Thứ Tư, 24 tháng 11, 2010
Hà Nội đêm trở gió
Cho den hom nay, minh moi cam nhan ro net cai khong khi cua mua dong den. Tren duong pho, nguoi ta xung xinh trong ao am, khan len, con minh thi chen chuc tren nhung chuyen xe bus ban ron va met moi moi ngay.
Ca tuan may tinh mat mang, chang co gi de online ca, thay them thong tin nhu mot con gau them ngu, thay co cai gi thieu thieu va trong trai trong long, du may hom nay la dinh diem cua ban ron va cang thang.
Hom nay, ngoi onl trong mot chat room dong duc, thay do buon hon, nhung van ko the nao tim duoc cai cam giac thoai mai tu nhien nhu o nha.
Anh di cong tac o Hai Duong 3 ngay, Ha Noi vang anh, vang anh trong dung cai ngay gio ret dau dong....Tung con gio dua mua thoi vao te buot. Minh mac chiec ao mangto trang ma cam thay mau trang cua no het nhu mau tuyet roi.....Mua dong...mau trang...tuyet... van mong duoc nhin thay tuyet mot lan....
Hom nay nhan duoc lich thi hoc ki 5 roi, the la bat dau tu hom nay minh se phai no luc gap doi, se phaidep bo tat ca nhung suy nghi van vo ra khoi dau de tap trung vao hoc hanh cho tot, ki thi se quyet dinh nhieu thu, minh biet the, nen phai that co gang.
Ap luc cong viec doi khi lam minh thay hoi met, lai chang co thoi gian quan tam den nhung nguoi xung quanh nua, doi khi thay ay nay, nhung biet lam sao duoc. Khong biet co khi nao anh yeu trach minh ko quan tam toi anh ko? Ma chang biet gio anh dang lam gi? anh co thay lanh? anh co cam nhan duoc rang khi trong cai tiet troi te buot nhu the nay, long minh van cam thay am ap khi nghi ve anh, khi nghe tieng goi : Cun' oi cua anh trong dien thoai.
Nho anh lam, biet la chang may khi duoc o ben nhau, biet tinh yeu cua anh va minh se phai xa cach them mot thoi gian nua, nhung doi khi thay hanh phuc, boi trong xa cach nguoi ta van huong ve nhau...doi cho la hanh phuc.
Gio thi phai tap trung hoc thoi, chi co hai tuan de hoc va ba tuan de thi, co len con be, se co 2 thang de mat an mat ngu, nhung ma sau do thi moi thu se lai binh on thoi ma. Co len....
Lang thang tren con duong, em chot nhan ra mua dong cung dang yeu lam, boi trong gia ret nguoi ta thuong goi tham ten nhau, phai khong anh?
Chủ Nhật, 21 tháng 11, 2010
Chat room
Buc minh that day.
Eo oi chac minh chet mat neu nhu cu mai ngoi lai cai quan chat nay, thay run run qua, kieu toi loi gi ay, mac du cha co gi la xau ca. Co chang la hoi bi gan do khi trong quan chat co moi minh minh la girl, don gian day la quan chat cua anh hang xom, vi la nguoi quen nen moi dam mon men toi day.
Cai ko khi trong chat room ngot ngat qua, ko giong nhu o nha, minh muon sign out qua di mat thoi
Dung la thoi buoi internet ko co mang nhu thieu di mot nua cua chinh minh vay.
huhu
Dao nay hoc hanh met moi qua, nhieu khi thay qua tai, thay minh nhu tren may tren gio vay, phai nhanh chong thoat khoi tinh trang nay thoi.
Sign out!
Thứ Hai, 15 tháng 11, 2010
Monsoon
Sáng sớm đi học, chuyến xe bus ko hề đông cũng ko tắc đướng, trái khoáy với mọi ngày.
Trời mưa phùn, nghe như không khí Tết đang sắp về, người ta bắt đầu nhắc nhiều đến chữ Tết, còn với mình, Tết là khoảng thời gian hành xác ko hơn ko kém, và sau đó là những ngày dài buồn hiu hắt, và cô đơn. Mình ghét Tết, nhưng mà hình như năm nay có cái gì đó mới mẻ sẽ đến.
Đến trường, in tài liệu rồi chạy như bay vào sảnh A, Tân và Pa đang chờ sẵn....hóa ra hôm nay chỉ vì một chút đãng trí mà ông Tân quên đón chị Pe', thế là lại hối hả phóng xe đi đón tiểu thư, nhìn cái cảnh đón rước mà thấy chạnh lòng.
Không hiểu sao, đúng là duyên kì ngộ, mình gặp lại anh Hiếu. Vui quá đi mất, thế là bỏ rơi lũ bạn để ra buôn dưa lê với anh.
Bao nhiêu là thông tin mới mẻ về anh, vui ko thể diễn tả được. Một người anh mà mình luôn ngưỡng mộ và kính trọng, một người có chí tiến thủ, có một cái nhìn khôn ngoan và sắc sảo, mình nhìn thấy ở anh nhiều điều để mà học hỏi.
Giờ thì chẳng còn lo lắng quá nữa, bởi vì mình đã có một định hướng, con người ta quan trọng nhất là định hướng, anh bảo thế và chính mình cũng thấy thế, thực tế đã kiểm chứng như thế.
Lớp Luật xôn xao những tiếng bàn bài ko phải là Luật mà là kế toán công và toeic, cả lớp ko đứa nào học luật mà lôi kế toán ra làm, lôn xộn như một cái chợ vỡ, chợt phát hiện ta bà Ngọc ma nữ hôm nay trốn học, lớp học thiếu đi một cái loa phóng thanh, chúng nó bảo đài phát thanh hôm nay bị ốm......
Bí sắp thi Miss trung kết, cười phớ lớ và nhí nhảnh như con cá cảnh, dù nó vẫn luôn bảo là mệt người mà chả được gì. Thì cần cái gì chứ? Cái chính là cơ hội thể hiện mình, và cơ hội được hiểu biết,giao lưu, cạnh tranh, thử thách, là có những giây phút được tỏa sáng, thế là một món quà vô giá.
Buổi trưa lên thư viện, một không gian quen thuộc vào thứ hai mỗi tuần, tại nơi này mình đã có bao nhiêu kỉ niệm, vui buồn khóc mếu, và tự nhiên thấy nhớ nhớ nếu một mai phải xa nơi này, xa cái bàn học cạnh cửa sổ nhín tít tắp ra cảng, đó là một không gian lãng mạn vô cùng, tại nơi này, đã bao nhiêu mồ hôi, bao nhiêu nước mắt, bao nhiều chuyện buồn vui, kỉ niệm của hơn 2 năm học đã trôi qua............Nhớ!!!!!!!!!!!!
Giờ thì ngồi đây, gõ mấy dòng chữ lưu bút này mà thấy nhớ nhung thế.
Mình nghe tin mai gió mùa về, muốn nhắn tin nhắc anh đắp chăn ấm ko đêm sẽ lạnh lắm, muốn ở bên anh lúc này để ôm anh thật chặt, để nói là mình nhớ anh lắm lắm, và đôi khi mình thấy con tim mình ích kỉ.....vì yêu.
Ngày mai gió mùa về, làm lạnh giá những đôi bàn tay, làm khô ráp những đôi môi hồng, làm cho con người ta cần nhau hơn
Ngày mai gió mùa về, chắc là mình sẽ lạnh lắm....lâu lắm rồi mới nghe bài hát ấy nhỉ...?
...."Lặng yên nghe tiếng mưa rơi, lặng yên để thấy đêm trôi, lặng yên nghe tiếng thở sài, lặng yên nghe xót xa trong tôi...."
Giờ thì vẫn còn cái lặng yên ấy, nhưng mà lặng yên để nghe con tim mình yên bình hơn.......
Thứ Bảy, 13 tháng 11, 2010
I _ am _ single

Mình không biết là những bước tiếp theo của mình sẽ đi về đâu nữa..... Mình thật sự hoang mang....đôi lúc thấy mình ngớ ngẩn vô cùng....muốn gặp chị quá....muốn gặp chị để kể mọi chuyện cho chị nghe.
