu chứ….Vấn đề là cứ thấy chán vì thấy mình thừa thãi quá. Mẹ bảo hay là làm bảo vệ cho mẹ, không lương, nhưng mà cơm ăn 3 bữa, quần áo mặc cả ngày. Mình cười bò ra:“Chẳng lẽ từ trước tới giờ con không được ăn cơm và mặc quần áo chắc!” Eo ôi nghĩ cái cảnh ra trường xong không biết đi đâu về đâu thật là nản. Chỉ mong sao cuộc sống đừng quá phũ phàng và tiêu cực để có bao người như mình còn có cơ hội mà phấn đấu, có động lực mà cố gắng.
Thôi lạc quan một chút đi. Cười lên khi cảm thấy mình trống rỗng nhất