Lúc làm dự án kinh doanh, chị là người tư vấn, giờ thì lại đến chuyện này, lúc nào chị cũng là một điểm tựa cho mình, chị khiến mình tin rằng dù cả thế giới này có sụp đổ thì con người ta vẫn phải đứng lên và bước tiếp, bình thản.... dù rất đau.
Chị cho mình một cái gì đó như là một sức mạnh, trong những phút yếu mềm của con gái. Chị cũng đã yêu , yêu và đau, nên chị hiểu, chị hiểu thế giới Adams hơn cả thế giới Eva của mình, chị có cái nhìn sắc sảo về Adams, và khi nói chuyên với chị với chị, chỉ thầm ước có được con mắt sắc sảo như chị, chỉ mong có thể từng trải thêm chút nữa, có thể sống lạnh lùng hơn chút nữa để ko có quá nhiều lo lắng và hoang mang....
Chị ơi, làm thế nào để tin chị nhỉ ? làm thể nào để bình thản trong cuộc đời này? làm thế nào để đón nhận mọi chuyện dễ dàng chị nhỉ ? làm thế nào để ko bao giờ phải khóc lần nữa chị nhỉ ? Muốn gặp chị lắm để nói hết mọi chất chức trong lòng mà chị mới có thể hiểu...
Em đang play cái cả khúc quen thuộc của mình và thấy mọi thứ boring thế, biết là chả có nhiều thời gian để mà nghĩ viển vông nữa, vậy mà em ko sao xóa đi cái nghi ngờ vớ vẩn và cái dự cảm mông lung của mình, em ko sao làm được, em ko thể tìm được cho mình cái bình yên vốn có.....em ko muốn khóc lần nữa, bởi đơn giản người ta ko nên rơi lệ vì những điều vô nghĩa phải ko chị.....???
Em chả biết mình phải làm gì ngoài sự im lặng đón nhận, bởi vì mọi thứ cứ như là sự sắp đặt của số phận, mặc dù em chả tin mấy vào số phận, em vẫn nghĩ cuộc sống này, hay dở là do mình làm nên mà thôi, vậy nhưng mà chả ai đoán được chữ "ngờ" chị nhỉ, chả ai có thể nói chắc chắn rằng ngày mai chuyện gì có thể xảy ra, nhưng mà em nghĩ rằng em sẽ mạnh mẽ vượt lên tất cả......giống như lần thi đại học 2008, đó là một trải nghiệm vô cùng đáng nhớ trong đời học sinh của em, và em nghĩ là mình đã vượt lên chính mình một cách ngoạn mục....
Nhưng em sẽ phải đối mặt với chuyện này thế nào? Khi em là đứa vô cùng nhạy cảm, và chị một sự thay đổi nho nhỏ cũng đủ linh cảm của em mách bảo rằng có chuyện ko hay. Em ko muốn mình trở nên như thế này chút nào, nhưng mà thế cũng tốt, còn hơn trở thành kẻ vô cảm với cuộc sống này chị nhỉ ???
Em muốn gặp chị thế, thích cái cách gọi: "ê cưng!" của chị. Thích cái cách chuyện trò hài hước của chị, thích chị bắn như súng liên thanh khi bắt gặp một chuyện nực cười, khi đó thấy cuộc sống thật nhẹ nhàng, thoải mái vì chả còn lo nghĩ gì hết cả.
Chị ơi, làm single thích thật chị nhỉ??? Chả phải lo nghĩ gì hết, chỉ cô đơn chút thôi. Chị em mình sẽ cùng cố gắng chị nhé, gạt bỏ tất cả buồn phiền vì những khát vọng và mục tiêu phía trước, chẳng lo nghĩ gì nữa, vì chị em mình đang tận hưởng những ngày tháng đẹp nhất của tuổi 20, vì thế sẽ ko lãng phí thời gian của mình nữa.
Bắt đầu từ hôm nay, em tuyên bố: I_ am_ single.
Thứ Năm, 11 tháng 11, 2010
Nhìn lại...

Nhớ hơn một năm trước, tại mái nhà này, nó đã gặp biết bao bạn bè, xa có gần có, họ có chung chí hướng, chung mục tiêu với nó, họ cho nó nhiều động lực để phấn đấu mặc dù mỗi người chọn cho mình một lối đi riêng, 4rum là nơi nó quên đi tất cả những nỗi buồn vu vơ, bởi vì trong thế giới đó chỉ có một sự sở hữu duy nhất đó là kiến thức.
Dương Hương bảo, cái công việc mang lại cho ta niềm vui nhiều nhất đó chính là học tập, ở cái thế giới ấy có tình yêu, có niềm đam mê, có nhiệt huyết, có cả sự sống và cái chết nhưng không có nước mắt, ko có đau khổ và chẳng có sự chia li.
Thế rồi hai đứa vùi đầu vào sách vở, vùi đầu vào bài tập, mải miết theo đuổi những lớp dạy thêm...... để quên đi một mối tình đầu tan vỡ.
Cách phản ứng của con gái thường thế, nhất là với những đứa như nó và Hương trước những biến cố, những tổn thương về mặt tình cảm.
Thế rồi mối tình đầu cũng qua đi như làn mây khói, thi thoảng nhìn lại con đường đã đi qua, tự hỏi lòng mình rằng tình yêu giờ đang ở đâu, mỉm cười và thoải mái vô cùng, vậy là một năm trôi đi, nó đã vượt lên nỗi buồn ấy đơn giản hơn nó nghĩ....
Hôm nay là ngày tròn một năm chia tay tình yêu đầu tiên...
Một năm trước, tại nơi đó, có con bé khóc òa vì lời chia tay nhẹ nhàng, ngọt ngào nhưng đắng cay lắm...
Một năm trước, nó vứt bỏ tất cả những gì gọi là hi vọng, gọi là yêu thương để thu mình về trong một khoảng lặng mơ hồ của riêng mình nó....
Một năm trước nó nghĩ mình sẽ chẳng yêu ai hết, sẽ dành quảng thời sinh viên còn lại để học, và sau này nó sẽ chỉ yêu thêm một người nữa thôi, sẽ dành tất cả tình yêu lớn lao nhất cho người ấy một cách trọn vẹn.....
Một năm trước, nó tự hứa với lòng mình rằng một năm sau sẽ đạt được một cái gì đó, sẽ chứng tỏ cho bản thân mình thấy nó là đứa mạnh mẽ và kiên cường...
Và một năm qua đi, nó đã làm được bao nhiều việc, nó đã sống đúng là mình, sống có ý nghĩa, và nó tìm được nhiều điều, tìm lại được hi vọng, tìm lại được đam mê, tìm lại được một nửa yêu thương...và nhất là nó có thêm bao nhiêu là bạn bè tốt.....
Đôi khi nó tự hỏi, liệu đối với anh, nó có còn ý nghĩa gì nữa không?
Và giờ thì nó đã tự có câu trả lời, chẳng có gì là vô nghĩa trong cuộc sống này cả, nhất lại chính là nó làm nên những điều có nghĩa...và nó tin ở một vùng trời xa xa nào đó, anh nghĩ về nó với một niềm vui và cũng thấy hạnh phúc như chính nó bây giờ.
Một năm nhìn lại thấy có biết bao nhiêu điều mới mẻ, và Monsoon ngày nào đã lột xác, nó vui và hạnh phúc vì sự trưởng thành của mình, và nó nhận ra rằng cuộc sống cho ta nhiều điều, ngay cả khi ta va vấp thì những điều ấy vẫn có thể biến thành sức mạnh cho ta đi tiếp con đường phía trước.....
Nó vẫn tự nhủ lòng mình trong mọi hoàn cảnh, đừng bao giờ đánh mất niềm tin.
Thứ Tư, 10 tháng 11, 2010
Once more time
Người ta cứ nói mãi cái câu: giá mà....giá mà...nhưng người ta ko hề nhận ra rằng nếu như cái giá mà này xảy ra thì sẽ có cái khác khiến cho người ta lại phải nói giá mà...Chẳng nên tiếc nuối bất cứ điều gì cả. Mọi thứ chỉ có thể nên chấp nhận và cố gắng vượt lên, cố gắng tự thay đổi....
Sẽ chẳng có cái gì là "lại" cả, trên đời này ghét nhất chữ "lại", hãy cứ nghĩ như thế để mà cố gắng làm mọi thứ tốt nhất ở lần đầu tiên, hãy nghĩ mọi thứ mình làm ngày hôm nay là cơ hội duy nhất được làm, để có ý thức và động lực làm với kết quả tốt nhất, cũng giống như ta chỉ có một cuộc đời này để sống, một trái tim này để yêu, một tâm hồn này để cảm nhận......
Chợt nhớ đến câu : Sống như ngày mai anh phải chết" và thấy những giây phút này sao mà đáng quý thế, mới thấy hết giá trị của một ngày, mới thấy hết ý nghĩa lớn lao của những ánh bình minh......
Chợt nhớ đến tình yêu của anh, và nhớ đến những kỉ niệm đã có cùng anh..... ước ao tất cả đừng qua mau, để mình có cơ hội sống hết mình với những gì đã có ấy, để chẳng khi nào mình với anh, một trong hai người phải nói tiếc nuối.....
Chỉ còn 4 tuần học nữa thôi là đến kì thi, 4 tuần nữa để học thầy, 4 tuần nữa để học cái môn học thú vị ấy, sẽ phải chia tay thầy, chia tay buổi chiều thứ 4 đáng nhớ ấy, chia tay những bài học của thầy, nhưng những gì thầy để lại thì còn mãi mãi. Tự hứa sẽ đạt điểm cao môn của thầy, tự hứa sẽ học như lời thầy tâm huyết....học như lòng quyết tâm hôm chia tay thầy đầy ngậm ngùi của năm thứ 2.......
Once more time, một lần nữa thôi, để ta có thể sống hết mình với những gì ta đang có.....
Thứ Bảy, 6 tháng 11, 2010
Present
Tập cho mình thói quen suy nghĩ và làm việc tốt với hiện tại, thế là mình đang chuẩn bị cho một tương lai, ngày mai là một điều bí ẩn nhưng nếu như hiện tại làm thật tốt thì ta sẽ dễ dàng hình dung ra tương lai phía trước.
Chẳng nên nói trước điều gì, nhưng nếu như hiện tại mình cố gắng thì tương lai là một cái gì đó ko quá xa vời, ta sẽ đi dần đến những ước mơ mà thôi. Hãy tin là như thế!
Sẽ ko lãng phí hiện tại thêm một lần nữa, sẽ trân trọng hơn món quà của ngày hôm nay để ko bao giờ phải nói 2 từ tiếc nuối.
Ngày hôm nay, dù nó đang dần qua đi từng giây, từng giây, dù nó nhiều muộn phiền hay niềm vui, dù có thế nào đi nữa thì nó vẫn mãi là món quà vô giá của cuộc sống này, bởi vì niềm vui sinh ra từ nỗi buồn, nỗi đau khổ và thành công là cái nảy nở từ thất bại. Thành công trong tương lai chính là giọt nước mát thất bại của ngày hôm nay.
Ta trân trọng thất bại như trân trọng chính món quà của ngày hôm nay.
Thời gian sẽ trả lời....
Nhìn anh ấy và cậu rất có tương lai. Anh ấy rất thân thiện.
Lúc mà anh ấy gọi cậu là Cún, eo ôi dễ thương quá!!!"
Cô bạn tới tấp comment ngay từ khi vừa về đến nhà, mình vừa nấu cơm vừa trả lời tin nhắn mãi mà ko hết.
Chả là hôm nay sang nhà Yến Thịnh chơi, vui thật đấy, lâu lâu ko gặp nên mình thấy rất vui vì nhiều chuyện để nói.
Cô bạn mơ ước: "Mai này khi có gia đinh, bọn mình dẫn bọn trẻ con đi chơi cùng nhau nhỉ, hai gia đình mình cứ cuối tuần là đi chơi, nghĩ đến ngày đó mà thích thế...."
Ôi cô bạn của tôi, mới 20 mà đã nghĩ tới chuyện gia đình, đôi khi mình cũng thế, là mẫu người của gia đình mà, thế nên nghĩ tới để mà phấn đấu là đúng rồi, nhưng mình thì tận dụng những ngày tháng còn trẻ để học hành và khám phá cuộc sống này đã, vì "tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lại" để mà nhìn nó với một lăng kính màu hồng như bây giờ....
Nhưng cuộc sống đâu chỉ có màu hồng, có những đứa bạn như cái Yến, cái Hương.....mà còn có nhng người như ai kia, có đầy rẫy những đố kị hèn mọn.
Khi ta hạnh phúc người ta ghen ghét, khi ta khổ đau người ta cười cợt, khi ta thất bại người ta mỉa mai, đó là xã hội, đó quy luật cạnh tranh dù nó ko bao giờ được coi là lành mạnh hết, ko bao giờ , đó là trò chơi của những kẻ tiểu nhân ko đáng chấp.
Thế nên lại càng phải cần cố gắng nhiều hơn, càng phải sống mạnh mẽ để gạt bỏ những dư luận phiền phức, sống trên dư luận, bỏ ngoài tai nhưng lời dèm pha, bởi vì ta ko sống với những con người ấy, thế giới ta đang sống là thế giới của sự đi lên, và ta sẽ hướng về phía trước như bông hoa hướng dương kia đang đón lấy ánh mặt trời.
Monsoon ơi, con bé là mày vốn thế mà, mày ko muốn bắt nạt ai, mày thích sự dịu dàng nhưng cũng chẳng dễ bị người ta bắt nạt, cũng chẳng phải đứa im lặng đến mức bị coi là đầu hàng số phận, mày cũng đủ nhạy cảm để nhận ra những cái hèn mọn , tiểu nhân ấy, vì thế hãy đối mặt và đối mặt thẳng thắn, hãy làm những gì mà mày thấy phù hợp, hãy sống là chính mình và hãy tự quyết đinh chính tương lai của mày, M nhé!
Tự chịu tránh nhiệm với những gì là của mình và làm những gì mà mày cho là phù hợp, thế nhé, bởi nếu
Cuộc sống là một bí mật, hãy khám phá
Cuộc sống là một món quà, hãy đón nhận
Cuộc sống là một hành trình, hãy hoàn thành
Gạt bỏ muộn phiền để đón một ngày cuối tuần vui vẻ nhé, pé yêu!
Thứ Sáu, 5 tháng 11, 2010
Và con tim đã vui trở lại.....

Thế là cơn sốt cũng cắt sau mấy liều thuốc hạ sốt mua 2 ngày mà uống tới 4 ngày vì ngại uống quá.....Mình thấy đỡ mệt hơn nhiều rồi và hình như là đã khỏi nếu ko nói là hoàn toàn khỏi.
Hôm nay trời không rét lắm nên cảm thấy thật thoải mái khi ngồi học bài, nhưng hình như áp lực học hành đang gia tăng làm mình thấy hơi lo ngại. Nhất là cái môn nghiệp vụ ngốn của mình khá nhiều thời gian và công sức, nhưng mà chả tiếc gì, vì đây mới chính là niềm đam mê thực sự của mình.
Tối qua ngồi gửi cho em Duy một list toàn sách hay, hi vọng có thể truyền cho em chút nhiệt tình, chút cảm hứng, chút định hướng gì đó, như ngày trước anh Hiếu, chị Hoạt đã từng cho mình....Làm xong điều này thấy vui lắm, vì hình như mình đã làm được một việc tốt, cái việc mà mình tình nguyện làm ko cần ai thúc giục, nhờ vả.....giá mà cuộc sống này có nhiều hơn 2 chữ "tình nguyện" thì hẳn là ý nghĩa và giá trị cuộc sống sẽ được nâng cao hơn mấy lần.
Thế là lại bỏ tiếp một lớp dạy thêm nữa vì thời gian không phù hợp, nhưng mà có lẽ ko còn thích nghề partime có phần hơi nhàm chán này nữa, mình giờ chỉ thích một công việc được ra ngoài giao lưu nhiều, đơn giản mình là một con người ưa thích sự mới mẻ và năng động.
Hôm trước đi làm thẻ thư viện quốc gia ( từ tuần sau cố gắng 2 buổi một tuần sang thư viện quốc gia học cho yên tĩnh và nghiêm túc), rồi đi chọn quà cho cô giáo , thế là xong được 2 việc quan trọng.
Làng lụa Hà Đông nhỏ nhưng nhiều đồ đẹp, nhiều chủng loại mẫu mã rất hợp với con gái, bà Ngọc già khô khan thế mà tinh mắt, thấy mình gợi ý mua đồ Việt Nam tặng cô giáo là nó nghĩ ngay ra mua khăn lụa. Mình mùa tặng cô Hồng một chiếc khăn lụa tơ tằm màu rêu hoa trắng, chỉ cần chạm tay vào khăn cũng đủ thấy cái mịn láng và mát mẻ của chất liệu này, mình cũng ko quên mua cho mình một chiếc khăn lụa màu trắng để lưu lại chút duyên dáng Việt Nam khi đi đâu đó....Thật là thích khi được hòa mình vào trong cái thế giới màu sắc của những chiếc khăn lụa tơ tằm óng ả và mượt mà như thế.
Tối nay ngồi tìm bài tập để làm, chỉ vài tuần nữa thôi là thi rồi nên giờ phải tổng hợp kiến thức để học cho có hệ thống.
Sau trận sốt lại thấy tươi như hoa, mọi thứ.....và nụ cười lại trở về.
Mai sinh nhật Ngọc ma nữ. Chúc mừng sinh nhật bạn yêu quý của tớ! 061190 manu
Thứ Năm, 4 tháng 11, 2010
Lonely
Buổi chiều hôm ấy, nó ngồi thu lu một góc, dựa vào tường như để tìm kiếm một điểm tựa, toàn thân nó đau nhức vì cúm, nó thấy cái lưng hình như không thể chịu đựng được nữa....nó muốn khóc òa lên như một đứa trẻ....nhưng thầy giáo hiền từ đến trước mặt nó, đưa cho nó một tập tài liệu, một cái về tỉ giá hối đoái và một cái về nghiệp vụ quyền chọn....
Nó biết mình cần phải làm gì, nó hít một hơi sâu, nó ko muốn bỏ bài giảng, nó sẽ chống chịu đến cuối cùng, vì để học thầy nó đã phải mất rất nhiều công sức, ít nhất là một buổi sáng rét mướt và một buổi chiều nóng nực mỗi tuần....
Buổi học qua đi, nó vui vì đã học được nhiều điều, nhưng tối hôm ấy nó nằm ngủ li bì ko biết gì hết, nó ko cựa nổi mình, nó sốt, nhưng cũng như mọi lần, ko ai biết cả, nó thấy tủi thân khi thức giấc, nhưng mà nó lại mỉm cười vì đó là chuyện nhỏ thôi mà.
Nó thấy người nôn nao như say xe, nó không hiểu là bị sao nữa, chỉ thấy rất khó chịu......
Cả ngày hôm này nó chờ đợi một tin nhắn của anh.....chỉ mong có thể được nói với anh là nó rất cần anh....
Cả ngày hôm nay nó đã ko dùng điện thoại, ko nhắn cho anh một cái tin, vì sợ làm phiền anh, nó nghĩ anh đang bận...
Nó thấy nhớ anh, nhưng chẳng muốn làm gì cả, chỉ sợ những tin nhắn thở than sẽ làm anh chi phối....
Nó lại tìm về với cảm giác cô đơn như ngày nào....giống hệt như hồi nó mới chia tay Ex, nó sợ cảm giác đó kinh khủng, và tự an ủi mình rằng anh đang bận....
Và cho tới giờ phút này, anh đang đi chơi tennis chưa về, nó vẫn chờ anh, chờ anh một tin nhắn, để nó biết là mình ko cô đơn....
Nhưng nó biết là nó luôn như thế, như một cái gì đó đã mặc đinh....nó luôn thấy cô đơn khi bị ốm, cả thế giới này đang bỏ rơi nó, nó thấy tất cả đều vô tình, ko ai biết là nó đang ốm, ai bảo nó luôn chứng tỏ sự mạnh mẽ với tất cả....
Nó chỉ biết động viên mình thế, dù lòng thấy buồn kinh khủng, nó muốn khóc.......
Thứ Hai, 1 tháng 11, 2010
Giảng đường H303
Thời gian trôi thật mau, vậy là đã bước sang tháng 11 rồi, mình cảm nhận rất rõ cái tiết trời mùa đông lạnh giá len lỏi trong từng con phố, trong từng cái ngách nhỏ trên con đường đi học. Người ta ra đường với khăn, mũ, tất chân, tất tay lùng bùng, không còn cái dáng vẻ gọn nhẹ thảnh thơi như mùa hè nữa, bởi mùa đông là mùa hay dậy muộn, và cái tắc đường của mùa động sao mà dai dẳng và khó chịu đến thế.....
Mình ko chịu được lạnh, ngồi cô ro trong chiếc áo như cái chăn, hai bàn tay vẫn lạnh, chân lạnh, tất cả chỉ được tóm trong 2 chữ run rẩy...
Hôm nay đi học cùng với cái Hoài bên HVNH, ngôi trường có những khuôn viên rợp bóng cây....Mình ngồi dưới gốc cây bàng, cảm nhận rõ cái hương thoang thoảng của hoa và đếm những cánh hoa trắng li ti rơi rơi như những ngôi sao nhỏ bé trên trời....trong cái khuôn viên ấy, mình đã từng nghĩ tới những tình yêu thời sinh viên trong khó khăn, trong thiếu thốn những vẫn có cái hồn nhiều, cái mộng mơ.....
Tình yêu thời sinh viên.......
Bọn con trai bên lớp Hoài đứa nào cũng to mồm và ghê gớm, nhưng chúng nó nhìn mình như là thân quen lắm....cái lớp học rõ là đông, láo nháo khi giờ ra chơi đến và lại lặng phắc khi thầy lên giảng hay có bạn lên thuyết trình....không khí ấy khiến mình nhớ lại hồi cấp 3, cái ko khí học tập hăng say và có trách nhiệm với bản thân mình, cái ko khí mà cho đến thời sinh viên mình rất ít khi cảm nhận thấy, bởi hình như khi con người đã đạt được một cái gì đó thì họ thường tự mãn và trì trệ hơn.....
Mình ngồi vào lớp, giở trang sách đầu tiên ra, quyển sách mình vừa mua dưới hiệu sách của trường, học những khái niệm đầu tiên của mon TCQT, cái môn học rất hay trong chuyên ngành mà mình thì chắc kì 6 mới được học. Bọn lớp Hoài thi nhau lên bảng thuyết trình để được cộng điểm. Nhìn cái cảnh tích cực học tập của chúng nó mà mình thấy thèm....cái không khí năng động và sôi nổi một thời đã làm mình thấy yêu nghề dạy học thế, nhưng rồi cái niềm yêu ấy chết đi theo thời gian và theo những mối quan tâm khác...
Thầy giáo sn 87, chỉ hơn bọn mình 3 tuổi, nhưng trông chững chạc và phong độ, người ta bảo giảng viên đại học ai chả thế, nhưng mà ở thấy có một cái đặc biệt, đó là sự điềm đạm ko giống những người trẻ bây giờ. Bọn trong lớp thích gọi thấy là anh, nhưng mà chả ai dám gọi thế khi lên bảng cả, một sự đặc biệt thú vị khi thầy_ trò trạc tuổi cùng học với nhau, có cái gì thân thiện và thẳng thắn, lại có cái gì như là sự động viên khích lệ chân thành từ những người đồng trang lứa...
Học xong đã 12h, bạn của cái Hoài dẫn mình đến một cái ngách nhỏ gần trường bán toàn đồ ăn sinh viên và tài liệu học tập nữa, mình chỉ đến đó để mua quyển bài tập thôi, nhưng sự tò mò dẫn đường, mình cứ đi, đi đến tận cuối cái ngách dài dặc ấy để chứng kiến tận mặt cái cảnh ăn uống có phần hơi bon chen của sinh viên...và mình đã nhận ra nhiều điều, những điều mà trường mình ko có, thấy phải suy nghĩ, thấy phải cố gắng nhiều nhưng trên hết là sự cảm động lẫn cảm phục.....
Cái giảng đường H303 để lại nhiều niềm vui từ những người bạn mới thân thiện, rồi cái ngách nhỏ để lại nhiều suy nghĩ về cuộc sống của sinh viên, thấy mình may mắn, hạnh phúc và đủ đầy hơn nhiều nên lại thấy mình cần nỗ lực hơn, bởi cuộc sống là một cuộc đấu tranh không mệt mỏi, và con người ta ko được phép dừng lại, ko được phép thỏa mãn nếu ko muốn trở thành kẻ thua cuộc.
Cố lên Monsoon!
Thứ Bảy, 30 tháng 10, 2010
Anh
Chả biết là mình với anh có hợp nhau không nữa, bởi cuộc sống thì muôn màu muôn vẻ, và những tình huống trong cuộc sống thì đa dạng lắm, phức tạp lắm, làm sao biết là có hợp hay không, chỉ biết là có một số cái cũng tương đối, như chuyện ăn mặc, đi chơi....nhưng có lẽ nhiều nhất vẫn là quan điểm sống. Chắc đấy là cái lớn nhất khiến mình tin tưởng anh và yêu anh nhiều.
Tình yêu của mình, nó thầm lặng và kín đáo, đôi khi nó như một bản nhạc không lời, vì không biết từ bao giờ, mình ít tâm sự chia sẻ về chuyện tình cảm cho bạn bè, bởi đơn giản tình yêu của mình chỉ mình mới hiểu, chỉ mình mới có thể gọi tên. Chắc chúng bạn sẽ ko thể tưởng tượng được một tình yêu lặng thầm như thế lại có thể êm đềm như một dòng nước ban chiều không sóng gợn, trong khi chúng bạn thì như điên dại vì những xung đột trong tình yêu, còn mình thì đón nhận một tình cảm nhẹ nhàng nhưng êm đềm.
Chẳng biết có khi nào anh thấy trống trải vì thiếu vắng mình ko, chẳng biết có khi nào anh chờ mong nhớ nhung những tin nhắn của mình không, chẳng biết tình yêu anh dành cho mình có nồng nàn như anh vẫn nói, hay đậm sâu như những chùm hoa sữa cuối mùa kia, thu sắp đi qua mà vẫn nồng nàn, mình không biết nữa, chẳng phải là cố tình không hiểu anh, nhưng mình thực sự muốn có những khoảng lặng trong tình yêu của mình với anh, có thêm nhiều thời gian xa cách đủ để cảm nhận là cần nhau.....
Không biết đó có phải cách tốt nhất không, chỉ biết là thời điểm bây giờ chẳng thể nào có một cái gì đó tiến xa hơn là một tình yêu như thế, kín đáo và vẫn có chút gì hơi ngại ngùng, vẫn có chút gì dè dặt, vẫn có chút gì chưa hiểu về nhau, vẫn có chút gì ngập ngừng chưa muốn nói, mình chỉ biết yêu anh bằng chính xúc cảm thật lòng, yêu bằng niềm tin luôn dành cho anh, yêu bằng niềm hi vọng, bằng ước mơ của cả mình và anh.
Chẳng thể diễn tả được lòng mình, chỉ biết là đôi khi rất muốn hỏi : Anh yêu em nhiều không? Anh có khi nào nhớ em và chỉ muốn gặp em ngay không? Nhưng rồi chợt thấy hơi điên rồ, lại thôi không hỏi anh nữa, tự mình cảm nhận......
Tình yêu trong xa cách, trong chờ đợi, trong tất cả những khó khăn phía trước.
Này con bé, liệu con thuyền tình yêu của mày có về tới bến bờ hạnh phúc???
Vô đề
Về nhà, sờ sẩm vào cái blog thân yêu, cảm giác như được nghỉ ngơi trong căn phòng riêng ấm áp mà nơi đó con người mình cảm nhận được rõ nhất cái quyền từ do ngôn luận và được thỏa mãi cái tật nói nhiều mà không bị ai phàn nàn, chẳng ai comment để ko phải bận lòng....
Chắc anh yêu cũng từng nản vì cái tật nói... không phanh của mình lắm, nhưng biết làm thế nào được nhỉ, dù gì cũng cần phải có sự thay đổi từ từ chứ, với lại làm thế nào để một ngày anh yêu luôn được cả cái tật nói nhiều của mình nhỉ? Dù anh đã nói anh yêu hết tất cả những gì thuộc về mình, nhưng mà nói thế thôi, mình chả tin, vì làm gì có chuyện ấy, người ta không thế yêu tất cả mà chỉ có thể chấp nhận một cách vui vẻ mà thôi. Cứ tin là thế đi!
Vừa mới ăn cơm xong, lại ăn thêm một cốc hoa quả dầm rõ là to.
Chiều nay nổi hứng đi chợ mua hoa quả về làm món hoa quả dầm ăn cho bõ tức, vì muốn bù đắp cho ngày chủ nhật ngày mai phai đi thi nên ko được nghỉ. Cả tuần có mỗi tối thứ 7 là êm đềm và ý nghĩa, bởi vì cái cảm giác được nghỉ ngơi làm cho con người ta thấy thư thái hơn.
Mình mùa hoa quả về, thập cẩm đâu đâu có khoảng 5, 7 loại gì đó, vì thiếu một số loại key mà mình ko tìm thấy mà mua nữa....mình hì hụi trong bếp cắt gọt, xắt nhỏ, bày ra một loạt cốc và chuẩn bị đá, chuẩn bị thìa dĩa cho mọi người, không quên mang sang cho 2 bé em nhà cô Phương 2 cốc. Mình thích nhất là nấu món gì rồi mang sang cho hàng xóm, hình như đó là một văn hóa chia sẻ mà cái văn hóa này đang dần mai một đi trong cuộc sống bận rộn thường ngày, nhưng mà mình thì vẫn giữ nếp cũ, thích cái sự sẻ chia nhỏ bé mà ấm áp giữa những người hàng xóm.....
Mọi người có vẻ thích cái món hoa quả dầm sữa đặc của mình, nhất là bố, bố hay là người ủng hộ mình trong nhiều việc, nhất là khi nấu nướng có bố bên cạnh cổ vũ, thật là vui. Mặc dù bố ko thích ăn mấy nhưng cái cách bố quan tâm và cổ vũ làm mình hết sức vui sướng, như một đứa trẻ thi thoảng được người lớn động viên khi làm tốt một việc gì đó.
Mẹ bảo dạo này trông mình béo. Chết ngay, thế là một mối lo ngại lớn lại diễn ra. Thật lòng chả muốn béo tí nào, nhưng cũng lại ko muốn gầy tong teo như cái xác ve. Muốn người cân đối và cao thêm vài phân nữa, nhưng xem ra cái tâm vóc có hạn của mình ko cho phép. Giá mà thêm 3cm nữa mình sẽ đươc 1m65, sẽ ko phải đi dép cao gót nữa...
50KG_ nửa tạ_1m62 ( vừa check xong) thôi chấp nhận vậy, chờ qua mùa đông mình sẽ cải thiện vóc dáng cho vòng 1 và vòng 2 đi vào " qui củ "
Nhưng mà điều mà mình suy nghĩ nhiều ko phải là chuyện vóc dáng.....chuyện làm đẹp....đó là cái khác cơ....có những cái làm cho cuộc sống trở nên bận rộn và áp lực, có những chuyện khiến mình phải suy nghĩ, phải cân nhắc và nói đúng hơn mọi thứ đều cần đến một thứ đó chính là nghệ thuật ứng xử.
Chị Oanh vẫn nói chị tin vào cái ứng đối của mình, nhưng mà chị chả biết là có những cuộc đàm phán mình đã phải nhượng bộ nhiều vì đuối lí, nhưng mà chiến lược lớn nhất vẫn là "Giả vờ ngây ngô", bởi vì " không biết là không có tội", và vì người không biết thì có 2 quyền là "đề nghị giải thích " hay "từ chối nghe bất cứ lời nào".
Chỉ có chị Oanh mới hiểu cái điều khó nói của mình, và chỉ có mình mới hiểu rõ mình cần làm gì....nhưng mà chả biết khi nào nên làm và khi nào nên dừng lại....cuộc sống vốn có những cái thật trớ trêu, và có những cái làm người ta thấy phiền muộn....
Tại sao ko thể là những người bạn tốt của nhau?
Tại sao không thể bình thường hóa tất cả những mối quan hệ?
Nhiều khi nghĩ mà chán, bởi nếu cái đà này cứ diễn ra thì hẳn là mình sẽ chẳng còn muốn kết bạn, mà thật lòng thì mình rất muốn học hỏi từ họ.
Chả biết làm gì ngoài việc thẳng thắn, nhưng mà ko thể làm tổn thương người khác, cũng ko được nuối niềm hi vọng ảo tưởng cho họ, đó là một cái tội, và cái tội đó sẽ bị tòa án lương tâm xử nghiêm ngặt.
Trời đất, chưa bao giờ mình phải cân não như thế này, làm thế nào để người ta hiểu là mình chỉ coi người ta là bạn???
Nhưng quá sớm để xử lí vụ này, kệ, cứ để mọi chuyện như thế, hãy biết hành động đúng lúc, dù gì thì mọi chuyện cũng chưa đến nỗi phải quá lo lắng như vậy, có chăng là một chút để phòng và tế nhị....
Ôi cái cuộc sống phức tạp này, cái con người phức tạp này, làm mình đau đầu quá, mệt mỏi quá, cũng may mà lúc khó khăn luôn có bạn bè bên cạnh để cảm thấy tự tin hơn...Dù gì thì cũng phải quen với những tình huống này đi, quen dần với những cách xử lí tình huống đo đi là vừa, con bé à.
Ngủ đi, ngủ một giấc thật sâu để mai đón bình minh thật sảng khoái.......ko ưu phiền.
Thứ Năm, 28 tháng 10, 2010
Thầm thì mùa đông
Cũng thấy nhàm nhàm và buồn ngủ khi cô giáo cứ đều đều giảng lí thuyết rồi làm bài tập, không đưa ra tình huống cho SV có cơ hội mà thảo luận, nghĩ ngợi gì cả, thụ động quá.
Ra chơi tiết hai, hình như cả cô và trò đều buồn ngủ. Cô lấy chiếc điện thoại của mình ra bật nhạc và chĩa cái micro vào cho âm thanh vang lên cả lớp học, lớp học buồn ngủ bỗng chốc như tỉnh giấc . Biết tâm lí học sinh thích nhạc trẻ, cô mở toàn nhạc trẻ lại phù hợp với tâm trạng và thời tiết, hết bài Chiếc khăn gió ấm lại đến Mùa đông ko lạnh.....Cả lớp học như có nhiệt trở lại và tiết 3 học hành hào hứng hơn hẳn....Đúng là dạy bọn trẻ con là phải có nghệ thuật!
Ngày hôm nay trời lạnh nhưng vẫn có nắng như mùa hè, chỉ có điều đi trong nắng mà vẫn thấy lạnh. Gió nữa, gió hanh khô làm đôi môi căng mọng, làn da tay, da chân bắt đầu khô ráp, còn hai má thì đỏ ửng lên như tô phấn. Mái tóc bị cái thời tiết hanh khô này làm cho rối tung cả lên, chẻ ngọn, gãy rụng.....
Đường phố Hà Nội đầy nắng và lao xao tiếng lá khô, thi thoảng gió làm bay bay những chiếc lá vàng chao liệng dưới lòng đường phố, đường Yên Phụ bao giờ cũng thế, cổ kính và dễ gợi cho lòng người nhiều xuyến xao. Lại nhớ những buổi chiều thơ thẩn ngồi đợi anh đến đón ở vườn hoa đường Yên Phụ cùng một đám bạn cũng đợi xe bus, nhớ những buổi chiều đi học về với chị Oanh, hai chị em cứ thao thao chuyện đến khi quên cả lên xe. Chuyến xe bus ban trưa vắng vẻ khiến mình có cảm giác dễ chịu hơn, lại được ngồi nói chuyện với chị Oanh cả buổi trưa nữa.
Lâu lắm không nghe "Âm nhạc 12h", không nghe cái giọng ấm ấm dễ thương của anh Nhím, lại lâu lắm ko ngồi buôn dưa kê với chị Oanh bao nhiêu là chuyện hay, nhưng ước mơ, những dự định , những người bạn....Chuyện học, chuyện gia đình, chuyện tình yêu, tình bạn, mọi thứ đều có thể chia sẻ với chị, vì đã từ lâu luôn coi chị như chị gái.
Buổi trưa đi học về lại tiếp tục ngồi nói chuyện với bố không biết chán, ngồi vào bàn học đã 3h chiều, nghĩ đến những môn phải học trong buổi chiều lại thấy rùng mình, vì nhiều quá, nhưng mà sẽ cố gắng làm bằng hết trong ngày hôm nay.....
Nhìn ra ngoài cửa sổ vẫn thấy nắng, gió và cái se sắt của mùa đông.....nhưng lòng thấy nhen lên một cái gì đó như là một niềm lạc quan, một niềm vui từ những điều giản dị.
Một mùa đông không lạnh.....
Thứ Tư, 27 tháng 10, 2010
Gió lạnh đầu mùa
cái lạnh ùa về khiến mình run rẩy trong chiêc áo khoác trắng.
CHiều nay anh đèo về trong cái lạnh tái tê, lại còn mặc mỗi cái áo len mỏng, ngồi đằng sau xe anh co ro như một con ốc rụt rè trong cái vỏ bọc. May có cái khăn làm một cái chắn gió tích cực không thì thể nào về cũng bị viêm họng.
Cái gió lạnh đầu mùa sao mà se sắt đến thế, về nhà tắm nước nóng vẫn thấy gai gai người, còn giờ thì ngồi học một mình, cô dơn và lạnh giá....
Dạo này đổi kênh nghe BBC, nhanh khủng khiếp, nhưng mà tự dặn mình phải thật cố gắng để tăng tốc cái môn học này, dù gì cũng là một niềm đam mê một thời, và đến giờ thì hình như học nó còn vì một nghĩa vụ nữa.
Ngồi học tiếng anh trong một ko gian thật yên tĩnh, thầm ước ao thời gian mãi ngừng trôi, để cái tĩnh lặng này đừng qua mau....
Đêm mùa động lạnh giá thật, hạnh phúc cho những ai đang ở bên nhau, hoặc đang ấm áp trong một vòng tay nào đó, mình thì ko dám ước những cái xa xôi vậy, chỉ muốn được chui ngay vào cái chăn bông ấm và ôm chặt lấy bà chị đã ngủ ngon như một con mèo từ bao giờ.
Giờ tự nhiên lại muốn được gặp anh và cùng anh chơi một cái trò chơi hơi tai quái, đó là luồn bàn tay lạnh buốt của mình vào lưng anh.
....để bàn tay ko còn lạnh giá nữa....Nhưng mà mình biết là từ mùa đông này bàn tay của mình sẽ ko còn cô đơn nữa, những ngón tay này sẽ có những ngón tay khác đan vào, và bàn tay sẽ được sưởi ấm mỗi khi lạnh giá....
Thứ Ba, 26 tháng 10, 2010
Gió mùa về
Buổi chiều mùa đông nào cũng ảm đạm như thế, dù con phố có đông vui, dù trái tim có cất lên bao lời ca tiếng hát thì cái ko khí của mùa đông về vẫn ngự trị khắp nơi, lạnh buốt, tái tê...
Hôm nay dở hơi ko mặc áo dài tay, mình với Ngọc ma nữ đi từ lớp học Cảm tình Đảng về thấy gai gai người, hai đứa rú ầm lên vì bắt gặp những luồng gió lạnh tạt vào mặt và làm hai bờ vai khẽ run lên.
Nhớ mùa động năm trước, một mình cô đơn, buồn....chỉ biết trút tất cả tâm sự với bọn bạn trong lớp, còn mùa đông năm nay, có lẽ sẽ là một cái gì khang khác, một cái gì đó mới mẻ chăng??? Cũng ko rõ nữa, nhưng cảm giác khá hơn chút . Mùa đông không lạnh, bởi trong tim luôn thấy ấm nồng.
Mùa thu đi nhanh thế, cảm giác như chưa kịp bắt lấy làn gió thu để nhốt nó vào trong chiếc hộp thần kì, để nó mãi mãi ở trong đó, ko bao giờ đi mất cả.....Mùa thu năm nay trôi đi nhẹ nhàng, và tháng 10 mùa thu đẹp như một bài ca....
Mùa đông chạm ngõ đất trời.....
Bàn tay cần hơi ấm, tất cà đều cần hơi ấm, còn mình thì cần gì đây, nếu ko phải là một bàn tay, một cái nắm thật chặt hay một cái ôm hôn nồng nàn, nều ko phải thì sẽ là những buổi tối mùa đông rét mướt cùng anh đi về trên con đường quen, cùng nhau hít hà mùi thơm của rơm người ta đốt để rải xuống những cánh đồng giữ ấm cho lúa, đến cây cối cũng cần hơi ấm.
Tối nay ngồi online học bài, ko một tin nhắn, tắt máy để tìm sự tĩnh lặng và cảm giác thảnh thơi, thấy lòng man mác khi nghĩ tới những mùa đông đã qua.
Ngồi tưởng tượng ngày mai: xúng xính trong chiếc áo len trắng, chiếc khăn trắng và cùng suýt xoa với lũ bạn để cảm nhận cái rét đầu đông.
Lại nhớ tới lời bài hát:
"Hoa sữa thôi rơi ta bên nhau một chiều tan lớp
Đường Cổ Ngư xưa, chầm chậm bước ta về."
Giờ đường Cổ Ngư đã mang một cái tên trẻ trung khác: đường Thanh Niên, thế nhưng cái tên Cổ Ngư vẫn đẹp và cái hình ảnh " bên nhau chiều tan lớp" thì mãi mãi còn đây bởi tình yêu là muôn thủa, và nó vượt qua mọi khoảng cách ko gian thời gian....
Nó sẽ bước qua mùa đông lạnh giá với vẻ đẹp đầy kiêu hãnh.....
Thứ Hai, 25 tháng 10, 2010
Buzz...buzz...buzz !!!
Hôm nay một ngày lịch sử với nó, sau 10 ngày vắng bóng trên trang blog thân thương, vắng bóng trên cái list yahoo messager của bạn bè, vắng bóng trên những diễn đàn mà nó cho là một món ăn tinh thần ko thể thiếu hay có thể gọi là một giảng đường online sau lớp học...nó trở về ngôi nhà thân yêu, nó lướt 10 ngón tay trên cái bàn phím bụi bặm và gõ... gõ... gõ.....gõ ra những yêu thương....nhớ nhung...hồ hởi....và trên hết là sự vui sướng.....
Buzz....!!!!
Người Khổng Lồ là cứu tinh của những con nghiện net, mình thì chưa xếp vào loại nghiện net, nhưng xem ra ko có internet, cuộc sống con người ta giảm đi biết bao thi vị, bởi vì nó bỗng trở nên mộc và đơn điệu.
Cái ổ cứng đã được thay, mọi thứ được làm mới, mình online trong trạng thái hoàn toàn thoải mái và yên tâm, ko một chút stress, bởi vì mọi thứ mới mẻ đều khiến người ta hào hứng, giống như sự khởi đầu của một ngày mới với tách trà nóng của bố, hay cốc nước lọc của mình.
"Một cảm giác thật Yomost"_ như anh vẫn nói.
Đã 10 ngày đẹp đẽ của tháng 10 trôi qua rồi, 10 ngày ấy nó đã làm được thật nhiều thứ, và có thật nhiều kỉ niệm.......
Chiểu chủ nhật 17/10 xe đạp teen đi dạo thay đổi không khí sau một thời gian dài không có dịp đi chơi.....Mình với Voi Còi bất chấp con đường lầy lội sau cơn mưa lội ra tận ruộng ngô để ra được thiên đường ( với mình là một thiên đường nơi chỉ có hai người). Ngô mùa này đang ra những bắp non mơn mởn, toàn cánh đồng phủ một màu xanh ngút ngàn giống hệt cảnh trong phim. Thật là lí tưởng khi được ngồi thư thái trong cái không gian thơ mộng và yên bình ấy....
19/10, sinh nhật em trai tròn 5 tuổi. Một sinh nhật đầm ấm, chiếc bánh gato cắm 5 ngọn nến lung linh như 5 thành viên trong gia đình mình, trông đáng yêu không tả được. Cả nhà cùng hát chúc mừng sinh nhật em, cả bố, cả mẹ, cả bà...hạnh phúc khi nhìn thấy nụ cười của em, hạnh phúc như ngày còn bé, hồi 5 tuổi mẹ cũng tổ chức sinh nhật cho mình.....
20/10, ngày Phụ nữ Việt Nam, có lẽ là một ngày vui nhất từ trước đến này, bao nhiều là bất ngờ...căn phòng riêng của mình tràn ngập tiếng cười, hoa , quà và những điều thú vị vì hôm đó mình được nghe nhiều chuyện vui, được nhận rất nhiều những lời chúc tốt đẹp....
Hôm ấy lớp đi ăn hoa quả dầm và những món ăn sinh viên ( tạm gọi là ẩm thực sinh viên) ko thể quên, không khí thật vui vì bạn gái nào cũng xinh tươi và hồ hởi, bạn trai nào hôm ấy cũng ngọt ngào như một viên apenlibe....
Vui và đáng nhớ lắm, vì đôi giầy Ngọc ma nữ tặng dù ko vừa nhưng mình vẫn thích, vẫn vui vì mình thích màu trắng, thích giầy búp bê xinh xắn đáng yêu....thích cái cách mà Ngọc ma nữ quan tâm: " Bà đi size nào???". Thích cái khăn trắng anh tặng, món quà mùa đông ý nghĩa nhất, vì mình thích quàng khăn mùa đông, đơn giản vì mình hay bị viêm họng do trời lạnh, và đơn giản màu khăn trắng mang ko khí mùa động vào tận phòng mình, có cái gì đó thật thú vị....thích những bó hoa thơm ngày 20/10, vì nó lắm cho mọi thứ rực rỡ, thích những lời chúc giản dị, bởi nó làm cho con gái xinh tươi hơn vì những nụ cười...
20/10 năm nay đúng là một ngày hạnh phúc. Niềm hạnh phúc rạng ngời của một cô bé 20 tuổi.
Những ngày tiếp theo đó là một chuổi ngày bận rộn, buồn vui xen lẫn.
Mình đang tham gia vào lớp học cảm tình Đảng, cũng thấy vui vui và hiểu thêm được nhiều điều, mọi thứ đều suô sẻ và thuận lợi, mình chỉ mong khóa học sẽ kết thúc với kết quả tốt đẹp.
Chiều thứ 7 ( 23/10), một buổi chiều thảnh thơi! mình với Voi Còi đi bảo tàng Hà Nội thăm quan. Đẹp vô cùng và thích thú lắm khi lần đầu tiên được ngắm nhìn một ngôi nhà hình tròn mà bên ngoài thì giống như hình một bông sen nhiều tầng lớp, mình thấy khâm phục cái nghệ thuật kiến trúc tinh tế như vậy. Vào bảo tàng như lạc vào một thế giới của sự cổ kính, trang nghiêm, của lòng tự hào dân tộc và cả sự tò mò xen lẫn thú vị, ko nghĩ buổi chiều hôm ấy lại thú vị như thế....
Mình đã làm được thật nhiều việc ý nghĩa để kỉ niệm tháng 10 đáng nhớ này, nhưng có lẽ trên hết vẫn là sự trải nghiệm, sự trải nghiệm phi sách vở, bởi vì có những thứ mà trang sách khô khan ko thể mang đến cho mình, mình nhận ra là bên cạnh những trang sách là một thể giới sống động và muôn màu mà chỉ một chút lưu tâm ta sẽ bắt được nó, cảm được nó...và thấy cuộc sống thú vị vô cùng, bức tranh sẽ ko bao giờ nhàm chán nếu ta tô nó với nhiều màu sắc khác nhau....
Lại thêm nhiều niềm vui mới từ những người bạn mới quen. Luôn cảm thấy trân trọng những tình cảm tốt đẹp mà họ dành cho, luôn thấy hạnh phúc vì có những cuộc gặp gỡ tình cờ như một cái duyên....
"Cái duyên của đất trời và cái duyên của lòng người"
Vui lắm, hạnh phúc lắm, vì cuộc sống này ko bao giờ hết niềm vui, chỉ có điều ta cảm nhận nó như thế nào mà thôi.
Chỉ khi thấy thất vọng ta mới cảm nhận được giá trị của niềm tin
Chỉ khi buồn chán ta mới cảm nhận được giá trị của những nụ cười.
Vì sống là trải nghiệm, là tranh thủ tận hưởng và cảm nhận, để ko bao giờ thấy hối tiếc khi để một nụ cười đi qua, một niềm vui đi qua....chỉ vì sự thờ ở vô cảm....
Cũng như trang blog thân thương ngày ngày lưu lại tất cả hương sắc của cuộc sống này.....
Thứ Sáu, 15 tháng 10, 2010
Điên
Niem tin oi mi o dau trong cai the gioi bon be nay???
Hay yeu va hay tin. Nhung tin nhu the nao day nhi? va yeu nhu the nao day? de trai tim ay mai mai la cua rieng minh em thoi?
Thay buon buc. thay nho nhung, thay co loi....
Tai sao ko the giau nhung suy nghi ay trong long, tai sao cu phai noi ra, may da quen chiu dung, may da quen giau di nhung tinh cam cua minh, may da chang bao gio muon ai phai buon...vay ma sao khong giau not di, cho tat ca mai mai lui xa???
Ngoc lam, may ngoc lam, boi vi may la mot dua day hoai nghi, do cha phai la cai thuong tat cua cuoc chien tranh do sao? the nhung trong thoi binh thi nguoi ta ko con den thu do, cung nhu chang ai can sung ong va dan duoc de doi mat voi nhung nguoi hien lanh, chang can phai luc nao cung nhu con nhim xu long giua moi sinh vat la, boi vi may biet khong, co nhung thu se chang bao gio lam may dau, hay don gian no vo hai.
Lang thang va tu hoi tinh yeu se di ve dau, khi ma ta yeu va ta thuong lam, khi ma ta dat het niem hi vong vao tinh yeu cua ta, nhung ma co nhung dem van thay le loi, co don, buon ba va tren het la nho nhung, vay ma ta van cu lang im nhu mot trai tim yeu don phuong....
Ngay ca khi ta dang gian hon hay nguoi ay dang gian hon, ta cung chang biet phai lam sao, ta nhu mot dua bat luc trong luc nay, va ta muon im lang, cu de moi thu nhu the, de ta biet rang co mot cai gi do dang cao xe, trai tim chia doi....
va ta thay ta dang yeu, rat nhieu..........
Thứ Hai, 11 tháng 10, 2010
Phá cách
Chẳng ai thích ăn đồ đắng, vậy mà ngày nào mẹ cũng kiên trì ăn 2 quả mướp đắng mỗi ngày để giảm béo, mình thì ăn nghệ đen để chữa dạ dày còn bố thì trung thành với món măng đắng vì thấy nó rất ngon.....
Cái Thủy cho ít màu đen vào con Thiên Thần màu hồng dễ thương để trông nó có hồn lại bí ẩn, còn mình thì tự nhiên muốn sơn cái phòng mình màu đen để lúc nào cũng cảm nhận được ánh sáng của những vì sao.....
Con em mình vốn ăn nói khá văn chương tự nhiên trong ngôn ngữ của nó mấy hôm nay xuất hiện mấy từ khó nghe kinh khủng như là : lộ cộ, lởm khởm....( mình giật mình vì nghĩ hóa ra tiếng Việt mình trong sáng là thế mà lại có những từ ngữ chuối củ như vậy....) thấy kì kì làm sao bởi nó bỗng dưng thay đổi cái văn phong trau chuốt vốn có của nó ??? Tức khí quát cho nó một trận nhưng rồi thấy giận mình vì chính mình cũng đang làm cái điều kì kì như nó vây.
Người ta uống thuốc đắng để khỏi bệnh....còn mình thì bỏ tí vị đắng vào cuộc sống này để cho nó thêm phần thú vị, bởi người ta không thể nếm mãi vị ngọt, sẽ có lúc người ta thấy nhàm chán và muốn vứt bỏ tất cả, và sẽ có lúc người ta thèm vị đắng......
Mình thích ăn socola loại càng đắng càng tốt, chẳng phải đó mới là đồ " xịn" mà là vì đắng mới ngon, mới chất, và đó mới chính là socola...
Đôi khi người ta thèm vị đắng....
đôi khi người ta thích những cái phá cách.....
đôi khi người ta muốn đổi thay mà chả thể định nghĩa đó là chiều đi lên hay đi xuống, chỉ biết là những đổi thay đấy làm người ta thấy cuộc sống hôm nay khác hôm qua, và cuộc sống còn có điều thú vị để mà khám phá.....
Mình tắt máy và lẳng cái điện thoại vào ngăn kéo, ko cần điện thoại nữa, chả cần liên lạc với ai hết....
Nếu thật sự nhớ nhau thì người ta sẽ có cách để thể hiện nỗi nhớ.......
Nếu thật sự cần nhau thì người ta sẽ có cách để nói với người ấy rằng người ta cần người ấy đến mức nào...
Nếu thật sự quan tâm thì người ta sẽ có cách thể hiện sự quan tâm ấy
Và nếu thật sự yêu nhau thì dù thế giới này có nổ tung, trái tim họ vẫn dành trọn vẹn cho nhau.....
Ko cần điện thoại thì tình yêu trên thế giới này, sự quan tâm trên thế giới này, và mọi thứ tuyệt vời nhất trên thế giới này vẫn cứ tồn tại và người ta vẫn cứ hạnh phúc bên nhau.......
Muốn làm cái gì đó để thay đổi cái cuộc sống vốn cứ hay nhàm chán bởi những chuỗi ngày lặp đi lặp lại, những câu chuyện lặp đi lặp lại, những cái tin nhắn lặp đi lặp lại, những thói quen lặp đi lặp lại........
Mình ghét sự lặp lại, ghét những cái cũ rích và xáo mòn..........
Mình thích những cái mới dù nó là vị đắng bởi vì trong vị đắng mình tìm thấy sự ngọt ngào, cũng giống như người ta nói "sự sống này sinh từ cái chết và hạnh phúc hiện hình từ những hi sinh gian khổ"
Và mình tin nếu mình bỏ thêm chút đắng vào li cà phê mỗi ngày của mình thì biết đâu nó lại trở thành một thứ cà phê đậm đà thượng hạng....
